Trong tửu lâu, bầu không khí bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.
Tê Vô Lực bị bóp cổ tay, lập tức trợn mắt, cố giãy giụa nhưng không thoát ra được.
“Có cao thủ xuất hiện à, được thôi, ta so chiêu với ngươi một chút!”
Trong lòng Tê Vô Lực không phục, vội buông hai tên Hải gia tử đệ đang giữ, vặn mình, vung nắm đấm về phía đối phương.
Hắn dồn hết lực vào cú đấm này, khi quyền vung ra, thiên địa dường như cũng phải đổi chiều, hư không rung động.
Nhưng người kia vẫn đứng im bất động. Khi Tê Võ Lực nắm đấm sắp chạm tới, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, rồi ra tay, động tác chậm rãi nhưng vừa vặn năm chặt lấy bàn tay Tê Vô Lực.
Phanh!
Nắm đấm của Tê Vô Lực đụng vào lòng bàn tay đối phương, nhất thời trong tửu lâu gió nổi lên ào ào, thổi ngược trở lại.
Đối phương buông tay, Tê Vô Lực mất thăng bằng lùi lại ba bước, mỗi bước chân in lại một hố trên sàn. Chiêu này khiến Tê Vô Lực kinh ngạc.
Viên Tiểu Thất thấy Tê Vô Lực bị thiệt, liền xông lên, từ sau lưng tung một quyền vào người kia.
Người nọ cảm nhận được động tĩnh phía sau, nghiêng người, quay lại, cũng tung ra một quyền.
Phanh!
Lại một tiếng trầm vang, Tiên lực cường đại bộc phát, Viên Tiểu Thất bị đánh bay, đập nát một cái bàn, ngã về phía sau. Phượng Cửu kịp thời đỡ lấy hắn mới ổn định lại.
Phượng Cửu nheo mắt, nhìn chằm chằm đối phương: “Cao thủ Tiên Nhân cảnh!”
Quan Sơn Nhạc chậm rãi nói: “Tiên Nhân nhị cảnh!”
Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất khẽ giật mình: “Ra là cường giả Tiên Nhân nhị cảnh, khó trách đễ dàng áp chế được huynh đệ ta. ”
Người nọ vừa đánh lui Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất, trong lòng còn đắc ý, nhưng nghe thấy đối phương dễ dàng nhìn thấu tu vi của mình, hắn khựng lại, có chút run sợ, nhìn Quan Sơn Nhạc với ánh mắt cảnh giác: “Lão đầu này rốt cuộc là ai, lại có thể nhìn thấu thực lực của ta? Mà tu vi của hắn ta lại không nhìn ra chút nào...”
Sắc mặt hắn trở nên phức tạp, khí thế muốn gây sự ban đầu cũng dần biến mất.
Người nọ nheo mắt, đánh giá Quan Sơn Nhạc và những người khác, thấy họ đều ngầm lấy thanh niên áo đen kia làm chủ, liền chắp tay hỏi Tô Tranh: “Tại hạ Hải Vô Minh, người Hải gia ở Thanh Châu. Không biết các hạ là ai, vì sao lại ra tay với hai tử đệ Hải gia?”
Hắn đang thăm dò lai lịch của Tô Tranh.
Tô Tranh liếc nhìn đối phương, định mở miệng, nhưng nhớ lại lời Quan Sơn Nhạc nói khi vào thành, hiện tại trủnh là Phù Văn Thiên Sư, phải giữ tư thái cao ngạo, như vậy mới khiến người khác coi trọng.
Đó cũng là phong cách hành sự của những nhân vật lớn.
Vì vậy, Tô Tranh thu lại ánh mắt, nhìn Quan Sơn Nhạc. Quan Sơn Nhạc hiểu ý, bước ra, lạnh lùng nói với Hải Vô Minh: “Đã sớm nghe nói Hải gia ở Thanh Châu ỷ vào thế lực gia tộc, bá đạo hoành hành, làm việc không kiêng nể gì. Hôm nay thấy tận mắt, quả không sai. Hai vị công tử nhà ngươi trước đó định giở trò với hai thị nữ của thiếu gia ta ngoài đường, giờ các hạ lại xông tới đây, làm bị thương hai thị vệ của thiếu gia ta. Dù thiếu gia ta chỉ là một Phù Văn Sư nhỏ bé, cũng không cho phép người khác chà đạp lên mặt mũi! Liễu Linh...”
Nói đến cuối câu, sắc mặt Quan Sơn Nhạc đột nhiên lạnh lẽo, quát lớn một tiếng.
Liễu Linh hiểu ý, bước lên, vung chưởng về phía Hải Vô Minh, một chưởng đánh thẳng vào chính diện.
Chưởng này thoạt nhìn bình thường, không hề che giấu, cũng chẳng có gì đặc sắc, chỉ là một chưởng quang minh chính đại đánh tới.
Hải Vô Minh không nhìn ra nông sâu, lại càng không biết chưởng này có ẩn chứa huyền cơ gì không, vội vàng vận tám phần lực, đánh ra một chưởng.
Hắn vẫn giữ lại hai phần lực để phòng Liễu Linh có hậu thủ.
Nhưng khi bàn tay hắn chạm vào chưởng của Liễu Linh, hắn liền hối hận.
Chưởng của Liễu Linh thoạt nhìn bình thường, nhưng khi chạm vào chưởng của Hải Vô Minh lại bộc phát ra một cỗ lực lượng quái dị, tựa như núi lửa phun trào, mãnh liệt trào ra.
“Tiên Nhân tam cảnh!“
Trong nháy mắt, Hải Vô Minh nhận ra thực lực của đối phương. Hắn định dốc toàn lực bộc phát nhưng đã muộn. Hắn như bị sét đánh, thân thể bay lên không trung, toàn thân như bị búa tạ nện mạnh, tưởng chừng xương cốt sắp gãy lìa.
Phanh!
Cuối cùng Hải Vô Minh rơi xuống đất, đập nát mười mấy cái bàn, lại đụng nát hàng rào trên lầu, suýt chút nữa ngã xuống. May mà hai con cháu hắn phản ứng nhanh, kịp thời kéo lại, mới tránh được việc Hải Vô Minh ngã lầu.
Khi đứng vững, khí huyết trong ngực hắn vẫn cuồn cuộn không ngừng, khóe miệng rỉ máu tươi, mãi lâu sau mới trấn áp được.
Hắn kinh hãi nhìn Liễu Linh, trong lòng dậy sóng. Lúc này hắn mới biết, đối phương đã sớm giữ lại át chủ bài, nếu không thì, chỉ với một thị nữ này, hai đứa cháu kia của hắn đã không còn sống.
Điều này khiến hắn không khỏi âm thầm kinh hãi: “Một thị nữ đã có thực lực Tiên Nhân tam cảnh, vậy thanh niên này rốt cuộc là ai, chẳng lẽ là thiếu gia của một trong tứ đại gia tộc?”
Vừa nghĩ đến đây, hắn lại lắc đầu: “Không đúng, lão đầu kia vừa rồi nói ‘Dù thiếu gia ta chỉ là Phù Văn Sư’, vậy người trẻ tuổi này là một Phù Văn Sư. Nhưng nếu chỉ là một Phù Văn Sư bình thường, sao bên cạnh lại có cường giả Tiên Nhân tam cảnh làm thị nữ? Lai lịch người này chắc chắn không đơn giản, chẳng lẽ là...”
Trong khoảnh khắc, Hải Vô Minh nghĩ đến tin đồn chấn động cả Tiên Vực gần đây.
Tiên Vực xuất hiện một Phù Văn Thiên Sư trẻ tuổi hiếm thấy trong vạn năm. Người này không chỉ có thể luyện chế Thiên Bảo Tiên Binh, mà còn luyện chế được một kiện nửa bước Đạo Khí. Bên cạnh người này còn có một vị quản gia Tiên Vương cường đại hộ đạo, lại có tuyệt sắc mỹ nữ làm thị nữ...
Nhóm người này lai lịch bí ẩn, thủ đoạn phi phàm, làm việc không theo khuôn mẫu.
So sánh tin tức này, lại nhìn Tô Tranh và những người khác, chẳng phải là...
“Hắn chính là Tô Thiên Sư luyện chế ra Thiên Bảo Tiên Binh và nửa bước Đạo Khí kia?!”
Hải Vô Minh kinh hãi thốt lên.
Tiếng này vừa vang lên, đám người đang vây xem náo nhiệt dưới tửu lâu lập tức xôn xao.
“Cái gì, cái gì Tô Thiên Sư?!”
“Trời ạ, chẳng lẽ là Tô Thiên Sư đã luyện chế năm kiện Thiên Bảo Tiên Binh và một kiện nửa bước Đạo Khí ở Phi Điểu Thành trước kia?”
“Là hắn, Tô Thiên Sư đã đến Thiên Phượng Thành rồi?!”