Nội Tuyến

Lượt đọc: 77897 | 10 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 032
xung quanh toàn ke điên. (3)

“Mẹ kiếp!” Chỉ một lời của bác sĩ Bạch thốt ra đã khiến cơn giận trong lòng Mộc Lâm Thâm bùng lên dữ dội, nóng rực như dung nham núi lửa chực trào. Thế nhưng, y còn chưa kịp có bất kỳ hành động nào thì bác sĩ Bạch đã nhẹ nhàng bổ sung thêm: “Nếu cậu có bất kỳ hành vi, cảm xúc hay lời nói quá khích nào, đều sẽ bị coi là người mắc bệnh tâm thần... Cậu còn chưa biết đâu, tầng cậu đang ở còn khá thoải mái đấy. Từ tầng trên đều là những người bệnh bị hạn chế nghiêm ngặt, một năm bốn mùa không thể bước chân ra khỏi phòng. À, tôi nói thêm cho cậu rõ, nếu người bệnh bị phán định có xu hướng bạo lực sẽ nhận được ‘đãi ngộ’ đặc biệt, thậm chí còn bị trói chặt chân tay trên giường cả ngày. Cậu có muốn bị giam giữ một năm không?”

Chậu nước lạnh buốt ấy vừa hắt tới, Mộc Lâm Thâm run rẩy toàn thân, da gà nổi đầy. Y biết, những gì bác sĩ làm hoàn toàn hợp lý, hợp pháp, và bản thân y không còn cách nào để chống cự.

Người ta là dao là thớt, mình là cá là thịt, còn có thể làm gì khác được đây? Vì vậy, Mộc Lâm Thâm lập tức thay đổi thái độ, nở nụ cười gượng gạo nói: “Theo như nghiên cứu khoa học gần đây, trên 70% con người hiện đại đều mắc các loại bệnh tâm thần, chỉ khác ở mức độ nặng nhẹ mà thôi. Càng là người sống ở thành phố lớn thì tỉ lệ càng cao, ví như lo âu, phẫn nộ, căng thẳng đều có thể quy vào bệnh tâm thần. Người thực sự không có bất kỳ vấn đề tâm thần nào, e rằng chỉ có kẻ ngu và kẻ ngốc thôi.”

“Ồ, cậu định nói cái gì? Loại lý luận cơ bản này tôi đâu cần cậu dạy chứ?” Bác sĩ Bạch nhếch mép. “Ý tôi muốn nói là bác sĩ Bạch, tôi đúng là có bệnh, xin anh dạy tôi làm sao để chữa được bệnh.” Mộc Lâm Thâm nói với giọng nịnh nọt.

Thái độ này được bác sĩ Bạch chấp nhận. Ông ta nhìn Mộc Lâm Thâm chăm chú hồi lâu. Chàng trai đó ngồi ngây ngắn trên giường, gương mặt điển trai, nụ cười dễ mến, biểu hiện bề ngoài đó khiến người ta khó mà có thể liên tưởng tới những chuyện xấu mà y đã gây ra. Dù sao cũng không có tính công kích, khả năng gây nguy hiểm cho người khác thấp, bác sĩ Bạch nói: “Đi đi, ra ngoài tắm nắng hoạt động một chút, ánh nắng sẽ làm tâm trạng người ta tốt hơn.”

Rốt cuộc cũng được cải thiện điều kiện sống, Mộc Lâm Thâm mừng lắm, vội vã đi dép lê, lạch bạch theo bác sĩ Bạch chạy ngay ra ngoài. Bước qua hành lang dài hun hút, tới đại sảnh trống trải, phía trước là sân rộng. Mộc Lâm Thâm vừa bước một chân ra khỏi bóng râm, hai tay liền giang rộng, muốn đón lấy càng nhiều ánh nắng càng tốt. Toàn thân nong nóng ngưa ngứa, dễ chịu vô cùng.

Khi con người ta không có gì cả, ngay cả hưởng thụ cũng ở mức thấp nhất, dù chỉ là một ngụm không khí tươi mới, ánh nắng chiếu lên người cũng đủ thỏa mãn rồi.

“Nếu muốn bỏ trốn lần nữa thì cậu cứ thử xem. Nơi này chính là bệnh viện tâm thần chuyên khoa do tỉnh thành lập, có bốn mươi bảo an được huấn luyện chuyên nghiệp, còn có hơn một trăm y bác sĩ chuyên môn. Cái bệnh viện này có ba khu, hơn bốn trăm bệnh nhân, nhưng chưa từng xảy ra một trường hợp bệnh nhân nào bỏ trốn... Nói tới bệnh viện được giám sát nghiêm ngặt nhất, thì nơi này thuộc top ba toàn quốc đấy. Cậu có thể thử lần nữa, những y bác sĩ chuyên nghiệp ở đây có hàng trăm thủ đoạn đối xử với người điên.” Bác sĩ Bạch thong thả đi ở phía sau, nói với Mộc Lâm Thâm.

Mộc Lâm Thâm đã đích thân trải nghiệm rồi, cũng đã phải trả giá cho sự ngây thơ của mình. Chỉ một cú sốc điện kinh hoàng kia đã làm y nhớ đời, nếu chọc thêm một cái nữa, đoán chừng đến gấu xám cũng bị giật cho sùi bọt mép. Y đương nhiên không dại lặp lại hành vi ngu xuẩn đó thêm lần nào nữa: “Nơi này lo ăn lo ngủ, tôi bỏ trốn làm gì chứ?”

“Thế sao? Tôi nhắc cậu một câu, nếu như cậu có ý định bỏ trốn thì phải chuẩn bị cho thật kỹ càng đấy. Nơi này là vùng núi, cách thành phố 37 km, dọc đường không hề có phương tiện giao thông cũng như nơi ăn uống... Cách thành phố Thượng Hải của cậu bao nhiêu nhỉ, để tôi tính xem nào... Theo đường chim bay cũng phải hơn 1000 km nhỉ? Muốn quay về đó khó lắm đấy, chi phí không hề thấp đâu.” Bác sĩ Bạch nói xong tặc lưỡi.

“Hả?” Mộc Lâm Thâm đang hưởng thụ sự tự do sau nhiều ngày, bất giác thốt ra một tiếng. Y không ngờ rằng mình lại bị đưa đi xa đến mức không hề hay biết như thế.

Sợ hãi ập đến. Hiện giờ toàn bộ đồ đạc của y đã bị tịch thu, không còn lại dù chỉ một chút. Toàn thân chỉ có một bộ quần áo đơn sơ với đôi dép lê, dù có thoát ra được bên ngoài e cũng khó đi được quá chục kilomet. Mấy ngày qua Mộc Lâm Thâm đều tính toán cách bỏ trốn, nhưng phương án còn chưa kịp thành hình đã tan tành, khiến y rơi vào tuyệt vọng tột cùng. “Thế nếu như cậu không có ý kiến gì thì phương án chữa trị có thể bắt đầu thực thi rồi.” Bác sĩ Bạch nhìn gương mặt Mộc Lâm Thâm tái nhợt rõ rệt, cười hỏi: “Có ý kiến gì không?”

“Không có, tôi sẽ toàn tâm toàn ý phối hợp điều trị.” Mộc Lâm Thâm vội vàng bày tỏ thái độ.

“Nếu thế thì cậu tới bếp giúp đỡ đi.” Bác sĩ Bạch trực tiếp giao nhiệm vụ.

“Hả? Xuống bếp sao? Mặc dù tiềm thức mách bảo tôi rằng tôi là đầu bếp, nhưng tôi không hề có bản năng nấu nướng. Với lại, trong bếp toàn là dao kéo chén bát, cầm vào tay là thành hung khí, không được, không được.” Mộc Lâm Thâm thoáng chốc đã vội vã tìm ngay ra lý do để trốn tránh phải làm việc. Đùa đấy à, đã vào đây rồi mà còn phải lao động nữa sao?

Không ngờ điều này lại nằm trong tính toán của bác sĩ Bạch. Ông ta gật gù: “Cậu suy nghĩ chu đáo lắm, tôi đúng là cân nhắc chưa đủ. Tốt, vậy thì cậu đẩy xe đưa cơm đi.”

Thôi xong! Mộc Lâm Thâm vò đầu bứt tóc. Trong mắt y, đó là công việc còn tệ hại hơn nhiều, phải đi đưa cơm cho một đám người điên rồ, còn chẳng bằng bị nhốt trong phòng làm kẻ điên chờ được cho ăn.

“Sao, thấy công việc khó khăn quá à, hay là tiếp tục nhốt trong phòng nhé?” Bác sĩ Bạch cố tình châm chọc. “Không, không, không có vấn đề gì cả, lao động là vinh quang nhất, đây là chuyện vinh quang sao tôi lại thấy khó khăn chứ?” Mộc Lâm Thâm cười nịnh bợ, một nụ cười mà nếu không biết rõ, người ta sẽ lầm tưởng là thật lòng. Cái gương mặt tươi cười này y đã từng dùng để đối phó với đủ hạng người, và chưa bao giờ thất bại.

Dịch Thuật: Gemini-2.0-flash
Biên Tập: Mọt Sách

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »