Nghe Trầm Phóng nói vậy, mọi người đều ngạc nhiên một thoáng, rồi bật cười ha hả.
Tô Tranh quan sát kỹ, thấy ai nấy đều thích mê vũ khí mới, không rời tay, cứ cầm lấy ngắm nghía như sợ chúng là đồ giả, chỉ chực biến mất.
Liễu Linh Tử với Đằng Tiên, Phượng Cửu với Long Lân Trảo, Quan Sơn Nhạc với Ly Hỏa Kiếm, Tê Vô Lực với Đại Bản Phủ, Viên Tiểu Thất với Phá Thiên Côn...
Phải, Phá Thiên Côn là cái tên Viên Tiểu Thất tự đặt, theo lời hắn thì nghe cho "bá khí".
Khi Quan Sơn Nhạc và những người khác lần đầu nghe cái tên này, khóe miệng ai nấy đều giật giật, vì nghe thế nào cũng không thấy chút "bá khí" nào.
Giờ đây, sáu người mỗi người một Thiên Bảo Tiên Binh, lại còn có một món nửa bước Đạo Khí, quả thật là xa xi.
Nên biết, ngay cả một gia tộc lớn như Kỷ gia, chưa chắc đã có thể lập tức xuất ra sáu món Thiên Bảo Tiên Binh, mà hiện tại Tô Tranh và đồng bọn ai nấy đều có một món. Nếu phô trương ra, chưa cần động thủ, chỉ cần hào quang thôi cũng đủ khiến khối người khiếp vía.
Sự kinh ngạc và ánh mắt ngưỡng mộ của Trầm Phóng đã phần nào cho thấy điều đó.
Nhưng Tô Tranh khá hài lòng. Dù hiện tại họ có hơi phô trương, hơi nổi bật, nhưng thực lực của mọi người đều đã tăng lên một bậc, điều đó đáng mừng.
Lờ đi ánh mắt khao khát muốn nói lại thôi của Trầm Phóng, Tô Tranh nói với mọi người: “Bước tiếp theo của chúng ta là đến Thiên Phượng Thành. Chắc chắn sẽ có rất nhiều nhân vật lớn xuất hiện ở đó, nên Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất phải nhớ kỹ thân phận của mình. Khi ở Hung Thành, hai người là thành chủ, danh tiếng khá lớn. Nếu để lộ thân phận, e rằng sẽ có người lợi dụng chuyện này gây phiền phức. Nhất định phải chú ý.”
Ai nấy ở Tiên Vực đều biết chuyện Hung Thành rung chuyển.
Tứ đại gia tộc liên hợp với Vô Cực Thiên Cung đã ban bố lệnh truy nã, muốn bắt lại những kẻ đã trốn thoát.
Dù họ không mấy quan tâm đến việc truy bắt, nhưng nếu lỡ lộ thân phận, có kẻ cố tình gây sự thì cũng khá phiền toái.
Về phần Phượng Cửu và Quan Sơn Nhạc, vì bị giam ở Trấn Ma Quật nhiều năm, nên ít người biết họ là người của Hung Thành, không cần lo lắng nhiều.
Nghe vậy, Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất biết nặng nhẹ, lập tức gật đầu.
Sau đó, Tô Tranh nói với Trầm Phóng: “Trầm gia chủ, lần này đa tạ ông đã giúp đỡ Luyện Khí. Vì vậy, lần này đến Y gia, tôi sẽ giúp Trầm gia tranh thủ cơ hội trước mặt Y gia với tư cách khách khanh của Trầm gia. Đây là cách tôi báo đáp ông.”
Chờ đợi bấy lâu, cuối cùng Trầm Phóng cũng nhận được lời hứa của Tô Tranh, lập tức kích động khôn nguôi, liên tục khom mình hành lễ nói: “Đa tạ Tô đại sư, Trầm mỗ vô cùng cảm kích…”
“Vậy ba ngày sau chúng ta sẽ khởi hành, không biết ý Trầm gia chủ thế nào?”
“Mọi việc nghe theo Tô đại sư phân phó.”
Ba ngày sau, Tô Tranh và đồng bọn lên đường. Sau nửa tháng, họ đến được thủ phủ của Y gia, Thiên Phượng Thành.
Y gia đặt chân ở Thiên Phượng Thành hàng chục ngàn năm, hưng thịnh không suy, và Thiên Phượng Thành nghiễm nhiên trở thành một đại thành nổi tiếng của Tiên Vực.
Ở Thiên Phượng Thành, một nửa dân số là con cháu Y gia, tám phần cửa hàng trong thành là sản nghiệp của Y gia. Gọi nơi này là thủ phủ của Y gia cũng không ngoa.
Thiên Phượng Thành vô cùng náo nhiệt, so với Liệt Vân Thành của Kỷ gia ở Đông Vực, thậm chí còn hơn một bậc.
Đứng trên đường phố, Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất há hốc mồm, kinh ngạc không thôi.
“Oa, đây là Thiên Phượng Thành sao, to thật!”
“Còn náo nhiệt nữa chứ, nhìn kia là cái gì, ta chưa từng thấy!”
“Đúng đúng đúng, còn cái kia nữa... A, cái này là quái gì vậy?!”
Nhìn bộ dạng nhà quê lên tỉnh của hai người, những người còn lại vốn định ra vẻ từng trải, dọa người một phen, lập tức tối sầm mặt mày, che mặt lại, hận không thể rời xa hai người, giả bộ như không quen biết.
Trầm Phóng thấy vậy, lập tức cảm thấy tự hào, giới thiệu với mọi người: “Viên hộ vệ, Tê hộ vệ, chắc hẳn hai vị lần đầu đến Nam Vực. Nam Vực chúng ta có thể nói là đất rộng người đông, địa linh nhân kiệt, vô số đồ tốt. Mấy ngày tới, hai vị sẽ càng cảm nhận được phong thái của Thiên Phượng Thành, thủ phủ của Nam Vực.”
Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất ngơ ngác, Trầm Phóng tưởng rằng hai người bị lời giới thiệu đặc sắc của mình làm cho kinh hãi, nhưng chỉ hai giây sau, Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất bĩu môi, rồi lại tự mình ngắm nghía.
Rõ ràng lần này Trầm Phóng lại gảy đàn tai trâu, và hai người kia không mấy ưa cái kiểu mèo khen mèo dài đuôi của Trầm Phóng.
Càng đi vào trong thành, mọi người càng cảm thấy Thiên Phượng Thành khác biệt.
Quán xá thì sang trọng, rượu ngon thì nhiều, linh dược thì vô số, mà người thì... ngông cuồng!
Ví dụ như trước mắt, một cảnh tượng thú vị đang diễn ra.
Một công tử trẻ tuổi, khí độ bất phàm, quần áo lộng lẫy, sau lưng có hai hộ vệ vạm vỡ. Ai nhìn cũng biết đây là con em thế gia, cái vẻ ngạo mạn chỉ chực ăn đòn như những công tử nhà giàu mà Tô Tranh từng thấy.
Nhưng họ nhanh chóng chạm mặt một nhóm người khác.
Đối diện cũng là hai công tử trẻ tuổi, mình đeo vàng đeo bạc, tay cầm tử kim phiến, bên cạnh là một đám hộ vệ, xem ra còn ngông nghênh hơn công tử kia.
Hai nhóm người chạm mặt trên đường, tự nhiên chẳng ai chịu nhường ai.
Thế là màn dọa dẫm quen thuộc bắt đầu, hai bên thay nhau ra vẻ.
“Các ngươi là cái thá gì, dám cản đường bản công tử, mau cút ngay cho ta!”
“Oï chao, ngươi là cái thứ gì, dám nói với bản công tử như vậy, xưng tên ra.”
“Thật là mù mắt chó, ngay cả bản công tử cũng không nhận ra. Được, nghe cho kỹ đây, bản công tử là thiếu công tử của thành nọ thành kia, biết lợi hại chưa? Biết rồi thì mau cút ngay cho ta!”
Hai người kia nghe xong, khinh bỉ ra mặt, bắt đầu vênh váo quạt giấy tự giới thiệu: “Thiếu công tử thành nọ thành kia của ngươi là cái thá gì, cũng dám nghênh ngang ở Thiên Phượng Thành. Bản thiếu gia đây là công tử thế gia nọ thế gia kia, còn không mau cút cho ta!”
Nghe đối phương danh tiếng hơn mình, người kia lập tức biến sắc, từ một con sài lang ngạo mạn biến thành một con chó con cụp đuôi, vội vàng nhận lỗi, rồi hối hả dẫn theo hai thủ hạ bỏ chạy.
Còn hai người kia, sau khi trang bức thành công, thái độ càng thêm ngạo mạn, rồi đụng phải nhóm của Tô Tranh.
“Đám các ngươi không có mắt sao? Không thấy bản công tử ở đây à, còn không mau dẹp đường.”