Hô.
Năng lượng cường đại dao động, chấn động cả lầu ba.
Người trong lầu lại một lần nữa kinh hãi: "Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy, liên tiếp hai lần thạch liệu nổ tung?!"
Mai Đại Nam càng không ngờ sự tình lại thành ra thế này. Thấy Luyện Bách Thạch bị đánh bay, hắn lập tức lao tới đỡ lấy sư đệ: "Sư đệ, đệ thế nào rồi?"
Luyện Bách Thạch được đỡ lấy, sắc mặt có chút tái nhợt, khóe miệng còn vương một vệt máu.
Cũng may hắn kịp thời thu tay lại ở thời khắc cuối cùng, mới không bị tổn thương nặng, chỉ bị chấn thương mà thôi. Nếu chậm một bước nữa, e rằng không chỉ đơn giản là phun một ngựm máu.
Ổn định lại tâm thần, Luyện Bách Thạch đưa tay lau đi vết máu ở khóe miệng, giọng trầm xuống: "Ta không sao, nhưng cái tên đáng chết Tô Tranh kia, hắn đã sớm có phòng bị, vừa rồi chính là hắn phản kích ta..."
Nghe vậy, ánh mắt Mai Đại Nam trầm xuống, quay đầu nhìn về phía Tô Tranh. Vừa hay Tô Tranh đang nhếch mép cười lạnh nhìn hắn, đồng thời bờ môi khẽ nhúc nhích: "Các ngươi muốn chiến, ta sẽ phụng bồi đến cùng!"
Mai Đại Nam đọc được khẩu hình của Tô Tranh, lập tức mắt híp lại: "Cái tên hỗn đản này, đây là đang tuyên chiến với chúng ta."
"Sư huynh, chúng ta không thể cứ như vậy bỏ qua cho bọn chúng!" Luyện Bách Thạch không cam lòng nói.
“Đương nhiên, sư đệ cứ đứng bên cạnh nhìn kỹ, xem ta báo thù cho đệ thế nào!”
Mai Đại Nam tự tin mười phần. Sự tự tin của hắn đến từ sự tinh thông trong việc đánh cược thạch và xem núi định xuyên, hơn nữa thủ đoạn của hắn vẫn còn chưa thi triển hết.
Đổ Thạch Phường lập tức chìm vào bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt.
Giờ thì đến kẻ ngốc cũng biết hai vụ nổ liên tiếp vừa rồi không chỉ đơn giản là tai nạn.
Viên Thiên Thành và Văn Khai Thái cũng đã nhận ra điều gì đó, sắc mặt không đổi, lập tức tránh xa Tô Tranh và Mai Đại Nam.
Họ không muốn tham dự vào loại quyết đấu Phù Văn Thuật này.
Tô Tranh và Mai Đại Nam đều nhận ra ý đồ của đối phương, nên vừa chọn thạch liệu, vừa cảnh giác đối phương ra tay.
Về phần số thạch liệu vừa nổ tung, tự nhiên được tính vào chi phí của Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch.
Tô Tranh ung dung dạo bước giữa đống thạch liệu, còn Mai Đại Nam thì cẩn thận từng li từng tí, thần sắc nghiêm túc. Hiện tại, cả hai đều không dám chạm vào thạch liệu, mà đều đứng từ xa dò xét.
Những người xung quanh nín thở theo dõi.
"Thật căng thắng, vì sao rõ ràng cả hai người bọn họ đều không động thủ, mà tôi lại có cảm giác như đang ở trong chiến trường vậy.”
"Tôi cũng vậy, bầu không khí này thật quỷ dị!"
"Đây chính là quyết đấu của Phù Văn Sư sao? Thật sự quá huyền diệu..."
Ngay cả Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất cũng không khỏi căng thẳng theo khi chứng kiến màn quyết đấu này.
Phanh!
Lại một tiếng nổ vang, thạch liệu bên cạnh Tô Tranh lại nổ tung, nhưng không làm tổn thương đến hắn mảy may, có điều giá tiền thạch liệu vẫn tính vào đầu Tô Tranh.
Mai Đại Nam ngẩng đầu, đáy mắt lóe lên tia cười hiểm độc.
Nhưng hắn chưa kịp vui mừng, Tô Tranh đã dậm chân xuống đất. Một cỗ Thần niệm lực lượng mênh mông lập tức theo mặt đất lan tỏa. Thạch liệu trước mặt Mai Đại Nam lập tức nổ tung, năng lượng kinh người.
Trong số thạch liệu nổ tung lần này, thậm chí còn có cả Tiên tinh thạch thuộc tính, nhưng cứ vậy mà bị phá hủy.
Khối thạch liệu này có giá lên tới tám mươi vạn.
Thấy cảnh này, nụ cười trên mặt Mai Đại Nam lập tức cứng đờ.
"Ngươi muốn chơi, ta sẽ phụng bồi đến cùng!"
Tô Tranh lạnh lùng nhìn Mai Đại Nam nói.
Mai Đại Nam nghiến răng, nhìn ánh mắt sát ý quyết tuyệt của Tô Tranh, rồi bỗng nhiên liếc về phía đám người Tê Vô Lực đang xem kịch. Khóe miệng hắn nhếch lên, lẩm bẩm: "Ngươi có thể phòng ta, nhưng có phòng được bọn chúng không?!"
Mai Đại Nam cười hiểm một tiếng, rồi hai tay lập tức sáng lên một đạo kim quang, đặt lên một khối thạch liệu. Ngay cả đáy mắt hắn cũng ánh lên kim quang.
Thấy cảnh này, Tô Tranh lập tức đề cao cảnh giác, nhưng cảm nhận khí cơ xung quanh, hắn không phát hiện bất kỳ nguy hiểm nào. Ngược lại, có một luồng địa khí khác thường, sau khi bị gián đoạn một chỗ, lại chuyển hướng, tăng tốc lao về phía một bên.
Tô Tranh ngẩng đầu, nhìn về phía hướng đó, kêu lớn: "Không tốt!"
Hướng đó chính là vị trí của Tê Vô Lực.
Tê Vô Lực và những người khác đang căng thẳng theo dõi tình hình chiến đấu trên sân, xem Tô Tranh và Mai Đại Nam âm thầm đọ sức. Bỗng nhiên, khí cơ quanh thân họ siết chặt, một cỗ khí tức kinh khủng bao phủ lấy họ.
Ngay sau đó, mặt đất rung chuyển. Oanh một tiếng, trên sàn nhà xuất hiện hơn mười đạo sợi tơ kim sắc chợt lóe lên, khiến mọi người đứng không vững.
Quan Sơn Nhạc phản ứng đầu tiên, lập tức vận khởi Tiên lực, bay lên không trung.
Nhưng lúc này, một khối thạch liệu trước mặt họ nổ tung, bên trong bắn ra hơn ngàn khối Tiên thạch. Số Tiên thạch này trong nháy mắt nổ tung, hóa thành một cỗ Tiên khí, cuối cùng ngưng tụ thành hình một con Giao Long trong hư không, lao thẳng về phía Quan Sơn Nhạc và những người khác.
Sắc mặt Quan Sơn Nhạc rốt cục biến đổi. Tiên lực trong người hắn phồng lên, lập tức dựng lên một màn ánh sáng trước mặt để ngăn cản Giao Long chi khí.
Rống...
Giao Long gầm lên một tiếng, mang theo uy thế như vạn tấn, nổ tung vào màn chắn năng lượng của Quan Sơn Nhạc. Oanh một tiếng.
Dù Quan Sơn Nhạc là Tiên Vương, nhưng dưới sức nổ của Tiên thạch trong thạch liệu, hắn vẫn bị chấn động, đứng không vững.
Tê Vô Lực và những người phía sau bị dư ba đánh bay, đập vào khung cửa sau, oanh một tiếng, ngã xuống lầu một của Đổ Thạch Phường.
Hô...
Tô Tranh nhanh chóng lao tới, nhưng vẫn chậm một bước. Khi hắn đến, cỗ thạch khí đã bộc phát. Hắn cuối cùng cũng ra tay, chỉ có thể cố gắng trấn áp lực lượng lại.
Sau đó, Mai Đại Nam thu tay lại, nhìn cảnh hỗn độn bên phía Quan Sơn Nhạc, cười hắc hắc: "Xem ngươi đấu với ta thế nào!"
Sau khi dư ba bị trấn áp hoàn toàn, Tô Tranh trước tiên nhìn xuống lầu, hỏi Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất: "Hai người các ngươi thế nào?”
"Khụ khụ... Không sao."
"Chỉ là cái mông hơi đau..."
Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất da dày, nên chỉ bị chấn động, không bị thương. Đây coi như là may mắn.
Quan Sơn Nhạc lúc này trông hơi chật vật. Vừa rồi, hắn là người hứng chịu lực chấn động lớn nhất. Dù là Tiên Vương, hắn cũng có chút khó chống đỡ dưới năng lượng bộc phát từ vụ nổ của nhiều Tiên thạch như vậy.
Đây chính là sự kinh khủng của Phù Văn Sư. Trong điều kiện đầy đủ, họ hoàn toàn có thể chiến đấu vượt cấp, thậm chí chiếm thế thượng phong.
Đó là lý do vì sao mọi người kính trọng Phù Văn Sư đến vậy.
Liễu Linh và Phượng Cửu tu vi đều không yếu, lại thêm có Quan Sơn Nhạc che chắn phía trước, nên không bị gì.
Nhưng lần này, Mai Đại Nam đã thực sự chọc giận Tô Tranh.
Tô Tranh quay đầu nhìn Mai Đại Nam với sát khí ngút trời: "Ngươi đang tự tìm cái chết!"