Ngốc Đản và Liên Cường nghe Mã Thổ Chuy ba hoa khoác lác mà không sao nhịn được cười. Thằng cha này, ai mà biết trên người hắn còn bao nhiêu vụ án chưa từng bị phanh phui? Nhưng với cái hạng lưu manh vặt, chuyên phạm lỗi nhỏ nhưng lại khôn khéo tránh xa tội lớn như hắn, cảnh sát khu vực nào cũng phải đau đầu. Bắt hắn cũng chẳng đi đến đâu, mà nếu bắt hết sạch thì địa bàn lại trống, lũ lưu manh nơi khác thừa cơ mò tới, gây loạn hơn nữa, đến khi có chuyện lại chẳng biết tìm ai. Bởi vậy, đôi khi họ đành phải mắt nhắm mắt mở cho qua. Như ngày hôm nay, Mã Thổ Chuy đã phát huy tác dụng, coi như cống hiến cho quốc gia được một lần.
Khi sắp sửa tới gần khu chợ vật liệu xây dựng, Mã Thổ Chuy khẽ khàng hạ thấp giọng xuống, thì thầm: "Lát nữa tôi không vào được đâu. Làm chỉ điểm, bán đứng anh em sinh con không lỗ đít là chuyện nhỏ, nhưng mất miếng cơm manh áo, bị huynh đệ trong giới cười chê mới là chuyện lớn. Tôi cũng phải giữ chút thể diện chứ."
Sau khi yêu cầu nhỏ bé ấy được đáp ứng, Mã Thổ Chuy mới chịu hé răng. Gã khai rằng trong hang ổ đó có sáu, bảy người, hắn cũng không rõ chúng làm gì. Chỉ biết có một tên tên là Nạo Đản, từng nợ tiền hắn. Khi hắn tới đòi nợ thì bị một gã chủ tiệm lạ mặt bất ngờ ngăn lại, không cho hắn bén mảng, vì thế hắn biết nơi này có vấn đề... Đừng hỏi hắn gã chủ tiệm là ai, đánh chết hắn cũng không nói. Nói ra hậu quả còn nghiêm trọng hơn cả việc mất đi thể diện.
Đối với những kẻ chủ nợ cắt cổ, Ngốc Đản không có chút hứng thú nào. Trước khi xuống xe, hắn còng tay Mã Thổ Chuy lại. Lời của lũ lưu manh, sao có thể tin tưởng hoàn toàn? Cứ giữ hắn lại đã rồi tính. Sau đó, hắn dẫn theo một đội nhỏ, xông thẳng vào cửa hiệu bán gạch men Yến Tường. Bên trong chỉ có duy nhất một nhân viên. Bọn họ nhanh chóng kiểm soát hoàn toàn căn nhà. Khi xuống dưới tầng hầm, họ thấy mấy gã đàn ông đang tháo dỡ thiết bị, đóng gói đồ đạc. Đám người này chẳng có chút sức chiến đấu nào, bị họ dễ dàng giải quyết, còng lại thành một xâu chuỗi dài. Đến khi kiểm tra những thứ thu hoạch được, đám Ngốc Đản phải mắt tròn mắt dẹt. Có một chiếc máy in tốc độ cao, đủ loại tài liệu chuyên dụng cho hoạt động lừa đảo đa cấp chất đống thành từng chồng, chất lượng in ấn tinh xảo đến kinh ngạc, những trang in màu sắc sặc sỡ, nhìn hệt như tranh quảng cáo. Đồ vật đang được đóng gói vận chuyển thì ngay cả Liên Cường cũng nhận ra, đó là thiết bị ghi hình. Thật không ngờ, chỉ bằng số máy móc này, thậm chí còn có thể dễ dàng sản xuất những đoạn video đơn giản.
Vào lúc 18 giờ 10 phút, hang ổ cuối cùng của Đồ Thân Hào bị niêm phong. Còn việc khám xét công ty và nơi ở của hắn thì chỉ mới bắt đầu.
Đúng lúc này, Ngốc Đản đang bận rộn thì nhận được một chỉ thị khẩn cấp mới, yêu cầu hắn dẫn người tới tiếp ứng cho đội ngũ áp giải từ Tam Môn Hạp về. Đi được một đoạn, Ngốc Đản mới chợt nhớ ra đã bỏ quên Mộc Lâm Thâm ở hiện trường, liền vội vã quay đầu xe đón y. Không thể không đón, xong việc rồi mà không cho y đi, thế nào gã thanh niên ấy cũng gán cho cảnh sát vô số tiếng xấu.
Về phần Mã Thổ Chuy, sau khi hăm dọa một trận, hắn được thả đi. Cũng chẳng thể làm gì khác được, tên này là một tên cặn bã đến tận xương tủy rồi, không một ai hi vọng giáo dục hắn quay đầu hướng thiện được nữa.
Gã ta rối rít cảm tạ, chỉ tay lên trời thề thốt, sau này sẽ thay da đổi thịt, làm lại cuộc đời. Vừa xuống xe một cái là co cẳng bỏ chạy như ma đuổi. Quay trở lại hiện trường Kim Khoa Khải Việt, trải qua hơn một giờ bận rộn, mọi chuyện dần trở lại trật tự. Tổ chuyên án đã gửi tới danh sách cùng với những đặc điểm nhận dạng của các nghi phạm, cứ theo danh sách đó mà bắt là được. Khó xử lý nhất không phải là nghi phạm, mà là những người tham gia vào đường dây đa cấp. Những người này lại khác với trước kia, chẳng những đều là người gia cảnh khá giả, một số còn tự mình lái xe tới, thậm chí là có địa vị xã hội nhất định. Sau giai đoạn khẩn trương, khi bình tĩnh lại, họ bắt đầu gây rối.
Đợt đầu tiên được đưa xuống xe, có người lớn tiếng lý sự, tức thì được người khác hưởng ứng. Không khí càng lúc càng nóng bỏng, dần dần chuyển từ lời nói sang hành động xô đẩy hàng rào cảnh sát bên ngoài.
"Các ngươi dựa vào cái gì mà bắt chúng tôi? Phì..."
"Muốn khám xét người tôi ư? Tôi phạm tội gì? Mang lệnh bắt ra đây! Tôi nhổ vào! Mấy người chỉ dám bắt nạt kẻ ngây thơ thôi, đụng vào tôi thử xem!"
"Bắn đi! Bắn đi! Chĩa súng vào đầu tôi đây này!"
"Biết tôi là ai không? Trả giấy tờ cho tôi ngay! Nếu không, các người sẽ phải chịu trách nhiệm đấy!"
Một người hét vang là có mười người hùa theo, kéo theo mấy chục người ầm ầm làm theo. Trình độ của các cảnh sát không đồng đều, có một nhóm cảnh sát nhỏ được điều tới chưa từng ứng phó với loại chuyện này liền lùi lại. Thế là hỏng bét! Vừa có khe hở một cái, đám người kia càng được đà, hô hào gọi thêm người, xông thẳng qua hàng rào phong tỏa, đẩy ngã mấy cảnh sát xuống đất, đấm đá, lột bỏ mũ ném đi, nhổ nước bọt vào mặt. Thoáng chốc, nhóm cảnh sát non nớt kia đã bị đánh gục hoàn toàn.
Một khi hỗn loạn nổ ra là chỉ có thể càng lúc càng lan rộng. Những kẻ bên trong ra sức xông ra, cả những người đã bỏ chạy cũng quay lại tiếp sức. Có mấy gã đàn ông la hét: "Xông ra ngoài! Bọn họ không dám làm gì chúng ta đâu... Xông lên!"
Đám người vừa mới vỡ mộng làm giàu, ngọn lửa giận dữ tức thì bùng lên ngùn ngụt. Đám người như dòng lũ cuồn cuộn đổ tới, phá vỡ hàng rào phong tỏa đầu tiên. Khi Liên Cường lái xe tới, vừa lúc chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn này. Xe vội vàng đỗ lại, đám đông ùn ùn chạy về phía trước, sắp sửa tràn ngập cả con đường nơi xe họ đang đỗ.
Ngốc Đản ở trên xe rút khẩu súng lục bên hông Liên Cường. Liên Cường sợ hãi quát: "Này, 3326, chú ý cách thức hành động!"
"Chú ý cái quái gì nữa! Một khi đã loạn rồi thì không thể nào ngăn cản được nữa đâu!"
Ngốc Đản đẩy cửa nhảy xuống xe, chĩa súng lên trời bắn đoàng đoàng mấy phát liền. Dòng người cứ như thể vấp phải một bức tường vô hình, ngay lập tức khựng lại. Nhưng chỉ là chốc lát thôi, kẻ cầm đầu gào thét: "Mẹ nó chứ, bắn đi! Giỏi thì chĩa vào tôi mà bắn, đừng có bắn lên trời! Mọi người đừng sợ hắn không... Á... ực..."
Những gã đàn ông Tây Bắc vốn tính nóng như lửa, nhiều kẻ chẳng biết sợ chết là gì. Ngốc Đản không nói nhiều, tóm lấy cổ áo hắn, tung một cước khiến hắn lăn lông lốc mấy mét, rồi quát: "Còn lại, tất cả những kẻ cầm đầu phá vỡ hàng rào phong tỏa, mau lùi hết lại! Có biết đây là tội gì không hả? Đây là tội tấn công cảnh sát đấy!"
Chỉ cần có người cầm đầu, cảnh sát cũng lấy lại được tinh thần, lập tức vài người xông tới tóm kẻ cầm đầu, bẻ tay ghì chặt xuống đất. Một người hung hãn có thể dọa sợ cả đám hèn nhát. Tên cầm đầu bị còng, mấy tên không phục xông lên giải vây. Ngốc Đản không hề nương tay, đá ngã liền mấy người. Đám đông chùng lại rõ rệt, song ỷ thế đông người, chúng vẫn đứng sát nhau rục rịch tiến lên từng bước. Nhìn ánh mắt họ là biết, chỉ cần tiến thêm vài bước chân nữa thôi, cả đám sẽ nhào tới nhấn chìm gã. Ngốc Đản giơ súng hướng lên trời, quát: "Cảnh sát không chĩa súng vào các người là bởi vì các người là những người dân bị lừa đảo, không phải là nghi phạm... Đừng tự biến mình thành tội phạm!"