Nhìn quảng trường trống trơn, Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch ngẩn người.
Người đâu?
Những người khác đâu?!
Khi Liễu Linh và Phượng Cửu xuất hiện, cả hai dường như hiểu ra mọi chuyện.
"Vạn Ác Tam Lão... thất bại rồi sao?!"
Ý thức được điều này, Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch như rơi vào hầm băng, toàn thân lạnh toát.
Dù Liễu Linh và Phượng Cửu có linh hoạt, đáng yêu, mị hoặc đến đâu, trong mắt họ, cả hai chẳng khác nào sứ giả địa ngục, khiến họ kinh hãi tột độ.
"Sao có thể như vậy?"
Luyện Bách Thạch mặt xám như tro, ngơ ngác lẩm bẩm.
Phượng Cửu liếc nhìn Mai Đại Nam, nở nụ cười đầy phong tình: "Mai đại sư, không phải lúc nãy ngươi muốn ta đi theo, hầu hạ ngươi sao? Sao giờ lại im lặng vậy?"
Nghe vậy, Mai Đại Nam run rẩy.
Trước đây, hắn coi Phượng Cửu như vật trong tay, thái độ tùy tiện bao nhiêu, thì giờ hắn không ngờ ả lại mạnh đến thế.
Nhìn Phượng Cửu lúc này, trong lòng hắn không còn chút tà niệm nào, vội nuốt nước bọt, dè dặt cười nói: "Cái đó... Lúc nãy chỉ là nói đùa thôi, mong tiên tử đừng để bụng. Với quốc sắc thiên hương của tiên tử, kẻ hèn này đâu xứng, xin tiên tử đại nhân đại lượng, tha cho chúng ta..."
Luyện Bách Thạch nhìn sư huynh Mai Đại Nam khúm núm, cảm thấy như thể nhìn nhầm người.
Tuy nói "kẻ dưới mái hiên phải cúi đầu", nhưng lời này có cần... mất hết cả khí khái vậy không?
Đương nhiên, Mai Đại Nam cũng không muốn thế, nhưng hiện tại bọn họ đã rơi vào thế yếu, bị bao vây, dù sư huynh đệ hắn có Phù Văn Thú mạnh mẽ, cũng khó thoát.
Huống chi còn có một Tiên Vương đang nhìn chằm chằm, liều mạng chẳng phải tự tìm đường chết sao?
Nên Mai Đại Nam dứt khoát nhận thua.
Thấy Mai Đại Nam hèn nhát như vậy, Phượng Cửu cười lạnh, rồi nhìn Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất: "Vô Lực, Tiểu Thất, hai người này giao cho các ngươi!"
"Được!"
Nghe vậy, Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất lập tức phấn chấn.
Lúc nãy, cả hai bị cản trở, không thể giúp Quan Sơn Nhạc, tức muốn chết.
Đáng ghét hơn là, Mai Đại Nam còn không ngừng chế giễu Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất, nói cả hai vô dụng, lời lẽ khó nghe vô cùng.
Giờ có cơ hội báo thù, cả hai cười lạnh tiến lên.
"Mai đại sư, hai huynh đệ chúng ta lại đến chào hỏi ngươi, hắc hắc hắc..."
Nhìn hai người cười đếu đi tới, Mai Đại Nam cảm thấy toàn thân lạnh toát, rùng mình, linh cảm lần này lành ít dữ nhiều.
Khi Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất chuẩn bị động thủ, đột nhiên đất trời rung chuyển, mọi người lập tức nhìn về phía luyện chế đài, Tô Tranh khắc họa Trận Văn cho vũ khí Khai Phong, cũng đi đến bước cuối cùng.
Vũ khí của Viên Tiểu Thất đã trải qua sáu đạo Thiên Kiếp, hoàn toàn thành hình, nhưng Kình Thiên Côn của Tô Tranh vẫn chưa khắc họa xong Trận Văn, vì hắn đang gặp một vấn đề: trong Kình Thiên Côn xuất hiện hai khí linh, đang xung đột lẫn nhau.
"Sao có thể như vậy?"
Tô Tranh kinh ngạc khi phát hiện ra điều này.
Một Thiên Bảo lại có hai khí linh, chuyện này chưa từng có.
Nhưng Tô Tranh nhanh chóng hiểu ra, là do Kình Thiên Côn của hắn được tạo nên từ hai vũ khí hợp nhất.
Một là Kình Thiên Côn vốn có của Tô Tranh.
Kình Thiên Côn này theo Tô Tranh nhiều năm, được hắn từng bước luyện chế từ vật liệu cấp thấp nhất, nó đã cùng Tô Tranh phát triển đến mức này, nên côn thân đã sớm thai nghén linh tính, khi hóa thành Thiên Bảo, linh tính này bị kích phát, biến thành khí linh.
Còn lại là đoạn đao, Ngụy Thiên Bảo Linh Khí.
Đoạn đao này được Tô Tranh tìm thấy trong Ma Sơn Bí Cảnh, lúc tìm thấy linh khí đã cạn, thoái hóa thành Nguy Thiên Bảo.
Chắc hẳn trước khi gãy, đoạn đao đã là Thiên Bảo Tiên Binh, thậm chí còn mạnh hơn.
Nay được Tô Tranh tái tạo, khí linh trong đoạn đao sống lại, nên vũ khí này có hai khí linh.
Cả hai tranh chấp không ngừng, muốn trở thành khí linh duy nhất của Kình Thiên Côn, nên không thể dung hòa, hóa thành hai luồng năng lượng xung khắc trong Kình Thiên Côn, đấu đá lẫn nhau.
Vậy nên, Tô Tranh không thể luyện hóa hoàn toàn năng lượng trong Kình Thiên Côn, khắc họa Trận Văn, biến nó thành Thiên Bảo Tiên Binh thực sự.
“Giờ phải làm sao?”
Đối mặt vấn đề này, Tô Tranh bó tay, dù sao hắn cũng lần đầu gặp chuyện này.
Tô Tranh thử mọi cách, muốn tách hai khí linh ra, giam cầm trong côn thân, nhưng không được, cả hai đều đã thuế biến thành Thiên Bảo khí linh, vô cùng mạnh mẽ, Tô Tranh không thể giam cầm.
Hắn muốn luyện hóa một, nhưng không biết nên luyện hóa ai, luyện hóa ai cũng tiếc.
"Nếu có thể để hai khí linh dung hợp thì tốt."
Tô Tranh chợt nảy ra ý tưởng, rồi dùng Tiên lực thăm đò, nhưng hai khí linh như nước với lửa, không thể dung hòa.
Bất đắc dĩ, hắn dùng Thần niệm lực lượng thử xem có thể dùng Phù Văn Trận để luyện hóa chúng không.
Nhưng hai khí linh quá mạnh mẽ và ngoan cố, không thể khống chế.
Cuối cùng, Tô Tranh đành dùng Thần Niệm Chi Kiếm, tế ra, đánh vào Kình Thiên Côn.
"Không được nữa thì chỉ có thể chém rụng linh trí của hai khí linh, để chúng dung hợp trước, rồi từ từ khôi phục linh trí!"
Khi Tô Tranh vừa quyết định, Thần Niệm Chi Kiếm của hắn tiến vào Kình Thiên Côn thì đừng lại, rồi tỏa ra năng lượng màu xám.
"Đây là..."
Tô Tranh cảm thấy luồng năng lượng màu xám này rất quen thuộc, tỉ mỉ nghĩ lại mới nhớ ra, khi Thần niệm lực lượng tăng vọt, cảnh giới tấn thăng, Thần Niệm Chi Kiếm từng thuế biến một lần.
Lần đó, ý thức của hắn bị hút vào thân kiếm, tiến vào không gian Hồng Mông, có những luồng năng lượng màu xám lơ lửng.
Những luồng năng lượng màu xám rất đặc biệt, có uy năng lớn lao, nhờ chúng mà Liễu Linh lột xác thành hình người.
Và giờ, luồng năng lượng màu xám lại xuất hiện.
Vừa vào côn thân, hai khí linh đang giằng co lập tức bị thu hút, tắm mình trong năng lượng màu xám, như được tịnh hóa, không còn bài xích, mà dần dần dung hợp.
Chẳng bao lâu, hai khí linh hoàn toàn dung hợp, hóa thành một người tí hon màu trắng, triệt để thành linh.
Thấy cảnh này, Tô Tranh kinh ngạc: "Năng lượng màu xám này là gì, mà có thể tịnh hóa khí linh?"
Khi khí linh hoàn toàn dung hợp, bên ngoài Luyện Khí đài, Kình Thiên Côn còn chưa khắc họa xong Trận Văn, đột nhiên rung lên, bay thẳng lên trời, sấm sét vang dội, vô số điện lực không ngừng giáng xuống Kình Thiên Côn, để lại vết tích.
Thấy cảnh này, Quan Sơn Nhạc đang điều tức bỗng đứng dậy, kinh hãi nói: "Đây là. Thiên Địa Khắc Văn, Chí Tôn Đạo Khí!”