Chẳng sai chút nào, hai gã đó giống nhau đến lạ thường: đầu trọc lóc, thân hình vạm vỡ mập ú. Gã Đại Hồ Lô thì xăm hình rồng, hổ, báo chằng chịt, còn Nhị Hồ Lô cũng chẳng kém cạnh, ngoài những vết mực dữ tợn ấy, gã còn trổ thêm hình một con trâu ở bụng, khiến ai trông thấy cũng phải bật cười.
Tiểu Linh khẽ khàng ngồi xuống cạnh Mộc Lâm Thâm, giọng thì thầm như sợ vỡ tan không khí tĩnh mịch: "Mộc thiếu gia à, hai huynh đệ họ được Qua ca nhặt về từ trạm thu dung đấy. Thật không thể không nể phục con mắt tinh đời của chú Qua, vì chỉ riêng hai người này thôi cũng đủ khiến đám cảnh sát ở đồn phải dở khóc dở cười khi tóm được họ rồi."
Tiếp lời, chị Hồng cũng bổ sung, kể lại vụ việc cuối năm ngoái khi cảnh sát tổ chức truy quét mại dâm. Hai anh em này làm nhiệm vụ canh gác nên bị bắt. Cả hai cứ thế gào lên oan ức: "Anh cảnh sát ơi, bắt bọn bán dâm đi, sao lại bắt chúng tôi? Chúng tôi chỉ tối đa là đứng canh cho người mua dâm một chút thôi, có liên quan gì đến mấy người bán dâm đâu?"
Dù đã biết chuyện này, Tiểu Linh vẫn cười ngặt nghẽo, dựa hẳn vào người Mộc Lâm Thâm. Mộc Lâm Thâm phải khẽ né tránh, nha đầu này mới mười sáu tuổi, hắn không muốn vướng vào vòng lao lý. Nhưng thực tình, hắn không biết hai tên đó giả ngây giả ngốc hay ngốc thật, quả thực là tình huống dở khóc dở cười. Đại Hồ Lô nghe kể lại chuyện cười về mình mà mặt vẫn trơ ra như không có gì: "Không phải anh em ruột nhưng chúng tôi là đồng song đấy."
"Đồng song à... Anh lừa ai vậy, chẳng phải anh học tiểu học còn không tốt nghiệp nổi sao?" Mộc Lâm Thâm không tin nổi.
"Song trong song sắt ấy." Nhị Hồ Lô giải thích. Nghe vậy, Mộc Lâm Thâm lần này thì sặc rượu thật, vội đặt ly xuống không kịp, rượu phun ra áo. Hắn xua tay ngăn Tiểu Linh lại, tự rút khăn giấy lau cho mình, rồi giơ ngón cái lên khen ngợi. Chẳng phải nhà tù hay được ví như đại học xã hội sao? Chung phòng giam thì đúng là "đồng song" rồi.
"Chị Hồng, hay là chị cũng theo chúng tôi về đảo Hồ Lô đi. Anh em tôi kiếm cho chị một lão hán, tôi thấy mấy năm qua chị già đi nhanh quá, nhìn một cái là biết nội tiết tố mất cân bằng rồi." Nhị Hồ Lô tỏ ra hết sức quan tâm đến chị Hồng.
Đại Hồ Lô tiếp lời: "Chị, đừng nghe nó, chị cần tráng hán cơ. Yên tâm đi, quê chúng tôi nhiều người ế vợ lắm, bảo lấy lợn nái họ cũng chịu."
Hai tên đó khiến Tiểu Linh cười gục xuống bàn, còn bà chị Hồng thì tức đỏ cả mặt. Nhưng chị không buồn cãi nhau với thằng dở hơi đó thêm phiền, bèn quay sang nói với Mộc Lâm Thâm: "Hai cái thằng này nó vậy đó, cậu để ý chút. Thời gian qua không có cậu, chẳng biết vào trại bao nhiêu lần rồi."
Hai người này chuyên làm người khác nghẹn họng, nhưng đối với Mộc Lâm Thâm thì họ lại vô cùng tôn trọng, liên tục mời rượu. Bữa cơm này cứ như là bữa tiệc tan rã, còn chẳng biết bữa tiếp theo là bao giờ.
Mộc Lâm Thâm uống ngà ngà say. Hôm nay, hắn nói tương đối ít, chủ yếu ngồi nghe bốn người kia lời qua tiếng lại với nhau. Chẳng có lời lẽ nào hay ho, nhưng không hiểu sao hắn lại thấy thân thiết lạ lùng. Trong cái góc tối tăm này, Mộc Lâm Thâm nhận ra, chẳng một ai thực sự tốt đẹp. Nếu có ngày bị tống vào ngục, cũng chẳng oan uổng gì. Ngay cả cô bé Tiểu Linh hồn nhiên kia, hắn đoán chừng cũng chỉ đang tìm kiếm một bến đỗ, một chỗ dựa giữa dòng đời khắc nghiệt. Nhưng chính cái sự trần trụi, thật thà đến đáng sợ của họ lại khiến hắn cảm thấy gần gũi hơn gấp bội, hơn hẳn những nụ cười giả tạo, những lời chúc tụng sáo rỗng trong những đám cưới xa hoa, hào nhoáng mà hắn từng chứng kiến. Đột nhiên, hắn thốt lên một câu: "Thực ra không cần phải chạy, mọi người khẩn trương như thế làm cái gì?"
"Mộc gia, cậu chưa từng thấy cái thế trận đó mà thôi. Chúng tôi đều là người có tên trong danh sách đen của cảnh sát. Phàm là quốc gia mở hội nghị gì đó, người ta cứ tóm chúng tôi giam lại, không cho đi đâu cả, hết hội nghị mới thả ra." Đại Hồ Lô hậm hực nói.
Nhị Hồ Lô cứ nhắc tới chuyện này là nổi nóng: "Đúng vậy đấy, chúng tôi thì liên quan gì tới văn minh thành thị chứ, vậy mà cứ gây chuyện với chúng tôi."
"Núi không đi thì nước phải đi, nước không đi thì người phải đi mà, thời cuộc là thế, không thay đổi không được..." Mộc Lâm Thâm nói nửa chừng cảm thấy nói kiểu này tám phần huynh đệ Hồ Lô không hiểu, bèn phải thay đổi: "Ý tôi là chúng ta không thể chỉ biết kinh doanh thân xác được, mọi người đã nghĩ tới đa dạng hóa kinh doanh chưa?"
Chà, hiểu thì không hiểu, nhưng mà có chuyện tốt rồi. Hai huynh đệ Hồ Lô dựng tai lên, mí mắt chị Hồng giật mấy cái, hỏi ngay: "Tiểu Mộc này, cậu làm ăn gì ở chỗ Mao ca đấy, sao không kéo chúng tôi vào làm cùng?"
"Không, không, không, mọi người hiểu nhầm ý tôi rồi. Ý tôi là làm thuê cho người khác thì có thể kiếm được bao nhiêu? Ý tôi là, phải tự làm ông chủ, tự tìm con đường của mình, không thể suốt ngày cứ đi theo người khác, không có chút ý tưởng gì cho bản thân à?" Mộc Lâm Thâm hỏi.
Đại Hồ Lô nhìn bộ dạng ngu xuẩn của Nhị Hồ Lô rồi lắc đầu ngao ngán, thở dài: "Đúng là không có, cậu nói đi, làm cái gì?"
"Để tôi nghĩ xem, chúng ta làm chút việc không khổ không một, lại chắc chắn kiếm tiền, cũng không đen không trắng, không phải sợ cảnh sát, mọi người thấy sao?" Mộc Lâm Thâm hỏi.
Đại Hồ Lô bĩu môi không tin: "Cậu đùa chúng tôi đấy à, chúng tôi sao mà làm được công vụ viên cơ chứ?"
"Sao mà không làm được chứ, với trình độ anh em ta làm công vụ viên còn phí tài ấy." Nhị Hồ Lô khinh thường.
Chị Hồng chịu không nổi nữa, bỏ cả bát đũa đó mà cười, cười tới ho không dứt, lau nước mắt nói với Mộc Lâm Thâm: "Tiểu Mộc này, hai cái thằng dở hơi này, cậu bảo bọn chúng làm gì là được cần gì phải bàn với bọn chúng chứ..."
"Không phải đâu." Mộc Lâm Thâm xua tay: "Ý tôi là, ba người các chị có thể tự làm chủ mà."
"Chúng tôi?" Cả ba người cùng trố mắt, rõ ràng là chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này.
"Đừng chỉ biết kinh doanh dựa vào nửa dưới, nên vận dụng đầu óc nhiều hơn, còn nửa đời nữa phải sống cơ mà. Đôi khi thay đổi một chút, nói không chừng có niềm vui bất ngờ đấy... Không thử đứng trên đôi chân của mình, mọi người sẽ mãi mãi sống dưới cái bóng của người khác thôi, hiểu không?"
Đây là những lời gan ruột của Mộc Lâm Thâm. Trải qua một loạt biến cố, hắn có cảm thụ rất sâu. Cho dù có bán thân kiếm sống thì tiền kiếm được, tiêu cũng đáng hoàng hơn tiền của cha hắn.
Bất tri bất giác, Mộc thiếu gia thực sự thay đổi hẳn, nói thay đổi trong một đêm cũng không sai. Tất nhiên là nhờ tích lũy qua nhiều chuyện mới dẫn tới thay đổi này. Từ lời nói trầm ổn và tự tin đó, có thể thấy sự chán chường mơ hồ ngày trước đang dần bị xua tan.
Đáng tiếc đàn đứt chẳng tri âm, ba người kia căn bản không hiểu hắn nói gì, chỉ ngây ngốc nhìn, đợi hắn ra lệnh để làm theo...