Quách Vĩ chỉ cười mà không nói. Thú thật, dù đã đọc hồ sơ về Mộc Lâm Thâm, anh ta vẫn bán tín bán nghi về khả năng của đối phương. Không phải bất cứ điều gì ghi trong đó cũng đáng tin. Trừ phi đó là hồ sơ tội phạm, còn những phần thưởng hay công trạng kia, có quá nhiều yếu tố tác động.
Giờ đây, rốt cuộc cũng gặp mặt ngoài đời, ấn tượng đầu tiên của Quách Vĩ về Mộc Lâm Thâm là... đẹp trai, cực kỳ đẹp trai. Điều đó thì không thể chối cãi. Ăn mặc chỉnh tề, thời thượng, khí chất ngời ngời, không có điểm nào để chê. Có điều, trông mặt vẫn còn quá non nớt, thậm chí, nói thế nào nhỉ, còn phảng phất mùi sữa.
Vẻ ngoài hoàn toàn trái ngược với miêu tả trong hồ sơ: một người mưu trí, sắc sảo, lão luyện. Chắc chắn không thể mang vẻ ngoài như thế được. Kiểu người này chỉ để làm cảnh, mà anh ta là cảnh sát, cũng có chút tự tin vào khả năng nhìn người của bản thân.
Rõ ràng là gặp mặt không bằng nghe danh.
Còn Mộc Lâm Thâm thì sao? Anh ta nghiêm nghị nhìn hai người, ánh mắt chỉ dừng trên Quan Nghị Thanh đúng hai giây, gương mặt không một chút biểu cảm. Sau đó, anh ta liếc xéo Quách Vĩ một cái, rồi chỉ tay vào Quan Nghị Thanh: “Cô là... cảnh sát!”
Tiếp đó, anh ta lại chỉ Quách Vĩ: “Anh cũng thế.”
“Dễ dàng vậy sao?” Chỉ chưa đầy một phút từ khi họ gặp mặt, Quách Vĩ đã chết sững. Anh ta vừa có ấn tượng không hay về người đó, lại bị người đó nhìn thấu thân phận ngay lập tức. Anh ta cúi xuống nhìn khắp lượt. Thường thì chỉ những cảnh sát chuyên làm việc giấy tờ, ngồi văn phòng mới mặc đồng phục thôi, còn họ thì ăn mặc như bao người khác ở sân ga này, bản thân anh ta cũng chẳng nhận ra điểm gì khác biệt. “Làm sao anh đoán ra được, chúng ta đã bao giờ gặp nhau đâu.”
“Dễ thôi mà, lần đầu gặp mặt nhưng hai người đã để lộ quá nhiều sơ hở rồi.” Mộc Lâm Thâm nói đoạn, liền quay lưng bước đi, không hề giải thích thêm một lời nào. Hai người kia ngẩn tò te, không ngờ anh ta đang nói dở thì lại bỏ đi phũ phàng như vậy, vội vã đuổi theo. Quách Vĩ bực bội hỏi: “Sơ hở gì?”
“Thứ nhất, bắt chuyện với người lạ ở nhà ga thì chỉ có hai loại: một là mời chào khách thuê trọ, hai là chào mời khách đi xe. Hai người lại không phải hạng người này, vậy thì chắc chắn là tới đây tìm kiếm một ai đó. Thứ hai, tôi đột ngột có việc phải quay về, không hề thông báo cho bất kỳ ai, vậy mà các người lại biết trước để chặn tôi ở đây, ngoài cảnh sát ra thì còn ai làm được? Thứ ba, hai người cười tủm tỉm thế này, đàn ông cười gian xảo, đàn bà cười hiểm độc. Tôi không chỉ biết các người là cảnh sát, mà còn biết chắc chắn các người chẳng mang theo chuyện tốt lành gì!” Mộc Lâm Thâm nói hết thì dừng lại.
Hai người kia nghe xong những lời anh ta nói thì tức tối, nhưng phản ứng lại khác nhau. Quách Vĩ thì chết sững, nếu cho thời gian suy đoán thì không khó, nhưng trong tích tắc mà anh ta đã đoán ra ngay lập tức, quả là một thiên tài đáng sợ. Quan Nghị Thanh thì nghiến răng ken két, trừng mắt nhìn Mộc Lâm Thâm. Cô không ngờ lại bị bẽ mặt đến thế này, chẳng nể nang gì cô ta cả.
Không đợi họ kịp phản ứng, Mộc Lâm Thâm giơ một ngón tay lên hỏi: “Các người có muốn nghe lý do thứ tư không?”
Câu này ngay lập tức cắt đứt ngay cơn giận dữ đang bùng lên trong Quan Nghị Thanh. “Là gì?” “Thứ tư là, tôi đã xem ảnh cô rồi. Cô đóng vai em gái tôi, Lâm Nghị Thanh. Chỉ cần nhìn một cái là tôi nhận ra ngay... Em gái lần đầu gặp mặt.” Mộc Lâm Thâm cười khẩy một cách ranh mãnh.
Thì ra là vậy! Quách Vĩ bỗng nhiên bừng tỉnh, chẳng qua là anh ta đã biết trước, suýt chút nữa thì bị lừa một vố đau. Anh ta lập tức chuyển sang vẻ mặt giận dữ: “Anh cố tình đấy hả?”
“Chà, thông minh thật đấy, đoán một cái là ra ngay luôn.” Mộc Lâm Thâm rõ ràng dùng giọng điệu mỉa mai, như khen một kẻ ngốc. Mấy ngày nay liên tục gặp phải chuyện không vui, anh ta sầm mặt, đẩy Quách Vĩ ra: “Cút sang bên! Bây giờ tôi chướng mắt nhất chính là cái đám cảnh sát các người, vừa mới phạt tôi một nghìn đồng.”
Quách Vĩ nổi nóng, Mộc Lâm Thâm lại càng tức giận hơn, xốc áo lên, quay lưng bước đi thẳng, chẳng nể nang chút thể diện nào, dù là cảnh sát hay mỹ nữ. Điều này khiến Quan Nghị Thanh ngẩn người, không hiểu nổi. Quách Vĩ tức giận đến mức muốn xông lên tóm lấy Mộc Lâm Thâm, nhưng Quan Nghị Thanh đã kéo anh ta lại, khẽ lắc đầu ra hiệu. Trong tình huống thế này mà làm ầm ĩ lên, chẳng phải lại tự gây rắc rối cho ngành sao?
Đồng thời, hai người cũng đã nhìn thấy Thân Lệnh Thần đi ngược chiều Mộc Lâm Thâm. Cứ ngỡ sư phụ cuối cùng cũng ra tay, nào ngờ anh ta chỉ lướt qua Mộc Lâm Thâm, thậm chí không thèm liếc nhìn một cái, cứ như người dưng nước lã, rồi tiếp tục bước về phía họ. Điều này khiến Quan Nghị Thanh và Quách Vĩ, những người đang mong sư phụ ra tay "báo thù" cho mình, thất vọng não nề.
Quách Vĩ không kìm được bực bội mà phàn nàn: “Sư phụ, cái thằng nhóc đó ở Hàng Châu đánh ông chủ, tự gây chuyện sai trái còn không biết hối lỗi, lại còn trút giận lây sang chúng ta, đúng là quá đáng thật mà!”
“Đừng nóng nảy. Sư phụ đã bảo hai đứa rồi, phải biết dùng thủ đoạn, mà các con lại không chịu nghe.” Thân Lệnh Thần cười tủm tỉm hỏi Quan Nghị Thanh, giọng trêu chọc: “Thất vọng lắm hả?”
“Vâng.” Quan Nghị Thanh thở dài thườn thượt: “Chẳng khác gì những tên nghi phạm trong trại giam, vô lại lại còn thêm vô sỉ.”
Lần đầu gặp cái vị thiên tài này, xem ra khiến mỹ nữ phải vỡ mộng.
“Ha ha ha, tôi cũng thất vọng lắm.” Thân Lệnh Thần cười khẩy, rồi thản nhiên móc từ trong túi ra. Ai ngờ lại là một cái ví tiền tinh xảo. Hai đứa học trò trố mắt kinh ngạc, chẳng lẽ đây là ví tiền của Mộc Lâm Thâm? Vừa rồi cả hai đều nhìn chằm chằm nhưng không hề hay biết sư phụ đã ra tay từ lúc nào.
Hai người ngơ ngác nhìn nhau, thật không ngờ sư phụ lại có cái bản lĩnh này. Mở ví ra xem, đúng là của Mộc Lâm Thâm thật. Bên trong có chứng minh thư, thẻ ngân hàng, lại còn có cả một ít tiền lẻ, chưa đầy một nghìn đồng. Xem ra những tin đồn họ thu thập được trước đó là thật rồi, tình hình tài chính của gã công tử bột này xem ra chẳng hề khá giả. Thân Lệnh Thần nhìn theo hướng Mộc Lâm Thâm rời đi, giọng điệu lộ rõ vẻ chán nản: “Tính cảnh giác của cậu ta kém cỏi đến đáng sợ. Làm một nội tuyến, có thể thiếu bất cứ thứ gì, nhưng tuyệt đối không thể thiếu cảnh giác. Rõ ràng những tin đồn trước đó đều sai lệch rồi... Chúng ta đợi một chút, xem mất bao lâu cậu ta mới nhận ra vấn đề.”
Nói rồi, anh ta ném ví cho Quan Nghị Thanh, vẻ thất vọng ngập tràn. Một kẻ có tính cảnh giác thấp kém đến vậy, rõ ràng không hợp với yêu cầu của anh ta.
“Tuyệt vời!” Quách Vĩ mừng rỡ đón lấy cái ví. Đợi tới khi gã công tử bột kia cuống quýt chạy ngược chạy xuôi tìm kiếm cái ví, anh ta sẽ trả lại cái mối thù vừa rồi.