Du Tất Thắng, kẻ lần đầu tiên sa chân vào vòng lao lý khi cuộc Cách mạng Văn hóa vẫn còn dang dở, bị tống vào trại giáo dưỡng thiếu niên vì tội trộm khuôn thép của nhà máy. Thời cuộc nhiễu nhương, chỉ vài ngày sau, hắn đã được thả. Thế nhưng, trước đợt trấn áp mạnh mẽ năm 1982, Du Tất Thắng lại một lần nữa bị bắt vì tội trộm cắp và lưu manh. Oái oăm thay, chính nhờ những song sắt lạnh lẽo ấy mà hắn lại may mắn thoát khỏi lưỡi hái của chiến dịch trấn áp khốc liệt kia.
Đầu thập niên 90, vừa ra tù chưa được vài năm, Du Tất Thắng lại tiếp tục dính vào tội lừa bán phụ nữ và tổ chức mại dâm, lãnh án bốn năm tù, rồi sau đó lại được phóng thích sớm.
Sau năm 2000, tội ác của Du Tất Thắng càng trở nên nghiêm trọng hơn, với án cố ý gây thương tích, hắn bị phán hơn tám năm tù. Ra tù, cuộc đời hắn vẫn như một vòng luẩn quẩn, cứ thế mà lặp đi lặp lại: phạm tội rồi lại vào tù… Lần cuối hắn sa lưới là hai năm trước.
Đội trưởng Hứa Phi, Trưởng đội Cảnh sát Hình sự số 10 khu Tây Thượng, vừa đi vừa giới thiệu. Y quay lại, ánh mắt lướt qua ba người, thấy không ai có vẻ dị nghị, liền bổ sung: “…Tình hình đại khái là vậy. Nói chung, kẻ này, bất kể loại tội nào, dù là vặt vãnh nhất cũng không chừa một cái. Giờ đây, hắn đang bị dính vào tội tổ chức xã hội đen, ngoài ra còn liên quan đến hai vụ án mạng. Lần này, cơ bản là chỉ còn chờ làm rõ tội danh rồi đưa ra pháp trường nữa thôi, coi như đã chấm hết.”
Sở dĩ vụ án còn nhùng nhằng, chưa thể định tội dứt điểm không phải vì chúng tôi không dốc sức điều tra, mà bởi số người liên quan quá đỗi đông đảo. Chỉ riêng lực lượng nòng cốt của băng nhóm này đã hơn bốn mươi tên, mà đến giờ vẫn còn những kẻ đang lẩn trốn. Thời kỳ bọn chúng hoành hành ngang ngược, chúng gây ra vô số tội ác: nào là cho vay nặng lãi, đòi nợ thuê, trộm cắp, cướp bóc, tổ chức mại dâm, thu tiền bảo kê, gây rối trật tự. Số cảnh sát bị hại trong tay chúng không thể đếm xuể. Lần bắt giữ băng nhóm này, chúng tôi đã phải huy động cả lực lượng cảnh sát vũ trang, hẳn hai trung đội lận đấy.
Đó là chuyện cũ rồi, nhưng vụ án xã hội đen của tên Du Tất Thắng từng gây chấn động một thời gian dài, không chỉ ở Thượng Hải mà có dạo còn là tin tức nổi cộm trên toàn quốc vì tính chất tàn bạo đến rợn người của chúng. Người ta vẫn thường nghĩ tổ chức xã hội đen như thế này là chuyện của thời xa xưa, giờ là thời đại của những kẻ đa cấp, lừa đảo, nhưng không ngờ, một vụ án bạo lực tàn khốc đến vậy lại bùng phát ngay giữa thành phố hiện đại, phồn hoa nhất.
Vì chuyện này, không ít quan chức địa phương cùng với cán bộ cảnh sát đã phải ngã ngựa.
Chuyện này chẳng có gì đáng tự hào cả. Nói cảnh sát đả kích chúng ư? Đáng lẽ ra, chúng không thể hình thành một thế lực lớn mạnh đến vậy mới đúng là cảnh sát làm tròn chức trách. Thôi thì, đó là vết nhơ trong ngành, không ai muốn bình luận thêm.
Đội trưởng Hứa Phi, một người trông rất hiền hòa, hạ thấp giọng nói: “Kẻ này hiện giờ rất nhạy cảm, vì hắn dính dáng tới rất nhiều chuyện lằng nhằng, đến cả hai vị cựu cảnh sát khu vực đã nghỉ hưu còn bị lôi ra, cho nên không ai muốn mọi người bới móc thêm chuyện đâu… Các vị tìm hắn có việc gì?”
“À, là vụ án của Vương Tử Hoa và Khang Tráng.” Thân Lệnh Thần đáp. “Vụ đó à, tôi biết.” Hứa Phi gật gù, tỏ ý đã hiểu.
“Anh biết sao?” Thân Lệnh Thần bực bội, vấn đề bảo mật của cảnh sát đúng là thật tệ hại.
“Chẳng qua là nhà hai vị lãnh đạo bị trộm thôi mà? Khi đó đã báo án rồi, nhưng vụ án này về sau bị áp xuống, nói rằng không mất mát gì cả… Bây giờ đã thất thế rồi, không nộp tang vật được, lại bảo là bị mất.” Hứa Phi tặc lưỡi.
“Chúng tôi chỉ tìm hắn để tìm hiểu tình hình trong giới này ở Thượng Hải thôi, không liên quan tới vụ án các anh đang tra đâu.” Thân Lệnh Thần tỏ thái độ rõ ràng, không muốn đi sâu hơn về vụ án của người khác, cũng không muốn chọc vào vấn đề của Hứa Phi: “Đội trưởng Hứa, một nhân vật đầy tai tiếng như Du Tất Thắng, sao bao lần thoát được những đợt đả kích thế? Hắn đáng lẽ phải bị tù mọt gông rồi mới phải chứ.”
“Đây chính là điều tôi muốn nói. Những năm 90, hệ thống quản lý trại giam còn nhiều kẽ hở. Hắn đã hai lần giả mạo lập công để được giảm án. Bây giờ lật lại điều tra mới phát hiện tất cả đều là giả, hắn cùng với cảnh sát trại giam cấu kết mà bày đặt ra cả đấy…”
“Năm 2000, với tội cố ý gây thương tích nghiêm trọng nhất, không ai dám chạy án cho hắn. Chậc, kẻ này tự nghĩ ra cách, trong trại tạm giam, hắn cố tình làm mình bị ghẻ lở, khắp người mưng mủ lở loét. Vào trại giam chưa bao lâu thì đã được thả sớm, vì chẳng nơi nào dám nhận hắn nữa. Nếu để lây lan ra cả một khu thì làm sao chịu nổi?” Hứa Phi nói, nhắc đến những trò quái chiêu của Du Tất Thắng, khiến y cũng không khỏi nhăn mặt. Khi bước qua cánh cửa cuối cùng, y bổ sung thêm một câu: “Nhưng lần này chắc là không ra được nữa đâu. Nếu không lôi ra pháp trường thì chính quyền thật sự phải nuôi lão già này đến già rồi.”
“Tuổi tác hắn bây giờ ra sao nhỉ, chắc trên 50 rồi mà còn hung hãn đến thế sao?” Quách Vĩ tò mò hỏi.
“Năm mươi là thế nào, phải ngót nghét sáu mươi chứ ít gì nữa. Khó nói lắm, dù sao thời đó quản lý nhân khẩu chưa tốt, nhiều người giấy khai sinh sau này mới bổ sung, tuổi tác không chính xác. Dù sao ở cái nơi quỷ quái này, đến bảy mươi còn mắc tội cưỡng bức, tội phạm giết người mười mấy tuổi cũng chẳng phải là ít. Còn có những kẻ không nơi nương tựa tuổi già, cố ý phạm tội để được nhà nước nuôi, phạt tù hai ba năm người ta còn chê ít, ra ngoài không biết sống vào đâu, thế là lại tìm đường vào.” Hứa Phi lắc đầu lia lịa, những chuyện tưởng chừng hoang đường, lại thực sự đang diễn ra ngay tại đây.
Những lời này làm Quan Nghị Thanh bật cười, thấy vị đội trưởng này rất hài hước. Hứa Phi cũng cười xòa: “Ấy, cô bé, đừng có nghĩ là tôi nói đùa nhé, những kẻ tình nghi quái gở đó thực sự có thể khiến cô khóc không được, cười chẳng xong đấy.”
“Có lợi ích nhân khẩu đông mang tới thì cũng có tai hại do nhân khẩu đông gây ra, làm phiền đội trưởng Hứa tự đi một chuyến.” Thân Lệnh Thần nói chuyện qua loa, rồi lại một lần nữa dẫn hai cảnh sát trẻ đi sâu vào nơi bao quanh bởi những bức tường bao dày đặc, trùng điệp.