Khi mọi người đã chọn xong đá, những người xung quanh lập tức xúm lại, nhìn chằm chằm bốn khối vật liệu đá mà bàn tán xôn xao.
Trong bốn khối này, đắt nhất là viên "Hỏa Sư" mà Thương Tùng Tử đã chọn, trị giá tám mươi triệu Tiên thạch.
Đây cũng là khối đá được hô giá cao nhất hiện tại.
Chỉ riêng việc đá có màu đỏ sậm và không ngừng phun khí đã đủ khiến nó nổi bật.
Vì vậy, nhiều người cho rằng Thương Tùng Tử có phần thắng lớn nhất lần này.
Tiếp theo là khối “Ma HS” mà Xích Dương Tiên Quân chọn, giá sáu mươi triệu, cũng là một khối vật liệu đá lợi
Sau đó đến "Trứng rồng" của Vũ Cương, giá bốn mươi triệu, cuối cùng là San Hô Thạch của Tô Tranh.
So sánh giữa các khối đá, San Hô Thạch của Tô Tranh có vẻ ngoài đẹp hơn trứng rồng, nhưng ngoài ra thì không sánh được với ai.
Dù là giá cả hay kích thước, San Hô Thạch của hắn đều thua thiệt.
Nhưng vật liệu đá đạt đến cấp độ này, người ta không còn quan tâm đến kích thước hay bảo vật bên trong lớn nhỏ nữa. Chỉ cần cắt ra được thứ gì đó, thường đều là đồ tốt, giá trị không nhỏ.
Vì vậy, kích thước vật liệu đá không nói lên điều gì, tất cả phải xem kết quả cắt đá cuối cùng.
"Ha ha ha... Tốt, Tiên Quân và chư vị Thiên Sư đều đã chọn được vật liệu đá, vậy thì bắt đầu cắt đá thôi!"
Y Thương Vân cũng rất mong chờ cuộc tỷ thí này.
Trước đó, hắn chỉ muốn xem Tô Tranh thua rồi sẽ mang ra thứ gì.
Nhưng khi mọi người đã chọn đá xong, đến cả những đại lão như Tô Tinh Thần và Y Thương Vân cũng muốn xem ai bản lĩnh hơn, có thể cắt ra được đồ tốt thật sự.
“Vậy ai lên trước?”
Tô Tinh Thần cũng tò mò nhìn bốn khối vật liệu đá, nhưng phát hiện rằng rất khó để đánh giá ai mạnh ai yếu chỉ bằng mắt thường.
Vũ Cương liếc nhìn đá của Thương Tùng Tử và Xích Dương Tiên Quân, cảm thấy "Trứng rồng" của mình thật sự không chắc chắn lắm, nên không nhịn được đứng ra nói: "Tôi lên trước đi."
Người ta thường nói, chết sớm siêu thoát... à không, là cắt sớm biết sớm, khỏi phải chịu dày vò.
Với tâm lý đó, Vũ Cương bước ra, quyết định cắt đá đầu tiên.
Có người mở đầu, mọi người lập tức mong đợi.
Vũ Liệt nhíu mày khi Vũ Cương chọn cắt đầu tiên, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng.
Mặc dù Vũ gia là nhà Luyện Khí Sư, rất am hiểu về Phù Văn thuật, nhưng Vũ Cương không được coi là người có thực lực nhất trong lĩnh vực này.
Hắn giỏi lắm cũng chỉ ngang Xích Dương Tiên Quân.
Xích Dương Tiên Quân tuy tu vi Tiên Quân, nhưng điều đó không có nghĩa là trình độ cá cược đá của ông ta cũng là 'Tiên Quân'.
Dưới sự chú ý của mọi người, Vũ Cương bắt đầu cắt đá.
Đừng nhìn hắn bình thường tùy tiện, có chút lỗ mãng, nhưng khi đến lúc cắt đá, hắn vẫn không khỏi kích động, tay cầm giải thạch đao có chút run rẩy.
"Đừng khẩn trương, bình tĩnh!"
Vũ Liệt nhắc nhở bằng truyền âm vào thời khắc quan trọng, Vũ Cương lúc này mới trấn tĩnh lại, bắt đầu giải thạch.
Da đá từng lớp từng lớp rơi xuống, sự mong đợi của mọi người ngày càng tăng cao.
Thời gian trôi qua, trứng rồng càng ngày càng nhỏ, đến khi chi còn lại một phần ba mà vẫn chưa thấy bảo vật gì, lòng người xung quanh đã nguội đi một nửa.
"Cắt nữa thì thành trứng gà mất!"
Ngay cả Vũ Cương cũng bắt đầu bất an, không ngừng hít sâu, cuối cùng lại tiếp tục cắt. Đến khi vật liệu đá chỉ còn lại bằng nắm đấm, mọi người mới thấy một tia dị quang bắn ra từ khe đá.
"A, ra bảo rồi!"
"May quá, suýt nữa thì tưởng tịt ngòi."
“Hô. Thật không để đàng gì, cắt lâu như vậy mới ra bảo, quá tra tấn người."
Thấy tia sáng đó, Vũ Cương cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tuy bảo vật hiện tại có vẻ ít, nhưng biết đâu lại là trân phẩm hiếm có?!
Vũ Cương ôm hy vọng cuối cùng, lột bỏ hoàn toàn lớp vỏ đá, hô một tiếng, lập tức một luồng Tiên khí từ bên trong xông ra, mang theo mùi thuốc nồng nặc.
"A, có mùi thuốc, chẳng lẽ bên trong là tiên dược?"
“Tiên dược? Vậy thì khó lường à nhai”
"Mau xem rốt cuộc là tiên dược gì?!"
Nghe thấy mùi thuốc, đám người càng thêm kích động, nhưng khi nhìn vào bên trong, ai nấy đều trợn tròn mắt.
Trong lớp vỏ đá, có một cục đen hơi khô không biết là thứ gì, bên trong thì hoàn toàn trống rỗng.
"Cái... Bên trong lại rỗng?"
"Sao có thể như vậy, không phải có mùi thuốc sao?”
"Chẳng lẽ cục đen đó là tiên dược?"
Thấy không có bảo vật gì, ánh mắt của mọi người đều dồn vào cục đen, Vũ Cương cũng tò mò cầm nó lên.
Cục đen rất nhỏ, chỉ bằng móng tay, toàn thân khô quắt, như thể bị phơi khô, nếu rơi xuống đất mà không để ý, thậm chí còn không nhận ra.
Vũ Cương đưa cục đen lên mũi ngửi, có một chút mùi thuốc rất nhẹ, giống với mùi thuốc vừa xông ra từ vật liệu đá.
Điều này chứng tỏ, mùi thuốc này tỏa ra từ cục đen.
"Nhưng rốt cuộc đây là thứ gì?"
Vũ Cương càng thêm hoang mang.
Hắn nghĩ mãi cũng không ra loại tiên dược nào có hình dạng như cục đen này.
Lúc này, Đao lão của Đổ Thạch Phường đi tới. Hôm nay là lễ trưởng thành của công chúa Y gia, thân là người Y gia, ông đương nhiên phải đến chúc mừng.
Thấy mọi người cắt ra một thứ không ai rõ, ông liền tiến đến xem xét.
Đao lão cầm cục đen lên ngửi kỹ rồi gật gù, rõ ràng là đã nhận ra thứ này.
Vũ Cương vội hỏi: "Đao lão, rốt cuộc đây là thứ gì?"
Những người xung quanh cũng vểnh tai lắng nghe.
Đao lão nhìn cục đen trong tay, cuối cùng thở dài một tiếng: "Đáng tiếc, đây là một quả Nhân Nguyên Quả đã hoàn toàn chín muồi. Không rõ vì lý do gì, dược lực bị xói mòn hết, mới biến thành bộ dạng này. Cục đen này là do Nhân Nguyên Quả bị mất hết dược lực, lại trải qua thời gian dài mới thành ra như vậy."
"Cái gì, đó lại là Nhân Nguyên Quả?!"
"Trời ạ, vẫn là Nhân Nguyên Quả hoàn toàn chín muồi. Nghe nói Nhân Nguyên Quả chín muồi có thể tăng thọ sáu trăm năm, còn chứa đựng kiếm đạo pháp tắc..."
"Đáng tiếc, dược lực đã mất hết. Nếu không, viên Nhân Nguyên Quả này chắc chắn có giá trị không nhỏ."
Nghe xong, xung quanh lập tức vang lên tiếng than thở, nhất là những trưởng lão và thái thượng trưởng lão lớn tuổi, nghe tin này càng đau thấu tim gan, như thể mất mẹ.
"Nhân Nguyên Quả này vốn có thể giúp lão phu kéo dài tính mạng, nhưng giờ thì... Ai..."
Các trưởng lão đều thở dài.
Ngay cả Vũ Cương cũng ngơ ngác, mãi không hoàn hồn, chỉ ngơ ngác nhìn mảnh đá: "Vậy... lần này chẳng khác nào tôi cắt suông?!"