Vừa thấy bảo quang xuất hiện, mọi người đều phấn chấn tỉnh thần, còn Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch thì căng thăng mnặt mày, sợ Tô Tranh cắt ra kỳ trân gì đó, vượt mặt bọn họ.
May thay, vầng sáng kia chỉ lóe lên rồi tắt, mà trong thạch liêu cũng không hề phát ra chấn động kinh người nào, thậm chí cả một tia Tiên lực cũng không có.
Sự việc này khiến đám đông vốn đang ngạc nhiên lập tức xìu xuống, “Chuyện gì thế này, rốt cuộc là có bảo vật hay không?”
Tô Tranh cũng tò mò, bèn lột bỏ hoàn toàn lớp vỏ đá. Lúc này, mọi người đều thấy rõ vật ẩn chứa bên trong, lại là... một tờ giấy.
Tờ giấy chỉ to bằng bàn tay, không rõ làm bằng chất liệu gì, lại thêm niên đại có vẻ đã lâu, nên đã ngả màu vàng sẫm. Có lẽ đây là lý do vì sao thạch liêu chỉ phát ra ánh sáng vàng sẫm.
“Đây là cái thứ gì vậy?”
“Một mảnh giấy, hình như còn có chữ viết? Nhưng xa quá, không thấy rõ.”
“Chẳng lẽ là một trang Cổ Kinh Văn?”
Đám đông xôn xao đoán già đoán non.
Nghe nói có thể là Cổ Kinh Văn, xung quanh lại rộn ràng hẳn lên.
Cổ Kinh Văn có giá trị không nhỏ. Trước đây, Viên Thiên Thành từng cắt được một trang Cổ Kinh Văn ở Tây Phương Tiên Vực, trị giá đến hàng ức tiên thạch.
Nếu Tô Tranh cũng cắt được Cổ Kinh Văn, chẳng phải sẽ vùi dập đối thủ một cách tàn nhẫn sao?!
Nhưng ngẫm kỹ lại, mọi người thấy khả năng này không cao, chỉ vì tờ giấy quá nhỏ.
To cỡ bàn tay thì ghi chép được bao nhiêu thứ chứ?!
Tô Tranh cũng tò mò về tờ giấy này, liền cầm lên đặt vào lòng bàn tay, tỉ mỉ xem xét.
Trên bề mặt tờ giấy vẽ đầy những đường ngoằn ngoèo, trông như một bản đồ, và ở chính giữa có hình vẽ phác họa một tòa thành, có vẻ là một địa điểm quan trọng.
Chỉ là tờ giấy quá nhỏ, lại không đầy đủ, nên không thể xác định chính xác có phải bản đồ hay không, hoặc là địa điểm nào.
Sau đó, Đao lão cũng tiến lên xem xét kỹ lưỡng rồi kết luận: “Đây là một phần của bản đồ, nhưng trang giấy quá nhỏ, không thể nhìn ra toàn cảnh, nên tạm thời không thể phán đoán giá trị của nó…”
Nghe Đao lão nói vậy, Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch thở phào nhẹ nhõm, nói: “Bản đồ gì chứ, ta thấy chỉ là một mảnh giấy rách, chẳng đáng giá gì.”
“Cho dù là bản đồ thật, với một mẩu giấy nhỏ như vậy, thì nhìn ra được cái gì?”
Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch rốt cục lại tươi tỉnh trở lại.
Lần này chắc không bị vả mặt nữa chứ?!
Những người khác nghe vậy cũng cảm thấy lần này Tô Tranh khó mà lật ngược tình thế.
Một bản đồ không ai hiểu ra sao thì chẳng khác nào giấy lộn.
“Nếu đây là một tấm bản đồ thì tốt, biết đâu lại dẫn đến kho báu kinh thiên động địa nào đó.”
“Cho dù là vậy thì sao, chỉ với một mẩu bản đồ nhỏ như thế, ngươi tìm được chắc?”
“Nói cũng phải, nhưng thật đáng tiếc, Tô Thiên Sư suýt chút nữa đã có thể nghịch tập…”
Nhiều người xung quanh lắc đầu tiếc nuối.
Thấy kết quả này, Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất cũng như nuốt phải ruồi, buồn nôn không thôi.
“Đồ vô dụng… Sao không ra cái gì tốt hơn, lại ra một mảnh giấy rách, nếu hoàn chỉnh hoặc lớn hơn một chút thì còn đỡ, đằng này bé tí tẹo, chẳng có giá trị gì, tức chết mất…”
“Thôi đi, sự việc đã đến nước này rồi còn nói gì được nữa, nhưng dù sao việc này cũng chứng minh một điều, ít nhất nhãn lực của thiếu gia không có vấn đề, ít nhất cũng cắt ra được thứ gì đó, đúng không.”
Lời của Viên Tiểu Thất lập tức nhận được sự đồng tình của Tê Vô Lực và Trầm gia.
Giờ họ chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
Cuối cùng, ván đấu đầu tiên xem như hạ màn. Văn Khai Thái dẫn trước với tổng giá trị hơn 4 triệu, giành vị trí nhất bảng.
Tiếp theo là Viên Thiên Thành, rồi đến Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch, cuối cùng là Tô Tranh.
“Tô Thiên Sư, sao vậy, biểu hiện ván đầu của ngươi không được tốt lắm nhị? Ta thấy ngươi nên nhận thua đi là vừa.”
Mai Đại Nam thắng ván đầu, lại bắt đầu ngứa mồm.
“Đúng vậy, ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn giao nộp năm kiện Thiên Bảo Tiên Binh và nửa bước Đạo Khí kia đi, đưa ra sớm còn đỡ mất mặt.” Luyện Bách Thạch hùa theo.
Tô Tranh hừ lạnh một tiếng, nói: “Mới chỉ là ván đầu, còn hai ván nữa, thắng bại chưa biết được.”
Nói xong, Tô Tranh dẫn đầu đưa người lên lầu ba.
“Hừ, còn mạnh miệng, xem ngươi chống được đến lúc nào.”
Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch nhìn theo bóng lưng Tô Tranh, cười lạnh.
Tiếp theo, mọi người bắt đầu lên lầu ba, chuẩn bị cho ván đấu thứ hai.
Bước vào lầu ba, phong cách ở đây rõ ràng cao cấp và sang trọng hơn lầu hai rất nhiều. Thạch liêu bên trong cũng phong phú hơn về chủng loại, kích thước cũng lớn hơn, thậm chí còn có những khối thạch liêu to như xe hơi.
“Oa… Nhiều thạch liêu quá!”
Tê Vô Lực và những người khác vừa lên đến đã thấy nhiều thạch liêu như vậy, không khỏi kinh thán.
Nhìn giá cả thì thấy thạch liêu ở lầu ba cũng đắt hơn lầu hai nhiều.
Thạch liêu ở đây có giá từ vài trăm ngàn trở lên, có những khối thậm chí còn đắt hơn cả những món đồ tốt cắt được ở lầu hai.
“Không hổ là lầu ba…”
Vừa đến đây, Tô Tranh chỉ thăm dò sơ qua các thạch liêu xung quanh, liền cảm nhận được vài luồng khí cơ ẩn giấu bên trong, nhưng nhất thời khó mà nắm bắt.
Thạch liêu ở đây tốt hơn thạch liêu ở dưới, nhưng đồng thời cũng khó phán đoán hơn.
Ở đây có không ít đá giả, từng có nhiều Phù Văn Sư cắt đá ở đây đã không ít lần gặp phải tình huống, khi cầm lên kiểm tra thì cảm thấy có gì đó, nhưng khi mở ra thì thường rỗng tuếch.
Vì vậy, để dám cắt đá ở đây, không có chút bản lĩnh thực sự là không được, đương nhiên cũng cần phải có tiền của.
Bởi vậy, lầu ba mới thực sự là nơi mà những đại gia đổ thạch thích lui tới.
Người ở lầu dưới cũng lục tục kéo lên, thấy mọi người đã đến đông đủ, Y Kinh Long lại một lần nữa nhắc lại quy tắc của ván đấu thứ hai.
Lần này, mỗi bên chủ được chọn ba khối thạch liêu, đã chọn là không được đổi. Sau đó, bên nào cắt ra được vật phẩm trân quý nhất thì bên đó thắng.
Nói cách khác, lần này giá trị cắt được không cộng dồn, chỉ xét độ trân quý của vật phẩm.
Như vậy, đây cũng là một ván phân định thắng thua, nhưng lại hết sức khó phán đoán.
“Chư vị đại sư, đã nghe rõ chưa?”
Y Kinh Long giảng giải xong, nhìn quanh một lượt để xác nhận.
Mọi người cùng gật đầu.
“Vậy thì tốt, nếu đã hiểu rõ, chúng ta bắt đầu. Thời gian chọn đá vẫn là một nén hương, hết giờ thì dừng, chưa chọn đủ ba viên cũng không được tiếp tục. Vậy tiếp theo, Kinh Long xin chúc các vị, ai nấy đều mắt sáng như đuốc, vớ được bảo vật…”