Trong khi mọi người vẫn còn xôn xao bàn tán về chuyện Đổ Thạch Phường và kinh ngạc trước bản lĩnh của Tô Tranh, thì tại một trang viên ờ Thiên Phượng Thành, một cơn sóng ngầm khác lại bắt đầu nổi lên.
"Rầm..."
"Khốn kiếp..."
Một lão giả tóc hoa râm, mặc cẩm bào lục sắc, giận dữ đập mạnh tay xuống bàn đá, khiến chiếc bàn vỡ vụn thành bột, nứt toác từng mảng.
Hai thanh niên đứng im trong sân, chứng kiến cơn thịnh nộ của lão giả. Nguyên nhân là do chính họ đã mang tin tức về Tô Tranh từ bên ngoài về cho lão.
Lão giả nổi giận như vậy, bởi vì lão chính là Phù Văn đại sư Viên Thiên Thành, người đã từng xem xét và chọn hòn đá hắc thạch đầu tiên của Tô Tranh, chính là tảng đá thai nghén Mặc Đạo Thạch.
Viên Thiên Thành là người được Hải gia ở Thanh Châu cung phụng. Ông đã làm việc cho Hải gia mấy chục năm, tuy không dám nhận là tinh thông Phù Văn, nhưng cũng có danh tiếng nhất định, đặc biệt là trong thuật đổ thạch. Ông đã nghiên cứu sâu về lĩnh vực này hàng trăm năm, có nhiều thủ đoạn, vì vậy địa vị trong Hải gia không hề thấp, từng giúp Hải gia cắt ra không ít trân bảo.
Hai thanh niên kia không ai khác, chính là Hải Đông Thăng và Hải Nhật Lạc, hai kẻ từng có ý định trêu ghẹo Phượng Cửu trên đường nhưng thất bại thảm hại, sau đó còn dẫn theo Nhị thúc đến tìm cách trả thù.
Lần trước tìm lại mặt mũi không thành, Nhị thúc của chúng còn tỏ ra khách khí với Tô Tranh, sau khi trở về thì trừng phạt chúng một trận.
Hai người này không phục, vẫn còn oán hận Tô Tranh.
Nhưng chúng biết thân phận của Tô Tranh, lại có hộ vệ bảo vệ bên cạnh, nên biết không phải đối thủ.
Gần đây, chúng đang bàn tính xem nên trả thù Tô Tranh như thế nào, thì hay tin về chuyện ở Đổ Thạch Phường Nam Vực. Thật trùng hợp, hai người biết được tảng đá cắt ra Mặc Đạo Thạch lại chính là tảng đá bị Viên Thiên Thành xem là phế liệu.
Sau khi nghe ngóng, hai người cho rằng cơ hội báo thù đã đến, liền lập tức bẩm báo chuyện này với Viên Thiên Thành.
Viên Thiên Thành thân là đại Phù Văn Sư, quen được người tôn sùng, nay nghe nói mình từng khẳng định một tảng đá là phế liệu, mà nó lại cắt ra được bảo vật, còn là Mặc Đạo Thạch, chẳng phải là đang tát vào mặt, phá hủy danh tiếng của ông sao?!
Làm sao ông có thể chịu được?!
Hải Đông Thăng thấy Viên Thiên Thành đã tức giận, vội vàng đổ thêm đầu vào lửa: "Viên lão, lô Tranh kia quá đáng lắm. Hắn cắt ra tảng đá mà ngài đã loại thì thôi đi, nhưng hắn còn tuyên bố rằng Thù Văn Sư nào khăng định tảng đá đó là phế liệu thì chăng có bản lĩnh gì cả."
Hải Nhật Lạc cũng hùa theo: "Đúng vậy, Tô Tranh kia quá ngạo mạn, cho dù hắn là Phù Văn Thiên Sư thì cũng không thể coi thường người khác như vậy chứ..."
Viên Thiên Thành vốn đã nổi giận, nay nghe hai người nói vậy, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, ông quay đầu trợn mắt: "Thằng nhãi đó thật sự nói vậy sao? Thật sự sỉ nhục ta như vậy?!"
Hải Nhật Lạc thấy Viên Thiên Thành mắc câu, tiếp lời: "Còn gì nữa, hiện tại cả Thiên Phượng Thành đều lan truyền tin này, ai cũng cười chê ngài cả. Ngay cả Đổ Thạch Phường Nam Vực cũng đem những tảng đá mà ngài từng loại bỏ thu hồi lại, mời người kiểm tra kỹ lưỡng một lần nữa. Đây là đang làm gì? Đây chẳng phải là đang vả vào mặt ngài sao..."
"Viên lão, nếu ta là ngài, ta không thể nuốt trôi cục tức này đâu."
“Đúng vậy, không thể bỏ qua chuyện này được."
Viên Thiên Thành dưới sự tung hứng của hai anh em, tức giận đến mức tóc tai dựng ngược, râu ria bay phấp phới, lập tức giận dữ nói: "Được, thằng nhãi Tô Tranh kia ỷ vào Phù Văn tạo nghệ cao minh, dám miệt thị ta như vậy, vậy thì ta, Viên Thiên Thành, sẽ cho hắn biết, hắn có thật sự lợi hại như thế không.
Ta không tin, một kẻ tuổi trẻ như hắn có thể phi phàm trong Phù Văn, Luyện Khí, đồng thời cũng lợi hại trong việc xem đá, đoán thế.
Truyền lời của ta đi, nói ta muốn năm ngày sau, tại Đổ Thạch Phường Nam Vực, cùng Tô Tranh Thiên Sư kia phân cao thấp trong đổ thạch..."
Nghe Viên Thiên Thành muốn hạ chiến thư, hai anh em họ Hải vô cùng mừng rỡ, chắp tay nói: "Viên lão cao minh, tên kia chắc chắn không phải đối thủ của ngài trong đổ thạch. Chúng ta đi truyền lời ngay..."
Sau khi hai người rời khỏi tiểu viện, cả hai không hẹn mà cùng cười ha ha một tiếng: "Có Viên lão ra tay, lần này thằng nhãi họ Tô kia sẽ có chuyện hay để xem.”
"Không sai, lần này coi như không thể tự mình dạy dỗ hắn, cũng có thể mượn tay Viên lão, đánh vào mặt hắn một trận, cho hắn biết Hải gia chúng ta không dễ bị chọc!"
"Đúng!"
Sau khi hai người rời đi, rất nhanh Thiên Phượng Thành lại lan truyền một tin tức.
Phù Văn đại sư Viên Thiên Thành muốn sau năm ngày nữa sẽ đến Đổ Thạch Phường Nam Vực, cùng Tô Tranh Thiên Sư phân cao thấp, định xem ai cao tay hơn trong đổ thạch.
Tin tức này vừa ra, lập tức gây xôn xao toàn thành.
Trong tửu lâu, nhanh chóng dấy lên một cuộc tranh luận sôi nổi.
"A, Viên đại sư này là ai vậy, trước giờ chưa từng nghe nói."
"Ta biết, Viên đại sư này chính là Phù Văn đại sư đã từng xem tảng đá cắt ra Mặc Đạo Thạch ở Đổ Thạch Phường Nam Vực là phế liệu."
"A? Thì ra là ông ta, vậy lần này rõ ràng là nhắm vào Tô Thiên Sư rồi."
“Bởi vì cái gọi là đồng nghiệp là kẻ thù, Viên đại sư này từng loại bỏ táng đá, giờ bị Tô Thiên Sư cắt ra được bảo vật Mặc Đạo Thạch, mất mặt, còn bị tổn hại danh tiếng, tất nhiên là muốn đòi lại."
"Mặc kệ, tóm lại sau năm ngày sẽ có chuyện hay để xem..."
Lập tức, cả Thiên Phượng Thành lại náo nhiệt.
Nhưng tin tức này lan truyền chưa được bao lâu, thì lại có người truyền đến tin tức khác.
"Nóng hổi nóng hổi, Thánh Giải Thạch Văn Khai Thái đại sư lại một lần nữa xuất sơn, cũng muốn sau năm ngày nữa, khiêu chiến Tô Thiên Sư!"
Tin tức này vừa ra, lại tạo nên một cơn sóng gió.
Mọi người nhao nhao tìm hiểu Văn Khai Thái là nhân vật nào, kết quả biết được, Văn Khai Thái đại sư chính là người đã từng khẳng định tảng đá thứ hai mà Tô Tranh chọn, tảng đá có lỗ sâu là phế thạch.
Văn Khai Thái đã "rửa tay gác kiếm" mười năm, không còn tham gia đổ thạch giải thạch nữa, nhưng lần này nghe nói Tô Tranh cắt ra được Băng Tinh Thạch từ tảng đá có lỗ sâu mà ông từng loại bỏ, cảm thấy mất mặt, thế là nhân lúc Viên Thiên Thành khiêu chiến, cũng đứng ra, muốn tìm lại danh dự.
Trong lúc nhất thời, cả Thiên Phượng Thành chấn động.
Liên tiếp hai đại sư có tiếng tăm lừng lẫy trong giới đổ thạch ra mặt, khiêu chiến Tô Tranh, lập tức thu hút sự chú ý của toàn thành.
Lúc này, tại một trang viên của Y gia.
Y Kinh Long sau khi nhận được tin tức này, trên mặt nở một nụ cười nhạt, suy nghĩ một chút rồi phân phó một thị vệ phía sau: "Đi, thông báo cho hai người đã đến phủ trước đó, nói cơ hội báo thù của bọn họ đã đến. Đồng thời cũng xem xem hai người này có thật sự đáng để Y gia chúng ta trọng dụng hay không."
"Tuân lệnh..."