“Đừng nghĩ rằng các cậu được chọn là đã giỏi giang rồi, các cậu còn kém cỏi lắm.”
“Đừng tưởng mình có chút thông minh vặt mà xem thường người khác, cao thủ khắp thiên hạ nhiều không đếm xuể.”
“Bắt đầu từ ngày hôm nay, chúng ta tiến vào giai đoạn huấn luyện khắc nghiệt. Nếu trong vòng ba tháng mà các cậu không né tránh được con quay trong tay tôi, không cướp được đồ vật trên tay tôi, thì các cậu tới từ đâu, hãy cút về chỗ đó. Nhớ kỹ, đây không phải là một nghề nghiệp an nhàn.”
“Các cậu càng chịu nhiều khổ cực, tương lai sẽ càng bớt phải gánh chịu tai họa. Có bản lĩnh trộm đồ chưa gọi là trộm, lấy mà không ai phát hiện ra mới thực sự là trộm.”
“Một tên trộm thành công không phải ở chỗ hắn cướp được bao nhiêu món đồ, mà là không ai biết hắn là trộm. Hiểu chưa?”
Những bước chân của Phan Tử thoăn thoắt như đang múa, quả cầu yo-yo vụt bay loạn xạ, lướt qua lướt lại. Mấy tên lưu manh kia hoàn toàn không chống đỡ nổi, có kẻ đã bắt đầu sợ hãi, ôm mặt, run rẩy sợ đôi mắt hay sống mũi bị đòn giáng trúng. Với loại người này, Phan Tử không chút khách khí, tung một cú đá như trời giáng, hất văng kẻ đó xa mấy mét. Khi đứng trước mặt Lưu Dương, chàng trai này cuối cùng cũng vừa vặn tránh được quả cầu bay sượt qua má. Phan Tử rốt cuộc cũng mỉm cười, bàn tay dừng lại, đặt ra sau lưng, vẫn đứng đó vững chãi như một pho tượng đá lạnh lẽo, cứ như thể chưa từng động đậy.
Bốn người còn lại thì vất vả vô cùng, kẻ khá nhất cũng chỉ miễn cưỡng đứng vững tại chỗ. Quả cầu yo-yo nhỏ bé nhưng nếu trúng vào những vùng mềm trên mặt thì cũng chẳng dễ chịu gì. Kẻ bị trúng nhiều nhất thì nước mắt, nước mũi tèm lem, khuôn mặt nhòe nhoẹt thảm hại. Phan Tử lắc đầu, có vẻ như cũng không hài lòng lắm với bản lĩnh của mấy người này.
Đúng lúc này, điện thoại Phan Tử réo lên, hắn lấy di động ra, nhìn thấy là số Tiểu Mộc. Gã bắt máy nói: “Sao thế, Tiểu Mộc? Gì cơ? Sao có thể chứ, chỗ tôi không ai biết chuyện này mà… Gì? Thật sự đi trộm hành lý ở sân bay rồi à? Ha ha ha… Chuyện này, chuyện này không thể trách tôi được, tôi chỉ nói đùa một câu thôi mà… Ha ha… Tôi trêu hai thằng ngốc… Trời ạ! Được được, lát nữa tôi đến…”
Tâm trạng Phan Tử bỗng chốc tốt lên không ít, lại còn nghe được chuyện vui. Vẫn là hai anh em Hồ Lô kia, hôm qua trong bữa cơm, ai chẳng nghe ra hắn nói đùa, vậy mà hai tên ngốc đó lại thật sự dám đi trộm hành lý ở sân bay. Phan Tử nghĩ ngợi một chút rồi gọi bốn tên lưu manh cùng đi, vừa đi vừa dạy bảo: “Vừa nhận được tin, hai anh em Hồ Lô kia đi trộm hành lý ở sân bay rồi. Dù sao đi nữa thì hai thằng nhóc này cũng gan dạ thật… Đi, dẫn mấy đứa đi xem kịch vui, để mấy đứa mở rộng tầm mắt, xem cảnh ăn trộm bị đánh là như thế nào.”
Dẫn bốn tên lưu manh nối nhau rời khỏi công viên được dùng làm nơi huấn luyện buổi sáng, bọn họ đi lên chiếc xe van mục nát, gỉ sét. Lưu Dương ngồi ở ghế phụ lái, có vẻ bồn chồn lo lắng, mất một lúc mới dám cầu xin Phan Tử: “Phan ca, anh cứu họ đi.”
“Lý do?” Phan Tử không tỏ thái độ: “Anh em Hồ Lô tốt lắm, không ít lần giúp chúng tôi.” Lưu Dương vừa nói, mấy tên tiểu lưu manh khác cũng hùa theo. Chẳng nhiều nhặn gì, nhưng ít nhất khi không kiếm được tiền, tới chỗ anh em Hồ Lô, ít nhất họ cũng dẫn đi tới quán Hồng Bá ăn bát mì nóng.
“Vậy mấy đứa thấy hai thằng đó có trộm được không?” Phan Tử hỏi. Chẳng cần nghĩ ngợi, mấy người kia đã đồng loạt lắc đầu. Chuyện đó chắc chắn là không thể. Những nơi an ninh nghiêm ngặt như khách sạn cao cấp, công sở chính phủ, sân bay, đều là vùng cấm của lưu manh. Đừng nói tới đó trộm đồ, dù có là ăn mày cũng không ai lại đi chọn những nơi đó.
“Thế nên đó không phải là làm việc, mà là làm chuyện ngu xuẩn. Dạy các cậu một kinh nghiệm: Gặp phải những thằng ngu như thế, điều các cậu phải làm không phải là cứu hắn, mà là chạy cho thật xa vào, càng xa càng tốt.”
Phan Tử vặn chìa khóa xe, chiếc xe cũ kỹ khởi động, tiếng máy gầm gừ rung lên bần bật, bắt đầu lăn bánh.
Sân bay quốc tế Tiêu Sơn nằm bên sông Tiền Đường, từ thành phố Hàng Châu mất chừng 35 phút đi xe. Mộc Lâm Thâm ngồi taxi tới đây, xuống xe ném tiền cho tài xế, chẳng thèm lấy tiền thừa, chạy thẳng vào sảnh chờ của sân bay, tìm kiếm hai kẻ ngốc ngếch gây họa kia.
Điện thoại lúc nãy là do chị Hồng gọi hỏi y về việc Nhị Hồ Lô vì sao hôm nay không đến địa điểm bốc thăm trúng thưởng. Chủ nhật là lúc đông khách cần người mà hắn lại biến mất. Trong chùa cũng không thấy tên hòa thượng giả, điện thoại cũng không liên lạc được nên Mộc Lâm Thâm mới lo lắng.
Sống chung lâu rồi, Mộc Lâm Thâm hiểu rất rõ về hai anh em Hồ Lô. Tuy làm lưu manh nhưng đều có hoài bão lớn, cả hai đều rất muốn được danh tiếng và tiền tài. Cơ mà năng lực lại quá kém cỏi, cũng chẳng có con đường nào khác. Nếu không thì bọn họ cũng chẳng ngại ngần gì chuyện đi cướp ngân hàng, buôn đồ cấm. Mộc Lâm Thâm nhớ lại sự sùng bái chúng dành cho Phan Tử, rất có thể bọn họ thật sự dám đi trộm hành lý để làm phi vụ đầu tiên chứng tỏ bản thân.
Từ một cửa khởi hành, Mộc Lâm Thâm chạy thẳng vào sảnh chờ sân bay, nhìn ngó xung quanh, rồi lại chạy ra từ một cửa khác. Gần tháng 5 rồi, cái nóng ẩm thấp, ngột ngạt nhanh chóng khiến y ướt đẫm mồ hôi, da thịt dính nhớp khó chịu. Trong lúc chạy tìm kiếm, Mộc Lâm Thâm chợt một ý nghĩ quái đản lướt qua tâm trí y: Mình đang làm cái gì vậy? Đây là hai thằng lưu manh sống vất vưởng dưới đáy xã hội, sao vừa nhận điện thoại một cái đã vội vàng chạy đi tìm thế này? Chẳng phải để cảnh sát tóm gọn chúng đi thì càng hay sao?
Nhưng Mộc Lâm Thâm lại không hề muốn nhìn thấy cảnh tượng đó. Đến Hàng Châu trong quãng thời gian tồi tệ nhất cuộc đời, y gặp phải hai kẻ còn tệ hại hơn gấp bội. Chỉ vì kiếm chút tiền sống qua ngày, họ sẵn sàng trơ trẽn, mặt dày đi tống tiền mấy tên khách làng chơi vài chục, vài trăm tệ; sẵn sàng đe dọa những cô gái đứng đường, ép buộc họ phải nộp thêm tiền bảo kê; thậm chí chỉ cần một lời không vừa ý, chúng đã sẵn sàng động chân động tay, ra đòn vũ phu. Trong những tháng ngày sống đầy rẫy hiểm nguy, không từ bất cứ thủ đoạn nào đó, điều mà Mộc Lâm Thâm cảm nhận được nhiều nhất lại chính là niềm tin chân thành từ hai anh em Hồ Lô. Đúng, sự tin tưởng, thứ tình cảm xa xỉ mà ngay cả cha con ruột thịt cũng khó lòng có được, vậy mà lại được Mộc Lâm Thâm tìm thấy ở cái nơi tưởng chừng không thể tồn tại.
Bọn họ không hề che giấu sự tham lam, ham sắc, bẩn thỉu, cũng như sự đê tiện và trơ trẽn của mình, sống chân thật đến trần trụi, không chút che đậy. Chẳng cần phải là một nhà tâm lý học, người ta cũng có thể nhìn thấu bản chất thô tục của hai kẻ đó. So với những ngày tháng từng u ám và trống rỗng, Mộc Lâm Thâm lại tìm thấy sự gắn kết với hai kẻ luôn khiến y phải bận tâm này.
Có một ai đó để mình quan tâm, lo lắng, dường như cũng chẳng phải chuyện tồi tệ gì.