“Cùng cắt một lượt?”
Lời đề nghị của Y Kinh Long khiến Văn Khai Thái và những người khác không khỏi kinh ngạc.
Nhưng ngẫm lại thì đây có vẻ là một cách hay.
Những người xem xung quanh cũng không phản đối, thậm chí còn tỏ ra phấn khích.
“Cùng cắt thế này càng kích thích chứ sao.”
“Đúng đấy, đỡ phải chờ đợi, thắng thua thấy ngay.”
“Cách này hay, cứ làm vậy đi…”
Thấy đám đông ủng hộ, mấy vị đại sư liếc nhìn nhau, không ai có ý kiến gì.
Chỉ là Mai Đại Nam vốn muốn dùng vật liệu đá của mình để tạo áp lực, giờ xem ra không được rồi.
“Được, nếu không ai phản đối thì chúng ta cùng cắt!”
Y Kinh Long tuyên bố, coi như chốt hạ.
Ngay sau đó, các vật liệu đá được mang đến trước mặt từng người. Tô Tranh cùng những người khác tiến lên, cầm lấy dao cắt đá.
Trước khi bắt đầu, họ liếc nhìn nhau.
Trên khuôn mặt già nua của Văn Khai Thái ánh lên vẻ quyết tâm chiến đấu; Viên Thiên Thành tràn đầy tham vọng, muốn vượt qua tất cả để danh chấn Nam Vực; Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch thì hừng hực khí thế, đáy mắt lộ rõ vẻ kiêu ngạo, dường như đã nắm chắc phần thắng trong tay, nhìn xuống đám đông.
So với họ, Tô Tranh bình tĩnh hơn nhiều, nhưng trong lòng cũng có chút hồi hộp.
Ván cược đã được nâng lên một tầm cao mới, không ai có thể giữ được sự điềm tĩnh tuyệt đối vào lúc này.
“Bắt đầu!”
Theo tiếng tuyên bố của quản sự phố đá, tất cả cùng động thủ, giơ cao dao cắt đá rồi ra tay.
Xoẹt… xoẹt… xoẹt…
Trong khoảnh khắc, cả tầng ba chỉ còn tiếng dao cắt đá không ngừng lướt trên đá, tiếng da đá và dao ma sát vào nhau, tựa như tiếng tằm ăn lá dâu, khiến người ta nín thở.
Những người xem xung quanh cũng căng thăng theo, ai nấy đều mở to mắt, dán chặt vào đôi tay của bốn người, đảo mắt liên tực.
“Thật là căng thẳng, vòng này có lẽ sẽ quyết định thắng thua hoàn toàn!”
“Đúng vậy, cuối cùng thì Mai Đại Nam và Luyện Bách Thạch sẽ thắng, hay Viên đại sư và những người khác sẽ hơn một bậc, sắp biết ngay thôi.”
“Biết đâu Tô thiên sư lại lật ngược tình thế thì sao?!”
Câu nói này khiến mọi người giật mình.
Thật sự có thể lật ngược tình thế sao?!
Mọi người không khỏi thầm nghĩ.
Tay của Văn Khai Thái vẫn vững vàng như trước, thậm chí càng về cuối càng bình tĩnh hơn, thể hiện rõ tâm lý vững vàng của một đại sư giải đá, mỗi nhát dao đều chắc chắn và mạnh mẽ.
Vật liệu đá trong tay ông ta ban đầu to như cái nồi lớn, nhưng giờ đã nhỏ đi một phần năm.
Ông cắt rất cẩn thận, không bỏ sót một chút đá nào, sợ vô tình làm tổn hại đến thứ bên trong.
Viên Thiên Thành rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này cũng cẩn trọng hơn, tỉ mi cắt từng chút một.
Tuy nhiên, vật liệu đá của ông ta lần này không lớn, chỉ to bằng cái chậu rửa mặt, hiện tại đã cắt được một nửa, vẫn chưa thấy dấu hiệu gì khác lạ.
Vật liệu đá cuối cùng của Mai Đại Nam trông rất khác biệt.
Khối đá này hơi dẹt, giống như một quả trứng ốp la, xung quanh mỏng, chỉ có vị trí trung tâm hơi nhô lên, dường như thứ gì đó đang tích tụ bên trong.
Mai Đại Nam cẩn thận gọt sạch phần viền đá xung quanh, rồi từ từ gọt vào bên trong. Động tác của ông ta rất tỉ mỉ, dường như sợ đi vào vết xe đổ của Viên Thiên Thành trước đó.
Đồng thời, ông ta cũng rất tự tin, đường như chắc chắn rằng bên trong khối đá này sẽ có thứ gì đó.
Về phần Tô Tranh, vật liệu đá cuối cùng của anh ta trông rất bình thường. Bề mặt đá có màu sắc nhạt nhòa, không khác gì đá thường.
Trọng lượng cũng không khác biệt, hoa văn lại càng tầm thường, thậm chí có phần thô ráp.
Nếu là người khác nhìn vào, chỉ cần nhìn bề ngoài cũng khó có thể tin rằng bên trong có gì.
Ngay cả những người xem xung quanh và một số người mê đá cũng lắc đầu khi nhìn vào vật liệu đá trong tay Tô Tranh.
“Xong rồi, chỉ cần nhìn bề ngoài là biết bên trong không có gì.”
“Đúng vậy, khối đá này thậm chí còn không bằng hai khối phế liệu đã cắt trước đó.”
“Tôi nghĩ lần này Tô thiên sư đã nhìn nhầm hoàn toàn, sắp mất mặt rồi…”
Không ít người thở dài.
Nhưng Tô Tranh bỏ ngoài tai những lời đó, bởi vì anh vẫn cảm nhận được luồng khí cơ mà mình đã dò xét được trước đó, hiện tại nó đang ở bên trong vật liệu đá.
Hai khối trước đều rỗng, không có lý do gì khối này cũng vậy.
Vì vậy, lần này anh ra tay rất cẩn trọng, không vội vàng quyết đoán mà tỉ mỉ cắt, không bỏ sót một phần đá nào.
Mọi người thấy vậy đều cho rằng Tô Tranh đã đến đường cùng, dồn hết hy vọng vào một khối đá phế thải, chỉ lãng phí công sức.
“Tô lão đại, anh phải cố lên!”
“Không thể thua được, tôi không muốn vừa mới làm ấm Phá Thiên Côn được hai ngày đã phải biến thành của người khác…”
“Yên tâm đi, thiếu gia nhất định sẽ thắng!”
Quan Sơn Nhạc vẫn một mực tin tưởng Tô Tranh.
Xoẹt…
Ngay lúc bốn người đang tập trung giải đá, đột nhiên một tiếng “bá” vang lên, một luồng ánh sáng bắn ra, khiến tất cả mọi người giật mình.
“A… là Văn đại sư cắt ra bảo!”
Trong đám đông có tiếng kinh hô, sau đó mọi ánh mắt đổ đồn về phía Văn Khai Thái.
Ngay cả những người đang cắt đá cũng dừng tay, nhìn về phía Văn Khai Thái.
Vào lúc này, Văn Khai Thái cũng có chút kích động, lớp vỏ đá trong tay ông ta đã được lột bỏ, để lộ ra một khối Tiên thạch tinh khiết rất lớn, to khoảng một thùng nước.
Khối Tiên thạch tinh khiết tỏa ra ánh sáng xanh, trong suốt như pha lê, trông rất đẹp mắt.
“Thật là một khối Tiên tinh lớn!”
“Đúng vậy, quá đẹp!”
“Một khối Tiên tinh tinh khiết lớn như vậy, giá trị không hề nhỏ!”
Sau một hồi kinh ngạc, những trưởng lão hoặc thái thượng trưởng lão của các gia tộc lớn, cùng những người được cung phụng không kìm được mà lên tiếng.
“Lão phu nguyện ý trả một triệu năm trăm ngàn để mua khối Tiên tinh này!”
“Ta nguyện ý trả hai triệu…”
“Hai triệu hai trăm ngàn.”
Trong chớp mắt, giá cả đã tăng lên đến hai triệu tám trăm ngàn.
Văn Khai Thái hài lòng, bán nó cho một thái thượng trưởng lão của một gia tộc.
Một khối Tiên thạch tinh khiết như vậy, bán được cái giá này, hoàn toàn không lỗ.
Văn Khai Thái là người đầu tiên cắt ra bảo, lại bán được giá cao như vậy, ông ta đã rất hài lòng.
Tuy nhiên, nếu so về độ trân quý thì có lẽ không bằng Thần Mộc Linh Dịch.
Vì vậy, Mai Đại Nam liếc nhìn rồi khinh thường hừ lạnh một tiếng: “Chỉ là Tiên tinh tinh khiết thôi, không có gì to tát, lần này chúng ta mất đi một đối thủ!”
Luyện Bách Thạch gật đầu, lộ vẻ vui mừng.
Hiện tại đối thủ của họ chỉ còn lại Viên Thiên Thành và Tô Tranh.
Nhưng Viên Thiên Thành đã cắt ra Thần Tinh, họ không tin rằng người này còn có vận may nghịch thiên như vậy, cắt ra bảo vật gì nữa, nên căn bản không coi Viên Thiên Thành ra gì.
Vì vậy, kẻ địch cuối cùng của họ vẫn chỉ có một, đó chính là. Tô Tranh!