“Khu khụ.”
Trên mặt đất, Vạn Ác lão đại cùng Thanh Hạc tiên mẫu chật vật bò dậy, ho ra máu không ngừng.
“Không ngờ lão tặc này cầm kiếm lại đáng sợ đến vậy, lần này lão thân thất sách rồi, khụ khụ...”
Thanh Hạc tiên mẫu vừa ho khan, vừa kinh hãi nói.
Vạn Ác lão đại bên cạnh cũng kinh hãi không kém. Hắn không thể tin được rằng ba người bọn hắn liên thủ mà vẫn không thể gây tổn thương mảy may đến đối thủ. Thực lực cường đại như vậy, đã vượt xa những gì một Tiên Vương có thể chống lại. “Đáng giận, sớm biết hắn cầm kiếm lại khủng bố đến thế, chúng ta nên giết hắn trước khi hắn kịp cầm kiếm mới phải...”
Vạn Ác lão đại hối hận khôn nguôi.
Ly Giang lão nhân khóe miệng cũng vương máu. Ngước nhìn Quan Sơn Nhạc trên bầu trời, lão đột nhiên thở dài, “Không ngờ ta và hắn lại cách xa đến vậy, xem ra cả đời này ta khó lòng vượt qua hắn...”
Trong lúc đó, trận chiến của Liễu Linh cũng đi đến hồi kết.
Vạn Ác Lão Tam ban đầu còn giằng co được với Liễu Linh, nhưng khi thấy Vạn Ác lão đại bên kia thất bại, hắn sinh lòng sợ hãi. Chỉ một sơ hở, Liễu Linh đã chớp lấy cơ hội, quất roi trúng ngay đùi phải. Nàng dùng sức kéo mạnh, một tiếng xoẹt vang lên.
Đùi phải của Vạn Ác Lão Tam bị xé toạc, máu tươi tuôn ra như mưa, nhuộm đỏ cả hư không.
Cuối cùng, Vạn Ác Lão Tam ngã xuống.
Lúc này, bên trong kết giới, Phượng Cửu cũng đại phát thần uy, bất ngờ thi triển phượng cáo Cửu Biến bí pháp, tóm gọn Vạn Ác lão nhị. Long Lân Trảo trong tay nàng xuyên thẳng vào lồng ngực hắn, một tiếng phù vang lên, nàng móc ra một trái tim đẫm máu.
“Ngươi...”
Vạn Ác lão nhị mở to mắt nhìn Phượng Cửu, không cam lòng ngã xuống, chết không nhắm mắt.
Trận chiến cuối cùng cũng kết thúc.
Vạn Ác Tam Lão một chết hai bị thương, có thể nói là thương vong thảm trọng. Thanh Hạc tiên mẫu cũng bị thương Tiên Đài, sau trận chiến này, e rằng phải mất cả trăm năm mới có thể hồi phục.
Ly Giang lão nhân đạo tâm bị tổn hại, con đường kiếm đạo sau này của hắn có lẽ khó mà tiến thêm được bước nào.
Chứng kiến kết quả này, Mạc Thượng Thiên đã sớm mất hết hồn vía. Sợ Tô Tranh quay lại tính sổ, hắn lập tức bỏ chạy.
Thấy vậy, Thanh Hạc tiên mẫu khinh bỉ nhổ toẹt một tiếng, mắng: “Đáng giận, không ngờ Mạc Thượng Thiên lại là kẻ ti tiện đến vậy! Để lão thân thấy lại hắn, nhất định phải nghiền xương hắn thành tro!”
Lúc này, Quan Sơn Nhạc chậm rãi hạ xuống, lơ lửng trước mặt mọi người. Sắc mặt Quan Sơn Nhạc trầm xuống khiến ai nấy đều lo sợ, tưởng rằng lão muốn thanh toán.
Thanh Hạc tiên mẫu lập tức lên tiếng: “Quan lão nhị, lần này coi như ngươi lợi hại, lão thân nhận thua. Nhưng nếu ngươi muốn giết lão thân, e rằng cũng không đễ dàng đâu!”
Nói rồi, Thanh Hạc tiên mẫu âm thầm vận yêu lực, chuẩn bị sẵn sàng cho việc tự bạo.
Một cường giả Tiên Vương cảnh nếu tự bạo, dù Quan Sơn Nhạc không hề hấn gì, nhưng Phi Điểu Thành e rằng khó ai sống sót.
Vạn Ác lão đại cũng vậy, hắn nhìn chằm chằm Quan Sơn Nhạc, chỉ cần lão có ý định giết bọn hắn, bọn hắn sẽ lập tức tự bạo.
Thấy vậy, Quan Sơn Nhạc thản nhiên nói: "Các ngươi không cần phải như vậy, lão hủ ta không có ý định giết các ngươi. Như người ta vẫn nói, 'thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện', các ngươi đến đây hôm nay cũng chỉ vì Thiên Bảo Tiên Binh mà thôi. Nói cho cùng, chúng ta cũng không có thù oán gì, các ngươi cũng chỉ là bị người lợi dụng.
Chỉ cần các ngươi sau này tu tâm dưỡng tính, nếu ngày sau còn muốn Thiên Bảo Tiên Binh, cứ mang theo thù lao đến cầu thiếu gia nhà ta, thiếu gia nhà ta chưa hăn sẽ không giúp các ngươi."
“Ý ngươi là, ngươi chịu thả chúng ta đi?” Nghe Quan Sơn Nhạc nói, Vạn Ác lão đại dường như không thể tin được.
Quan Sơn Nhạc cười nhạt một tiếng, “Vì sao không? Thêm một người bạn, dù sao cũng tốt hơn thêm một kẻ thù.”
Nghe vậy, Vạn Ác lão đại và Thanh Hạc tiên mẫu liếc nhìn nhau. Dù vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng có thể bảo toàn được tính mạng thì không phải chuyện xấu.
Thế là Vạn Ác lão đại đứng lên, đỡ Vạn Ác Lão Tam bị chặt mất một chân, nói với Quan Sơn Nhạc: “Nếu đã vậy, vậy chúng ta đi nhé?”
Quan Sơn Nhạc khoát tay, không hề có ý định ngăn cản.
Thấy Quan Sơn Nhạc thật sự để Vạn Ác Tam Lão bọn họ đi, Thanh Hạc tiên mẫu cũng đứng lên, chắp tay nói với Quan Sơn Nhạc: “Lão thân cảm tạ Quan lão tha mạng, sau này Thanh Hạc tiên mẫu ta sẽ không xuất hiện tại Nhân tộc Tiên Vực nữa, cáo từ...”
Nói xong, Thanh Hạc tiên mẫu phóng người lên, hóa thành một con thanh hạc, nhanh chóng rời khỏi Phi Điểu Thành.
Cuối cùng, Ly Giang lão nhân thần sắc thất vọng liếc nhìn Quan Sơn Nhạc, rồi lặng lẽ rời khỏi quảng trường.
Sau khi bọn họ đi, Phượng Cửu vận khí xong, sát khí đằng đằng tiến đến. Thấy những người kia đã đi hết, nàng nhìn Quan Sơn Nhạc nói: “Các ngươi có thể cứ vậy thả bọn họ đi sao? Bọn họ đã làm Vô Lực và Tiểu Thất bị thương, sao có thể dễ dàng bỏ qua cho bọn họ như vậy...”
Quan Sơn Nhạc cười khổ một tiếng, vừa định mở miệng nói thì bỗng nhiên phun ra một ngựm máu tươi.
Thấy vậy, Phượng Cửu biến sắc, cùng Liễu Linh vội vàng chạy đến, “Quan lão, ông bị thương?”
Quan Sơn Nhạc lắc đầu, nói: “Không sao, nhưng ngươi nghĩ rằng đánh bại ba Tiên Vương liên thủ dễ dàng đến vậy sao?!”
Nghe vậy, Phượng Cửu lập tức hiểu ra.
Hóa ra, Quan Sơn Nhạc cũng bị trọng thương trong trận chiến vừa rồi, chỉ là đang cố gắng gượng mà thôi. Nếu không, một khi lão để lộ vẻ bị thương, e rằng Thanh Hạc tiên mẫu và những người khác sẽ không dễ dàng rời đi như vậy, thậm chí có thể sẽ mạo hiểm liều mạng.
Nếu vậy, dù Liễu Linh và những người khác đã rảnh tay, e rằng cũng khó lòng ngăn cản.
“Đáng ghét, ta chỉ là không muốn dễ dàng bỏ qua cho bọn họ như vậy, để bọn họ muốn đến thì đến, muốn đi thì đi...”
Phượng Cửu vẫn có chút không cam tâm.
“Không sao, món nợ này có thể tạm thời ghi lại cho bọn họ, sau này luôn có cơ hội...”
Quan Sơn Nhạc an ủi Phượng Cửu.
...
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên gần đó. Ba người quay đầu lại, thì ra là Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch vẫn đang chiến đấu với Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất.
Hai bên quá tập trung vào chiến đấu, đến nỗi không hề nhận ra rằng những người khác xung quanh đã thua trận, người chết thì chết, người bị thương thì bị thương, người trốn thì trốn. Chỉ còn lại hai người bọn họ đang liều mạng ngăn cản Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất.
“Hừ hừ... Chỉ hai tên ngốc bị thương mà cũng muốn đánh bại chúng ta, nằm mơ đi!”
“Không sai, chỉ cần ngăn chặn hai người này, đợi đến khi Vạn Ác Tam Lão đánh bại lão quản gia kia, chúng ta sẽ thắng. Đến lúc đó, Thiên Bảo Tiên Binh, ngàn vạn Tiên thạch, đều sẽ là của chúng ta, ha ha ha...”
“Ơ, sao không khi có gì đó sai sai.”
Dần dần, hai người chợt nhận ra Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất không còn động thủ nữa. Hai người thậm chí đã biến trở lại bản thể, đứng đối diện trêu tức nhìn bọn họ.
Không khí này có gì đó rất bất thường. Hai người ngước nhìn, chỉ thấy Liễu Linh và Phượng Cửu đang nhìn xuống bọn họ, vẻ mặt không thiện.
Mà xung quanh, ngoài bọn họ ra thì... không còn ai cả!