Tiếng chiêng vừa dứt, Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch liền dẫn đầu, lao về phía lầu hai, xông vào đống đá. Dù sao mạng nhỏ quan trọng, hai người không đám tiếp tục chủ quan.
Cần phải nói thêm rằng, Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch lần này tham gia cược, hai người liên thủ. Điều đó có nghĩa là, nhóm Tô Tranh mỗi người chọn mười khối thạch liệu, còn hai người bọn họ chỉ được chọn chung mười khối.
Đây là quy định của ván cược. Chỉ khi tiền cược của cả hai gộp lại, mới đủ để cược năm kiện Thiên Bảo Tiên Binh và nửa bước Đạo Khí của Tô Tranh, cộng thêm Mặc Đạo Thạch.
Tuy nhiên, điều này vừa có lợi vừa có hại cho bọn họ.
Lợi thế là, hai người cùng chọn mười khối, tỷ lệ trúng đồ tốt sẽ cao hơn. Bất lợi là, số lượng thạch liệu ít hơn.
Tóm lại, tất cả đều phụ thuộc vào chữ "cược".
Thấy hai người kia đã hành động, Văn Khai Thái và Viên Thiên Thành cũng lập tức tiến đến, Tô Tranh theo sát phía sau.
Mọi người đều bắt đầu, những người vây xem cũng ùa theo, cuộc đổ thạch căng thẳng chính thức bắt đầu.
Bước vào đống đá, Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch liên tục ra tay. Lòng bàn tay hai người phát ra kim quang, không ngừng chạm vào những viên đá, thi triển bí thuật để dò xét bên trong thạch liệu có gì.
Bí thuật này nhiều người chưa từng thấy, không chỉ người ngoài, mà ngay cả Tô Tranh cũng lần đầu được chứng kiến.
Mai Đại Nam dùng đầu ngón tay phát ra kim quang, nâng một khối thạch liệu to như quả đưa hấu, một tay xoay tròn, tay kia dùng ngón tay vàng lướt trên đá.
Khi kim quang thấm vào vỏ đá, mọi người lờ mờ thấy trên bề mặt đá xuất hiện những tia kim tuyến nhỏ. Những tia kim tuyến này theo các đường vân trên vỏ đá, thẩm thấu dần vào bên trong. Khi thấm được khoảng một phần ba, Mai Đại Nam khẽ biến sắc rồi nói ngay: "Ta chọn khối này!"
Lời vừa dứt, đám đông lập tức xôn xao.
"Chọn được khối đầu tiên rồi, nhanh quá vậy!"
"Vừa rồi kim quang trong lòng bàn tay hắn là sao? Chẳng lẽ đó là thủ đoạn dò đá của Phù Văn Sư?"
"Thủ đoạn của Phù Văn Sư quả nhiên huyền diệu khó lường, chắc hăn vị đại sư này đã biết bên trong hòn đá kia có gì rồi?”
Mọi người thấy thủ đoạn xem đá của Phù Văn Sư khác hẳn những gì từng thấy, đều không ngớt lời tán thưởng.
Không ít người giờ mới biết, thuật đổ thạch thực thụ phải xem Phù Văn Sư.
Ngay khi Mai Đại Nam vừa chọn xong, người của Đổ Thạch Phường lập tức tiến lên, dán niêm phong lên khối thạch liệu hắn chọn, rồi mang đi, chờ sau này giải thạch.
Văn Khai Thái và Viên Thiên Thành thấy Mai Đại Nam nhanh chóng chọn được khối đầu tiên, vừa âm thầm kinh hãi trước thực lực của Mai Đại Nam, vừa bắt đầu tăng tốc động tác.
Trong khi mọi người đang hành động, Mai Đại Nam còn cố ý liếc nhìn Tô Tranh, ánh mắt đầy khiêu khích.
"Tô lão đại, chúng ta cũng mau bắt đầu đi..."
Tê Vô Lực thấy Mai Đại Nam đã chọn được khối đầu tiên, lập tức cũng sốt ruột.
Tô Tranh gật đầu, cũng tiến đến trước đống đá. Đầu tiên, hắn hít một hơi thật sâu, giữ cho tâm trí tỉnh táo, rồi mới bắt đầu ra tay.
Tiện tay nhặt lấy một khối thạch liệu trước mắt, Tô Tranh tỉ mỉ dò xét.
Khối thạch liệu này to bằng đầu người, da màu nâu xanh, trọng lượng đều, hoa văn thô ráp, đá có vẻ hơi xốp. Tô Tranh xóc xóc trong tay, thầm vận một đạo Thần niệm lực lượng, chấn động vào bên trong, nhưng không thấy chút Niệm lực nào phản hồi.
Cảm nhận được điều này, Tô Tranh liền đặt khối thạch liệu xuống.
Trước đó, hắn đã đọc được một vài điều trong những cuốn sách về thuật đổ thạch.
Thạch liệu không phải cứ to lớn là nhất định có gì đó, mà nhỏ bé cũng không có nghĩa là không có gì. Giống như Mặc Đạo Thạch và linh thảo vừa rồi, trong những phế liệu không ai chú ý, biết đâu lại có bảo vật.
Vậy nên, xem kích thước thạch liệu là vô dụng. Nếu ai dựa vào đó để đổ thạch, thì hẳn là tân thủ hoặc kẻ ngốc.
Xem màu sắc thạch liệu cũng có căn cứ.
Một số thạch liệu chứa những vật chất khác nhau, dẫn đến màu sắc da của chúng khác biệt so với thạch liệu thông thường, như Mặc Đạo Thạch chẳng hạn.
Mặc Đạo Thạch trời sinh đã có chất liệu màu mực, lại hấp thụ Tiên lực. Dần dà, sau quá trình lắng đọng, màu sắc của nó sẽ ảnh hưởng đến bản thân thạch liệu, vì vậy mới có lớp da đá màu đen.
Nhưng cũng có một số thạch liệu giống như "giả thạch", lừa gạt người khác.
Do bị lây nhiễm khí tức hoặc Tiên khí của thạch tàng thật sự, một số thạch liệu thông thường cũng tỏa ra khí tức bảo thạch, thậm chí có thể bị thay đổi màu sắc, lừa gạt những người đổ thạch thiếu kinh nghiệm hoặc phán đoán không chính xác. Đây là lý do nhiều người mắc bẫy.
Giống như Đường Thân trước đó, khi cắt đá thấy bên trong Tiên khí mờ mịt, tưởng có bảo vật, nhưng mở ra chỉ là một luồng tiên linh khí.
Loại thạch liệu này được gọi là "giả thạch".
Trọng lượng cũng chỉ là một yếu tố để phán đoán. Vì một số bảo thạch ẩn chứa tinh thiết kỳ trân, nên mật độ khá lớn, làm thay đổi trọng lượng của bản thân thạch liệu.
Đánh giá trọng lượng một cách tùy tiện cũng chỉ là một khía cạnh.
Lại nói về hoa văn, thạch liệu ẩn chứa bảo vật thường có hoa văn da tương đối tinh mịn, vì chỉ có như vậy mới có thể phong bế linh khí trong thạch tàng, không để lộ ra ngoài.
Thông thường, đá càng có hoa văn tỉnh mịn và chặt chẽ, tỷ lệ bên trong có gì đó càng lớn.
Đây là phương pháp mà nhiều giải thạch sư dùng để phán đoán thạch liệu có thai nghén bảo vật hay không. Một số giải thạch sư giàu kinh nghiệm, chỉ cần nhìn hoa văn thạch liệu là có thể nhận ra nhiều điều.
Tất nhiên, đó là tình huống của phần lớn thạch liệu, nhưng không phải lúc nào cũng đúng. Vẫn có một số thạch liệu đặc biệt, thay đổi hoa văn để che giấu bản thân.
Về phần phương pháp phán đoán của Tô Tranh, là do chính hắn nghĩ ra.
Hắn sử dụng Thần niệm lực lượng hình thành đợt sóng, dò xét vào giữa thạch liệu. Giống như những gợn sóng lan tỏa, điểm này giống như âm thanh vậy. Khi thạch liệu bên trong thực sự thai nghén bảo vật, gợn sóng Thần niệm sẽ chạm vào và phản hồi lại, cho Tô Tranh đáp lại.
Phương pháp này tương đối đơn giản, nhưng có thể phán đoán phần lớn thạch liệu, giúp nhanh chóng xác định khối nào có, khối nào không.
Không khí trở nên yên tĩnh và quỷ dị.
Mọi người đều giữ im lặng, tay không ngừng chọn đá, nhặt lên rồi lại đặt xuống, ai nấy đều có thủ đoạn riêng. Biểu cảm trên mặt mỗi người cũng rất đặc sắc, khi thì nghiêm túc, khi thì tức giận, khi thì ngưng thần nghi hoặc, khi thì xoắn xuýt giãy dụa...
Người xung quanh nhìn mấy người đang bận rộn, không ngừng tuyển thạch, nhưng trong mắt những người ngoài nghề như họ, chẳng hiểu gì cả. Họ chỉ thấy mấy vị đại sư nhặt một khối đá lên, nhíu mày, trầm tư, rồi lại lắc đầu đặt xuống sau mười mấy giây.
Mọi người chẳng hiểu ra sao, nhưng vẫn xem rất nghiêm túc.
Theo lời họ nói, "Tuy tôi không hiểu họ đang làm gì, nhưng lại cảm thấy họ thật lợi hại!”