Đúng vậy, khi đưa ra lựa chọn, chúng ta đồng nghĩa chấp nhận những tiếc nuối về quyết định của mình. Nhưng cậu thì khác. Cậu có thể có những lựa chọn tốt hơn, không cần phải ép buộc bản thân đến thế. Cậu đã biết rõ ràng điều mình mong muốn sẽ chẳng bao giờ đạt được, vậy mà cậu vẫn làm.
Thật lòng, Thân Lệnh Thần vô cùng sững sờ trước lựa chọn của Tiểu Mộc. Chiêu cuối hắn tung ra hôm qua là một canh bạc, với tỉ lệ thắng chưa tới ba mươi phần trăm. Hắn nào ngờ, thằng nhóc này lại thật sự làm theo. Nói ra, hắn cũng hối hận. Với vai trò kẻ đầu độc, một gánh nặng tâm lý không nhỏ đã bắt đầu đè nặng lên hắn.
Dù anh rắp tâm bất lương, mang lòng dạ khó lường, nhưng lời anh nói chung quy là đúng. Cho dù tôi có cắn răng chịu đựng tới tuổi bốn mươi cũng chẳng ích gì. Tôi biết tính cách cha tôi, ông ấy kiên nhẫn lắm. Nhìn cái cách ông ấy điều hành nhà hàng mấy chục năm trời như một là đủ hiểu. Một khi đã quyết định, ông ấy sẽ chẳng bao giờ thay đổi. Mộc Lâm Thâm biết rõ điều đó. So với việc tiếp tục nhẫn nhục, chi bằng dứt khoát cho xong. Y đã muốn thay đổi bản thân từ lâu, nhưng lại thiếu đi quyết tâm, thiếu đi động lực. Đây chính là cơ hội.
Thực ra... Tôi xin lỗi. Tôi đã làm một chuyện không mấy vẻ vang. Thân Lệnh Thần khẽ thở dài. Thằng nhóc này cũng cứng đầu cứng cổ giống hệt cha y.
Không sao cả. Anh đã thấy rõ góc khuất đen tối trong lòng tôi rồi đấy. Đúng vậy, tôi thích tiếp xúc với những kẻ cặn bã như thế, vì nó rất kích thích, rất thú vị... Lột bỏ đi cái lớp vỏ bọc công tử phú nhị đại, có lẽ tôi cũng chỉ là một tên cặn bã mà thôi, đến bản thân còn chẳng nuôi nổi. Mộc Lâm Thâm nhún vai.
Nghe những lời này, Thân Lệnh Thần bỗng thấy lạnh gáy. Giờ đây, hắn có chút lo lắng rằng tình huống này có thể vượt quá tầm kiểm soát. Nhưng hắn vẫn quay lại chủ đề chính, nhắc nhở Mộc Lâm Thâm: "Trong ngăn chứa đồ phía trước xe có vài thứ dành cho cậu. Nhớ ghi lại số trên túi hồ sơ. Nếu có nguy hiểm thì lập tức rút lui, sẽ có người đến đón cậu... Mã quả phụ, Tang Mao, hai mục tiêu. Cậu chọn một, trà trộn vào chỗ của bọn chúng, xem hai kẻ đó có âm mưu gì không."
Vậy là đã xác định mục tiêu rồi ư? Quách Vĩ nãy giờ ngồi nghe, không nhịn được hỏi xen vào một câu: "Sư phụ, hai mục tiêu này có chính xác không?"
Thân Lệnh Thần chẳng thèm quay đầu lại. Hai đứa học trò này, chẳng có gì đặc sắc, giống vô vàn cảnh sát khác, hắn chẳng hề hứng thú. Hắn lạnh nhạt nói: "Tiểu Mộc, cậu giải thích hộ tôi chút."
Từ việc bọn họ có xích mích và xung đột với Du Tất Thắng, đã cho thấy hai người này từng có danh tiếng lẫy lừng trong thế giới ngầm Thượng Hải. Đã có máu mặt như thế mà giờ lại lặn mất tăm hơi, chuồn tới Hàng Châu, chắc chắn phải có lý do. Hai kẻ này từ giai cấp vô sản bỗng chốc phất lên giàu có, cũng phải có nguyên cớ. Mã quả phụ và Tang Mao đều từng kinh doanh cổ vật, đúng với mô tả của nghi phạm trong vụ án này. Mà đã buôn bán cổ vật thì chắc chắn phải có khả năng giám định.
Đường tiêu thụ đồ trộm cắp có thể dính líu đến hai vụ án này, hoặc có mối quan hệ sâu xa. Bởi lẽ, những người có thể làm cái nghề như vậy thì không nhiều lắm... Chỉ cần tiếp cận được mục tiêu, cho dù chỉ là ở vòng ngoài, hoặc chỉ cần biết chút thông tin nào đó liên quan đến đường buôn bán đồ trộm cắp, cũng có thể lần ra manh mối, tìm được mục tiêu. Mộc Lâm Thâm nói không cần nghĩ ngợi, dựa lưng vào ghế, liệt kê một tràng lý do.
Thân Lệnh Thần mỉm cười. Đây cũng chính là lý do hắn coi Mộc Lâm Thâm là tri kỷ. Tư duy của y tựa một thám tử dày dạn kinh nghiệm, có thể nhìn thấu những gì ẩn sâu sau manh mối nhỏ bé.
Quách Vĩ há hốc mồm, không phản bác được một lời nào. Hắn đi theo bao lâu mà nghĩ mãi không ra dụng ý của sư phụ, vậy mà một người chẳng tiếp xúc mấy lại nói ra ngay lập tức.
Quan Nghị Thanh thì lại nhìn chằm chằm Mộc Lâm Thâm. Cô lấy làm lạ, rõ ràng một người đang ở trạng thái cảm xúc kích động đến vậy, sao y vẫn có thể bình tĩnh suy nghĩ được, như thể não y chia làm hai phần hoạt động độc lập.
Này hai đứa nghe rõ chưa vậy? Sau này cứ thế mà phân tích, đừng suy nghĩ quá sâu xa. Đa số các vụ án khi đã rõ ràng thì thực ra rất đơn giản. Nhưng cũng đừng nghĩ là đơn giản. Khi còn chưa biết gì, bất kỳ vụ án nào cũng đều là một bí ẩn, phải thật sự dụng tâm tìm kiếm cái đáp án giản đơn đó. Thân Lệnh Thần nói.
Hai đứa học trò chỉ biết "vâng", hiểu rằng vị trí nội tuyến đỏ này không phải là tùy tiện ai cũng có thể đảm nhiệm.
Xe lên đường cao tốc, phóng đi như tên rời khỏi dây cung, thẳng tiến ga tàu cao tốc. Khi xuống xe, Mộc Lâm Thâm cất ví tiền, chứng minh thư, tiền mặt đi, chẳng chào lấy một tiếng, mở cửa xe rồi rảo bước về phía sân ga. Chẳng mấy chốc, y đã biến mất hút trong biển người tấp nập của nhà ga, nơi mỗi ngày có tới hàng chục vạn lượt người qua lại.
Sư phụ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế? Sao sư phụ thuyết phục được anh ta? Quan Nghị Thanh thấy chuyện này không hề bình thường. Trực giác cô mách bảo rằng ánh mắt của Mộc Lâm Thâm có điều gì đó khiến người ta rất đau lòng.
Thân Lệnh Thần quay đầu xe lên đường, cười một nụ cười âm hiểm: "Tôi không thuyết phục được cậu ta làm nội tuyến... Có điều tôi thuyết phục được cậu ta cắt đứt quan hệ cha con với cha cậu ta. Sau đó là tự cậu ta quyết định."
Hai người líu lưỡi. Gì thế này? Sao lại làm cái chuyện táng tận lương tâm như vậy? Huống hồ, liên quan gì tới nhau?
Nói hai đứa cũng không hiểu đâu. Thực ra tôi cũng chẳng hiểu được lối tư duy của cậu ta. Tôi đánh cược một phen, rồi tôi thắng, thế thôi... Cậu ta là một kẻ dị thường, đừng lấy tư duy bình thường ra để phán định. Dù sao thì tôi bằng tuổi cậu ta vẫn là một đứa ngốc, cho nên hai đứa không cần tự ti. Không phải lúc nào người thông minh cũng sẽ sống thuận buồm xuôi gió hơn người khác, có thành tựu hơn người khác. Cậu ta là minh chứng rõ ràng.
Thân Lệnh Thần vẫn như mọi khi, nói chuyện một mình mà chẳng chú ý. Thực ra, trong mắt hai cảnh sát trẻ kia, hắn há chẳng phải cũng là một kẻ quái gở sao?
Vậy kẻ dị thường kia liệu có trà trộn được vào hang ổ của Mã quả phụ hoặc Tang Mao không?
Một bên là công tử nhà giàu, một bên là hai kẻ vào tù ra tội. Chẳng nhìn thấy có thể có điểm gì chung được. Kế hoạch này rốt cuộc được lập ra như thế nào?