Giờ đây, những năm 90 khi việc hút thuốc còn được xem là phong cách sành điệu đã lùi xa, hay những năm đầu 2000 khi nó vẫn là chuyện thường tình cũng đã qua. Xã hội hiện tại, hành vi hút thuốc dần dà bị coi là thiếu văn minh, thậm chí là một thói quen đáng chê trách.
Mộc Lâm Thâm không hề bận tâm đến làn khói thuốc lảng vảng của Liên Cường, dù y vốn chẳng ưa cái mùi khét lẹt ấy. Y chỉ lặng lẽ lắng nghe hai người họ sôi nổi thảo luận về tình hình tiến triển của vụ án. Từ vẻ mặt hưng phấn đến tột độ của họ, một cảm giác kỳ lạ len lỏi, len lỏi vào tâm trí y.
Y đã đi qua rất nhiều ổ nhóm đa cấp, chứng kiến đủ loại cảnh tượng điên cuồng, đủ thứ quỷ dị. Phải chăng, bản thân y cũng đang hưng phấn? Hưng phấn, đúng, là một người nghiên cứu tâm lý, Mộc Lâm Thâm hiểu rõ từng ngóc ngách của mọi cảm xúc. Đây chính là sự hưng phấn. Bất kể y nghi ngờ những thứ mang danh nghĩa chính nghĩa đến mức nào, nhưng khi cái ác gặp phải đòn trừng phạt xứng đáng, y cũng không khỏi cảm thấy một sự khoái cảm, dù chỉ là rất đỗi mong manh.
Là vì những con người đã phải sống cả đời trong bệnh tâm thần, hay là vì những nạn nhân vẫn còn chìm trong sự tẩy não ghê rợn của tổ chức đa cấp? Hay có lẽ, là vì mọi chuyện cuối cùng đã kết thúc, và y có thể thoát ra khỏi vũng lầy này? Bản thân Mộc Lâm Thâm cũng không rõ. Nhưng y chắc chắn về cảm xúc đang trỗi dậy trong lòng mình: một sự lâng lâng đến lạ, một cảm giác nhẹ nhõm đến rợn người.
Có vẻ đây là một sự thay đổi không tồi, hay ít nhất là một sự giải thoát.
“Í, Lâm Tử sao không nói gì thế? Chẳng giống phong cách thường ngày của cậu chút nào hết.” Liên Cường cuối cùng cũng nhận ra sự khác thường của Mộc Lâm Thâm. Ngốc Đản, vẫn đang chăm chú xem tài liệu vụ án, thuận miệng nói: “Đừng có trêu thằng nhãi đó, nói không chừng nó phun ra mấy phát rắm, thối chết anh luôn đấy.” Tài ăn nói của Mộc Lâm Thâm sắc bén đến mức nào thì Ngốc Đản đã lĩnh giáo quá nhiều rồi. Giờ đây, hắn không dám tùy tiện chọc vào cái tên quỷ quyệt này nữa.
Liên Cường cười ha hả. Trước kia, hắn từng rất khó chịu với Mộc Lâm Thâm, nhưng giờ đây, ấn tượng về y đã thay đổi rất nhiều: “3326, anh nói thế là không đúng rồi. Trong vụ án lớn này, công lao của Lâm Tử rất cao, sao lại mặt nặng mày nhẹ với cậu ta như thế? Nào, cười một cái đi chứ.”
“Anh cứ thử cười mà xem.” Ngốc Đản vẫn không rời mắt khỏi tài liệu.
Liên Cường thấy thái độ này của Ngốc Đản là không thể chấp nhận được, lại thêm vào sự im lìm đáng ngờ của Mộc Lâm Thâm nãy giờ, khiến hắn muốn làm người hòa giải: “Lâm Tử, phải chăng giữa hai người xảy ra chuyện gì không vui à?”
“Không phải đâu, quan hệ của chúng tôi còn rất tốt nữa cơ. Anh ấy không muốn nói chuyện với tôi là bởi vì, mỗi lời anh ấy nói ra sẽ càng làm lộ rõ sự thiếu sót về trí tuệ của bản thân, nên anh ấy tránh giao lưu với tôi.” Mộc Lâm Thâm mỉm cười, nói rất trịnh trọng và từ tốn: “Tôi biết thế nên cũng không nói với anh ấy, để tránh làm tổn thương tâm hồn yếu ớt đó.”
Ngốc Đản bực mình đập tài liệu xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc: “Anh đã hiểu vì sao mà tôi không dám lên tiếng chưa?” Liên Cường cười phá lên. Mộc Lâm Thâm trí tuệ xảo quyệt, Ngốc Đản thì khô khan thô tục, hai người này không biết làm sao mà có thể phối hợp với nhau được. Ngốc Đản xem thời gian, thấy vẫn còn phải đợi thêm một lúc nữa, quay đầu lại nhìn Mộc Lâm Thâm. Môi hắn mấp máy mấy lần, tựa hồ muốn nói gì đó, nhưng rồi lại cố nhịn không nói ra.
Mộc Lâm Thâm thì tất nhiên, vẫn giữ cái vẻ im lặng thâm sâu khó lường ấy. Liên Cường tò mò: “Tôi nói này, hai người làm sao thế, có trở ngại gì trong giao tiếp à?”
“Không ổn, thái độ của thằng nhãi đó có ẩn ý đấy.” Ngốc Đản nhìn Mộc Lâm Thâm, nụ cười ấy, một nụ cười nhếch mép ẩn chứa sự xấu xa khó tả, tựa như đang dõi theo một con mồi ngốc nghếch tự mình sa bẫy. Với kinh nghiệm của hắn mà phán đoán, thằng nhãi này im lặng chỉ để đợi tới đúng lúc cười vào mặt người ta mà thôi.
“Là sao?” Liên Cường không hiểu.
“Anh không hiểu đâu. Người bình thường không đối phó nổi với thằng nhãi này. Chuyện y thích làm nhất là đợi người khác làm trò ngốc, sau đó khiến người ta bất ngờ trố mắt. Giống như lúc ở sân bay, y từ đầu không muốn đi, nhưng cố tình làm chúng ta thất vọng, sau đó ở lại làm chúng ta vui mừng, biến chúng ta thành bọn ngốc, cậu ta hưởng thụ cái thú vui quái gở đó.”
“Thật sao?”
“Có gì mà không thật, anh cứ nghĩ lại tất cả chuyện cậu ta làm đi, cái nào cũng thế hết.”
Liên Cường mấy lần được Mộc Lâm Thâm tiếp tế, nên bất tri bất giác cái nhìn về y cũng sai lệch. Giờ nghĩ lại, hắn vỗ đùi đánh đét một tiếng: “Anh nói không sai. Giống cái vụ Lâm Tử với cô thư ký Giả kia, đám khốn kiếp ở Trường An gọi điện mắng chửi tôi, nói làm bọn họ nghe chuyện giường chiếu của bà cô già với thằng nhãi mặt trắng, tới giờ ai nấy vẫn còn buồn nôn.” Ngốc Đản còn chưa biết chuyện này. Sau khi nghe kể lại thì hắn cười đau bụng: “Lâm Tử, cậu làm thế nào vậy?”
“Tôi thừa biết những ý nghĩ đen tối trong đầu các anh mà, cho nên hôm đó lúc ăn tối xong, tôi cố tình đi ngang qua chỗ một bác gái, khen trang sức của bà ấy đẹp, vờ hỏi mua cho bạn gái, sau đó khéo léo đặt thiết bị ghi âm vào túi áo người phụ nữ ấy.” Mộc Lâm Thâm nói tới đó giọng không vui: “Anh Cường, các anh có chút tôn trọng được không? Chưa nói đó là chuyện cá nhân, các anh nên tôn trọng phụ nữ chứ, không thể vì cô ấy là nghi phạm mà chuyện giường chiếu của người ta cũng không bỏ qua, chẳng lẽ không biết những thứ đó thì các anh không chấp pháp được à?”
“Kỳ thực là do chúng tôi quá ngưỡng mộ cậu thôi, khâm phục cực kỳ. Chỉ có nửa ngày mà chinh phục được một mỹ nữ rồi, không biết có thể chỉ cho đám anh em chúng tôi vài chiêu không?” Liên Cường nịnh nọt. Kỳ thực nếu không vướng vụ án, e rằng cả đám đã tìm Mộc Lâm Thâm thỉnh giáo rồi.
Ngốc Đản đẩy đầu Liên Cường sang một bên, không cho hắn ba hoa bốc phét. Hắn nhìn lại vẻ mặt Mộc Lâm Thâm, càng tin phán đoán của mình, nghiêm túc nói: “Thằng nhãi, đừng có đùa nữa, có rắm gì thì mau đánh ra đi.”
“Ngốc Đản, xem ra đi với tôi một thời gian, anh cũng được khai sáng ít nhiều rồi đấy.” Mộc Lâm Thâm đan hai tay vào nhau đặt hờ trước bụng, bộ dạng thong thả nho nhã: “Coi như là phần thưởng cho anh vậy, một lời tiên tri: sự đắc ý phấn khích của các anh rồi sẽ nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự bực bội và tiếc nuối, như bóng đêm nuốt lấy ánh hoàng hôn.”
Quả nhiên có chuyện không hay. Ngốc Đản cau mày cố nghĩ xem vấn đề ở đâu. Liên Cường bán tín bán nghi: “Cậu nói thật đấy chứ?”
“Tôi rất ít khi nói đùa.” Mộc Lâm Thâm gật đầu: “Chỉ có người khác không hiểu lời tôi nói thôi.”
“Thế sao còn chưa nói đi.” Ngốc Đản giục.
“Nói ra rồi các anh cũng không tin đâu.” Mộc Lâm Thâm thở dài một tiếng sặc mùi giả dối: “Thôi được rồi, các anh ngồi cho vững, giữ tâm lý ổn định. Khi nào xác định không còn khẩn trương nữa thì tôi nói.”