Trống không?!
Bên trong lại trống không, không có gì cả?!
Khi thấy rõ bên trong lớp vỏ đá không có gì, xung quanh im lặng một lúc rồi bỗng bùng lên một trận ồn ào.
"Mẹ ơi, lại là trống không! Uổng công tôi vừa nãy còn tưởng bên trong chắc chắn có gì đó, phí công căng thẳng!"
"Đúng đấy, tôi cứ sợ tên kia lại cắt hỏng..."
“Quan trọng là, xem động tác của Ma Tiểu kìa, đẹp mắt như vậy, tôi còn tưởng thật, ai ngờ bên trong chả có gì, phí cả màn biểu diễn."
Đám người xôn xao, còn Ma Tiểu đứng sững bất động hồi lâu, cuối cùng lúng túng nhìn Tê Vô Lực nói: "Này... Cái này không thể trách tôi được, tại nó bên trong không có gì mà..."
Nghe vậy, khóe miệng Tê Vô Lực giật giật, mặt đen lại nói: "Không có gì mà cậu vừa rồi còn làm bộ làm tịch, khiến tôi còn tưởng bên trong có bảo vật gì..."
Ma Tiểu ngượng ngùng gãi mũi nói: "Thì tại tôi lần đầu xuống núi, muốn để lại ấn tượng tốt cho mọi người mà, dù sao động tác cũng phải làm cho ra trò..."
"..."
Tê Vô Lực trợn mắt, nhất thời nghẹn họng.
Tô Tranh nghe vậy cũng thấy buồn cười, phất tay nói: "Được rồi, bên trong không có gì thì cũng không trách cậu, cậu tiếp tục cắt đi."
"Ấy... Được, đa tạ công tử tin tưởng tiểu nhân, ngài hôm nay nhất định phúc tinh chiếu mệnh, tài vận hanh thông, nhất định không về tay không..."
Ma Tiểu lập tức nịnh nọt.
Nghe vậy, sắc mặt Tê Vô Lực bên cạnh càng đen hơn, đá mình giải ra mà lại khen Tô Tranh phúc tinh chiếu mệnh, chẳng phải nói mình xui xẻo sao?
Tê Vô Lực sa sầm mặt, vỗ mạnh vào vai Ma Tiểu, "Cậu còn cắt không ra thì để người khác làm."
"Cắt, cắt, cắt..."
Ma Tiểu bị Tê Vô Lực vỗ suýt ngã, vội vàng đứng vững, rồi lại đi đến một khối đá khác.
Hai khối đá còn lại của Tê Vô Lực cũng chẳng khác gì khối đầu tiên, đều to, trông đẹp mắt, nếu có khác biệt thì có lẽ chỉ là hình dáng không giống nhau.
Rút kinh nghiệm, Ma Tiểu dè dặt hơn nhiều, không dám "thoải mái" như trước nữa, lần này xuống dao dứt khoát, không quá hai nhát đã xẻ đôi khối đá, nhưng bên trong vẫn chẳng có gì.
Lần này sắc mặt Tê Võ Lực càng thêm âm trầm.
Đến khối thứ ba, sau một hồi đao quang loé lên, đá vụn bay tứ tung, khối thứ ba cũng được xẻ ra, vẫn là không có gì.
Lúc này sắc mặt Tê Vô Lực đã đen như đáy nồi, hắn quay đầu nhìn mấy người vừa xúi mình mua đá, tất cả đều lập tức ngẩng đầu nhìn trời, làm bộ không liên quan đến mình.
Điều này khiến Tê Vô Lực ngộ ra một điều, "Trong phường đá này, không ai đáng tin, vẫn phải dựa vào mình thôi!"
Tiếp theo đến lượt đá của Viên Tiểu Thất, đá hắn chọn cũng to, trông đẹp mắt như đá của Tê Vô Lực, nhưng kết quả ba khối đều xẻ ra mà vẫn không có gì.
Cảnh này khiến không ít người xung quanh ngộ ra thêm một đạo lý, đồ tốt không phải cứ thích là có, không có bản lĩnh thật sự thì đừng đổ đá, nếu không mất cả chì lẫn chài.
Sau đó đến lượt Quan Sơn Nhạc và Phượng Cửu, hai người chọn đá cũng bình thường, nhưng cuối cùng vẫn không có gì.
Trong đó, một tảng đá Quan Sơn Nhạc chọn đã từng xuất hiện một tia tiên khí trong quá trình tách đá, khiến mọi người kích động, nhưng cuối cùng chứng minh đó chỉ là tiên khí dính từ những tảng đá thai nghén linh trận mà thôi, mở ra tận cùng bên trong thì vẫn rỗng tuếch.
Cuối cùng chỉ còn lại ba khối đá của Tô Tranh.
Lúc này trong đám người đã có người nhận được tin tức, biết đá của Tô Tranh đều là chọn từ khu phế liệu dưới lầu một, thế là không ít người mất hứng, bắt đầu bỏ đi.
“Đá của gã này đều chọn từ lầu một, chả có gì hay, đi thôi.”
"Thì ra là chọn từ lầu một, thảo nào mấy khối đá này xấu thế, lại còn thấy quen quen."
"Gã này bị sao thế, lại đi chọn đá ở khu phế liệu, chỗ đó làm gì còn thứ gì, chúng ta đi thôi..."
Trong chớp mắt, đám đông vừa vây quanh xem đã vơi đi hơn nửa, chỉ còn lại lác đác vài người hiếu kỳ nán lại xem.
Nghe những lời này, Ma Tiểu lập tức lúng túng nhìn Tô Tranh, nói: "Vị quý nhân này, đá của ngài thật sự là chọn từ lầu một ạ?"
"Ư, sao?"
Tô Tranh điếc tai làm ngơ trước những lời bàn tán xung quanh, đáp.
Sắc mặt Ma Tiểu càng thêm khó xử, nói: "Quý nhân, ngài có bị người ta lừa không đấy? Lầu một toàn phế liệu thôi, làm sao còn thứ gì được nữa, tôi thấy ngài đừng tốn công..."
Ma Tiểu có ý tốt, không muốn Tô Tranh tiếp tục cắt, sợ hắn mất mặt.
Phế liệu là thứ không ai thèm, Tô Tranh giờ lại mua cả phế liệu, đã bị người ta cười nhạo, nếu còn tiếp tục cắt, người ta sẽ cho là Tô Tranh có vấn đề về đầu óc, biết rõ không có gì mà vẫn ra vẻ nghiêm trọng, không phải có vấn đề thì là gì?!
Nhưng Tô Tranh lại không quan tâm đến cái nhìn của người khác, nói: "Cậu cứ cắt đi, mặc kệ có ra gì hay không, tôi cũng không trách cậu!”
Lúc này Tê Vô Lực quái gở đề nghị với Tô Tranh: "Hay là đổi người đi, biết đâu tên này tay xui, lúc đầu đá của tôi còn cắt ra thứ gì đấy, nhưng cứ để nó chạm vào là bên trong lại chẳng có gì..."
Nghe vậy, Ma Tiểu vô cùng xấu hổ.
Tô Tranh bước lên vỗ vai Ma Tiểu nói: "Cậu lo gì, tôi còn không sợ bị chế giễu, cậu sợ gì chứ?!"
Ma Tiểu ngẩng đầu, nhìn vẻ thản nhiên trên mặt Tô Tranh, hắn lập tức cảm thấy được truyền cảm hứng, trong lòng dâng lên một cỗ nhiệt huyết, nói: "Được, đã quý nhân tin tưởng tôi, vậy tôi sẽ làm!"
Nói xong, Ma Tiểu lại cầm lấy con dao xẻ đá, rồi cầm lấy khối đá đầu tiên của Tô Tranh, bắt đầu ra tay.
Khối đá này chính là khối Liễu Linh chọn, to bằng cái thớt, đã được các lão làng đổ thạch khẳng định là không có gì.
Khi Ma Tiểu dần dần xẻ đá, cuối cùng được xác nhận, đây đích xác là một khối đá không.
Ma Tiểu áy náy nhìn Tô Tranh, giờ ngay cả hắn cũng bắt đầu hoài nghi, có phải vận rủi của mình đã lây sang Tô Tranh, khiến cho đám người họ xẻ nhiều đá như vậy mà chẳng trúng được một khối nào.
Tô Tranh cười nhạt với hắn, ra hiệu tiếp tục.
Điều này khiến Ma Tiếu vững tâm, tiếp tục cầm khối đá thứ hai lên.
Khối đá thứ hai là khối to bằng quả dưa hấu, đầy lỗ sâu, đã được đại sư xẻ đá khẳng định là không có gì.
Ma Tiểu cũng biết đây là khối đá đã được đại sư khẳng định, nên không hề hy vọng gì, nhưng vì trách nhiệm với việc xẻ đá, hắn vẫn nghiêm túc xuống nhát dao đầu tiên.
Và khi lưỡi dao nhẹ nhàng gọt một lớp vỏ đá mỏng, nhất thời một đạo tiên quang chợt hiện, lập tức làm lóa mắt mọi người.
"A... Bên trong có gì đó!"