Điểm dừng chân kế tiếp của bọn họ là siêu thị Phúc Vượng Đa. Sau khi lượn lờ một vòng quanh siêu thị, không mua sắm bất cứ thứ gì, Phan Tử bất chợt đổi câu hỏi. Hắn không còn dò la về camera giám sát hay đội ngũ bảo an, mà lại quay sang hỏi những khách hàng đang xếp hàng chờ thanh toán ở quầy thu ngân rằng, có bao nhiêu người đang đeo đồng hồ.
Cả bọn vừa mới kịp thích nghi với kiểu câu hỏi về con người, thì câu đố đã lại xoay chuyển, khiến tất thảy đều ngớ người, há hốc. Sao có thể cứ thay đổi câu hỏi xoành xoạch như vậy chứ? Đám Nhị Hồ Lô và đồng bọn bị đánh bợp tai, trong lòng không khỏi tủi thân. Riêng Đại Hồ Lô, sau khi tự vung tay tát mình một cái chát chúa, hắn uất ức thốt lên: "Phan ca, anh cố tình giày vò bọn em đấy ư?"
“Sống mà cứ ngơ ngơ ngác ngác thế này, sao mày không chết quách đi cho rồi.” Phan Tử chửi rủa một câu, ánh mắt sắc lạnh chuyển sang Tiểu Mộc:
Mộc Lâm Thâm bình thản giơ bốn ngón tay, đáp lời: “Bốn người. Một nam, ba nữ. Một người đeo tay phải, ba người đeo tay trái. Tổng cộng ở quầy thu ngân có tám người đang xếp hàng: sáu nữ, hai nam, trong đó có một cặp vợ chồng.”
Lần này, không chỉ Phan Tử mà cả đám người đều rùng mình kinh hãi. Họ trân trối nhìn Mộc Lâm Thâm, hệt như đang đối diện với một quái vật. Tất cả cùng nhau bước vào siêu thị, làm sao y có thể nhớ rõ mồn một đến vậy? Trong khi đám huynh đệ bọn họ, hoàn toàn chẳng có lấy một chút ấn tượng gì. Chẳng phải đó là quái vật thì là gì?
"Hình như cậu biết tôi sắp hỏi cái gì phải không?" Phan Tử lờ mờ đoán ra điều gì đó bất thường. Không ai có sức quan sát kinh khủng đến cỡ này, kể cả một người đã rèn luyện lâu năm như hắn. Chắc chắn phải có lý do khác. Mộc Lâm Thâm cười tủm tỉm, đáp: “Hi hi, cuối cùng cũng bị anh phát hiện rồi. Thật ra tôi không quan sát xung quanh, nãy giờ tôi đang quan sát anh… Kệ hàng trong siêu thị, camera, anh đều chỉ liếc qua một cách hờ hững. Nhưng lúc ra khỏi siêu thị, anh lại nhìn quầy thu ngân thêm hai lần. Tôi nghĩ, tám phần là anh muốn kiểm tra chỗ đó, nên tôi đã đặc biệt chú ý một chút.” Không phải trí nhớ hơn người, mà là trực tiếp suy đoán ý đồ của người ra đề.
Lần này thì Phan Tử thực sự bị làm khó, không biết phải đánh giá thế nào cho phải nữa. Ý đồ của hắn hôm nay vốn là để kiểm tra độ nhạy bén của những người mới đối với những thứ có giá trị: tiền bạc, túi xách, đồng hồ, điện thoại trên người ai đều phải là sự chú ý theo bản năng. Nhưng không ngờ lại bị Tiểu Mộc hiểu sai lệch đến mức này. Chàng trai này đúng là khác người quá đỗi.
Hắn suy nghĩ hồi lâu. Mặc dù có thể nói Tiểu Mộc đã "ăn gian", nhưng y lại trả lời đúng. Phan Tử chỉ còn biết trút giận lên đám gà mờ kia, vừa tát lia lịa vừa chửi bới không ngớt:
"Nhìn đi, vô văn hóa đáng sợ như thế đấy! Dạy các cậu làm trộm thôi mà phí công tốn sức của tôi, tưởng tôi đánh không đau tay à? Nhìn Mộc thiếu gia kia kìa, thiên tài trộm cắp đấy, chưa hỏi đã biết phải làm gì rồi."
Vô số dòng chữ "đệch con mợ" chạy qua đầu Mộc Lâm Thâm. Mình đi tới đâu cũng bị coi là loại vô dụng, sao hai lần lỡ bước vào thế giới ngầm đều được người ta coi là thiên tài thế này? Chàng trai không biết nên vui hay nên xấu hổ nữa.
Hào quang của thiên tài vẫn tiếp tục tỏa sáng. Lại đổi một điểm đến nữa, khách sạn Ngũ Châu. Nơi này thì Mộc thiếu gia lại quen thuộc quá đỗi, y ở khách sạn nhiều hơn ở nhà mà. Y nói luôn được xuất thân của khách ra vào, chủ yếu là nhắm vào gia sản.
Một nam tử trung niên vội vàng đi qua, tướng mạo không có gì đặc biệt, áo thun quần thể thao không rõ thương hiệu. Nhưng cái ví kẹp dưới nách hắn lại đáng tiền.
Mấy vị mặc vest ra vào kia, đừng quan tâm, toàn loại ngoài dát vàng nạm ngọc, trong rặt rác rưởi thôi. Mấy tên tinh thần ngời ngời ấy, tám chín phần là loại làm nghiệp vụ. Hãy chú ý tới mấy người trông có vẻ lững thững biếng nhác ấy... Cái này khỏi nói, kinh nghiệm từ chính bản thân.
Thế là chủ đề thay đổi, từ quan sát mọi người chuyển sang bàn luận về những người ra vào nào dễ bị trộm, có thể trộm được đồ vật có giá trị. Phan Tử thì đang cố gắng chỉnh đốn lại những ý định méo mó đó. Cách nhìn của đám lưu manh này vẫn chỉ giới hạn ở những người phụ nữ ăn mặc lòe loẹt, hở hang.
Khi một nữ nhân bước ra, Đại Hồ Lô liền nói: "Những người nữ nhân này rất dễ ra tay, hồi xưa lúc tôi mới vào nghề cũng đã từng giật dây chuyền vàng."
Nhị Hồ Lô nghe vậy liền bĩu môi nói: "Khoe cái đếch! Cứ như là ở đây có ai chưa từng làm thế không bằng."
Nghe có muốn đấm bọn chúng không chứ?
Mộc Lâm Thâm giáo huấn hai tên ngốc, phải dùng ngôn ngữ thông tục nhất để nói: "Có tiền thì không thiếu gái, mà những cô gái xinh đẹp thì không cần mang nhiều tiền như vậy, nên đừng nhắm vào mỹ nữ làm gì. Tỉ lệ ăn đậm thấp mà tỉ lệ ăn đòn lại cao. Biết vì sao các cậu vẫn dừng ở tầng lớp lưu manh trộm vặt không? Vì nhãn quan của các cậu chỉ dừng lại ở bề ngoài, chịu khó động não chút."
Đám tiểu tặc thì nửa hiểu nửa không, còn Phan Tử thì càng thêm nghi ngờ. Hắn cảm thấy kinh nghiệm mà mình tích góp được qua vô số lần thực hành sao mà trở nên nhạt nhòa trước mặt Tiểu Mộc vậy? Chẳng lẽ thằng nhóc này, kiếp trước đã là trộm cướp rồi sao? Sao mà nhìn còn chuẩn hơn cả lão tử nữa.
Một ông lão lại thong thả bước ra. Không ai nhận thấy điều gì khác thường, Phan Tử cũng bỏ qua người này. Nhưng Mộc Lâm Thâm lại nhắc nhở mọi người, con mồi đáng giá nhất chính là ông ta.
Cả đám nhìn lại, một người giàu có, đi nghỉ dưỡng về... Không thấy đồ vật giá trị, ngốc rồi sao? Không phải, giá trị nằm ở phong thái thong dong của người ta. Nhìn cách ăn mặc thì biết, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng, cách phối đồ chắc chắn không phải hàng nhái của mấy xưởng nhỏ trong nước... Mọi người không tin, ngay cả Phan Tử cũng có chút nghi ngờ. Nhưng điều đó nhanh chóng được chứng thực, ông lão đi dạo đến bãi đậu xe, lái đi một chiếc Audi A8 nhập khẩu. Sự tương phản hoàn toàn với vẻ bề ngoài của ông ta khiến cả bọn trộm đều há hốc mồm kinh ngạc.
Lần này không ai bị ăn đòn, chỉ có Phan Tử sắc mặt buồn bã, tự tát mình hai phát. Lần này đến hắn cũng nhìn nhầm...