“Nếu vậy, tôi tin anh nên kiên trì theo đuổi. Linh cảm của tôi mách bảo hướng đi này hoàn toàn chính xác, đây tuyệt đối không phải là một vụ án tầm thường do lũ trộm cắp vặt, nay đây mai đó gây ra. Chỉ cần anh đặt mình vào vị trí kẻ tình nghi mà suy nghĩ, sẽ dễ dàng nhận ra độ khó để đạt được mục đích ấy là nhường nào.”
“Thứ nhất, anh cần có nguồn tin chính xác, phải biết nhà những vị lãnh đạo kia giấu món đồ gì ở đâu. Đã là đồ tham ô có được, đương nhiên chúng sẽ được cất giấu kỹ lưỡng. Thứ hai, anh phải tốn nhiều công sức để xác định chính xác chỗ ở của họ, ít nhất anh cũng phải nắm được lịch trình sinh hoạt. Nếu không, kẻ trộm sẽ không thể nào ra vào êm thấm mà không để lại bất kỳ rắc rối nào.”
“Thứ ba, dù anh có thể vào được tòa nhà, nhưng cửa an ninh và két sắt thực sự là hai chướng ngại vật khổng lồ. Một người không chuyên, anh sẽ chẳng thể nào vượt qua được… Anh muốn từ chỗ Du Tất Thắng tìm ra đường dây tiêu thụ đồ trộm cắp, tìm kiếm những kẻ có thể biết chuyện trong số này đúng không? Bởi vì dựa trên tình hình vụ án, hẳn là anh đã kết luận rằng, kẻ trộm là một tay lão luyện, chắc chắn có một nhóm nhỏ của riêng mình và đang ẩn mình rất sâu, có lẽ đã bám rễ ở khu vực Thượng Hải này rồi… Việc tiêu thụ đồ ăn cắp ở nơi khác thực chất chỉ là một vỏ bọc, còn chính là vụ án do người địa phương thực hiện.” Mộc Lâm Thâm thực ra không đánh giá vụ án, mà nhận định dựa theo hành vi của Thân Lệnh Thần.
“Xem ra tôi đã tìm được tri kỷ rồi.” Thân Lệnh Thần vui mừng nói.
“Ha ha ha, anh đang nói dối.” Mộc Lâm Thâm ngay lập tức vạch trần, hơi men trong người khiến y nói chuyện bớt kiêng dè hơn rất nhiều, lời lẽ thẳng thừng như mũi dao sắc nhọn: “Anh là người rất giỏi nói dối, nhưng anh không giỏi sử dụng nụ cười. Vẻ mặt và ngôn ngữ của anh không hề ăn khớp… Nhìn cái nụ cười méo mó của anh, tôi thấy giả dối hệt như đám nghi phạm đang ra sức chối bỏ tội lỗi của mình vậy.”
Thân Lệnh Thần mặt cứng đờ, dù là ai bị người ta mắng thẳng mặt là giả dối cũng chẳng thể chịu đựng nổi. Có điều, y điều chỉnh cũng nhanh, liền bật cười phá lên: “Lợi hại thật, thế mà cậu cũng nhìn ra được, ha ha ha.”
“Nụ cười này mới là thật đấy, ha ha ha. Tôi nói này… Phó Chính ủy Thân đúng không nhỉ?”
“Phó Chính ủy Thân.”
“Bất kể anh là chính hay phó, anh tìm tôi cũng chẳng ích lợi gì đâu. Những điều tôi vừa nói hẳn là người lão luyện như anh phải nhìn ra chứ? Không chỉ anh, tôi tin rằng phần lớn cảnh sát có kinh nghiệm, bằng vào sự nhạy bén nghề nghiệp, đều có thể làm được. Còn tôi, anh phải biết, về mặt lý thuyết tôi là người khổng lồ, nhưng về mặt thực tế tôi lại là kẻ tí hon. Tôi không giúp được anh đâu.” Mộc Lâm Thâm nói chân thành, những thất bại gần đây khiến y nhìn thấu phần nào bản thân mình.
“Không đâu, cậu đã giúp tôi rất nhiều rồi, ít nhất đã cho tôi thêm rất nhiều tự tin. Tôi chỉ là một người tốt nghiệp trung cấp cảnh sát bình thường thôi mà, về cơ bản là không học gì về lý thuyết tâm lý tội phạm cả. Vừa tốt nghiệp một cái, tổ chức đã phát đồng phục cảnh sát cho rồi, lập tức đã được đưa vào vị trí, đẩy ra ngoài đường phố… không thể, cũng chẳng có cơ hội để làm những việc như nghĩ vấn đề từ góc độ của một nghi phạm. Ở điểm này, cậu giỏi hơn tôi nhiều.” Thân Lệnh Thần cũng thành khẩn nói.
“Có vẻ như anh đang hết lòng tìm kiếm điểm mạnh của tôi nhỉ? Cá cược đi, anh không thể thuyết phục được tôi đâu. Cho anh biết, học tâm lý học thực ra chỉ là khoác lác và hù dọa người khác thôi, đấy là chuyên ngành của tôi. Một khía cạnh khác của tâm lý học là xoi mói vào chuyện riêng tư của người khác. Tôi cảm giác như mình đã thấy một chút đời tư của anh, anh có tin không?”
“Không tin.”
“Vậy tôi nói cho anh biết, anh vừa mới trở lại công việc. Tôi nghĩ chắc hẳn đã xảy ra điều gì đó khiến lòng anh nguội lạnh, dẫn đến việc anh thiếu niềm tin nghiêm trọng vào những đồng đội cùng chiến tuyến với mình. Điều này cũng thấy rõ qua cách anh đối xử với Du Tất Thắng. Nhưng anh không cam tâm, ai mà cam tâm được chứ? Giống như một nghi phạm ở dưới đáy vực thẳm, chuẩn bị phục thù, lật ngược tình thế… Vừa hay gặp đúng vụ này, án cũ, án treo, án lạ, và đây cũng là một vụ nhạy cảm, không thể giải quyết được, chẳng khác gì xát muối thêm vào vết thương. Vậy thì tình cảnh của anh đã tệ tới mức không thể tệ hơn nữa. Nên anh nghĩ, dù sao cũng cùng đường rồi, nhưng nếu giải quyết được, anh có thể cho tất cả những người xem thường anh một cái tát thật mạnh, đúng không?”
Tuyến thượng thận của Mộc Lâm Thâm tiết ra dồn dập, lại một lần nữa y sử dụng khả năng nhìn trộm đời tư của mình để đoán tâm lý của một người. Nhưng người bị đoán là Thân Lệnh Thần lại không có phản ứng gì, chỉ hỏi: “Còn gì nữa không?”
“Còn gì nữa thì đơn giản thôi. Muốn giải quyết những việc như vậy, anh phải có khả năng thâm nhập vào những tầng sâu của thế giới ngầm, với thân phận của anh thì không thể nào làm được. Cũng với chức vụ của anh, cũng không thể nào nuôi dưỡng được những tay trong thực sự hữu ích. Cho nên, anh đang tìm một con đường khác, tìm một gương mặt lạ, nghĩ cách gài vào thế giới ngầm, để trở thành tai mắt của anh… rồi kết hợp cả hai thủ đoạn công khai lẫn bí mật, tìm cách truy tìm đường dây tiêu thụ này?”
Mộc Lâm Thâm càng nói càng nhanh, càng nói càng trôi chảy. Một khi lối suy nghĩ đã thông suốt, vậy thì chân tướng không còn xa nữa.
Thân Lệnh Thần thì từ bình tĩnh biến thành sững sờ, chấn động, đến khi Mộc Lâm Thâm đã nói xong từ lâu mà y vẫn chưa kịp hoàn hồn. Chính bản thân y cũng không thể nói rõ nội tâm của mình một cách rành rọt như vậy, không ngờ gặp lần thứ hai mà chẳng khác gì bị lột trần đứng trước mặt đối phương: “Cậu không phải là tri kỷ, cậu là con sâu trong bụng tôi.”
“Đó chính là cái hay của tâm lý học. Nghiên cứu sâu về thứ này giúp anh có thể nhìn thấy những bí mật ẩn dưới từng lớp vẻ bề ngoài giả tạo của người khác. Nhưng thực ra cũng chẳng có gì hay ho đâu. Khi anh nhìn thấu quá nhiều điều, sẽ chỉ khiến anh hoài nghi nhân thế, chán nản vì nó.” Mộc Lâm Thâm buông lời, giọng nhuốm vẻ chán chường, mệt mỏi. Cái tài năng kì lạ ấy, thực chất chỉ mang đến cho y thêm phiền toái. Như ngay tại bữa tiệc cưới hôm nay, y đã nhìn thấu vô vàn điều đau lòng, một đám cưới dối trá, giả tạo từ đầu đến cuối. So với việc phơi bày mọi bí ẩn, y thà sống một cuộc đời đơn giản, thanh thản như Nhạc Tử còn hơn.