“Này con bé ranh con! Cháu làm cảnh sát được mấy ngày mà đã biết gì mà nói? Nội tuyến chẳng khác nào thanh gươm hai lưỡi, kẻ địch bị thương thì bản thân cũng khó lòng vẹn toàn. Hơn nữa, hoàn cảnh của họ còn hiểm nguy hơn cả nằm vùng. Nếu thân phận bại lộ, bọn tội phạm có thể cố ý bắt giữ cảnh sát nằm vùng để gây áp lực, nhưng với nội tuyến, chúng thường chỉ có một cách xử lý duy nhất, rất có thể phải đánh cược cả mạng sống vào đó.” Viên cảnh sát già, nãy giờ vẫn nói năng đều đều, bỗng nghe thế liền không nén nổi một tiếng mắng.
“Cháu biết mà.” Quan Nghị Thanh chẳng mảy may sợ hãi ông ta. Khi còn làm việc ở cục, nhờ công việc xử lý thông tin, cô đã quen mặt với không ít người ở các phòng ban.
Một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, lại hoạt bát, ai mà chẳng có thiện cảm?
“Cái cháu biết chỉ là lý thuyết suông thôi.” Viên cảnh sát già không thèm đôi co với cô nữa, quay sang hỏi Thân Lệnh Thần: “Cậu đã từng dùng nội tuyến chưa?”
“Dùng thường xuyên.” Thân Lệnh Thần đáp.
“Dùng thế nào?” Viên cảnh sát già hỏi vặn.
“Phần lớn chỉ dùng một lần thôi, các vụ án của chúng tôi độ nguy hiểm không cao.”
“Ha ha, xem ra cũng là người trong nghề rồi, vậy thì tôi yên tâm.” Viên cảnh sát già cười khẩy, rồi lại chắp tay sau lưng, dẫn bọn họ vào một văn phòng làm việc nhỏ hẹp. Ông mở cửa, bật đèn, tức thì một mùi ẩm mốc nồng nặc xộc vào mũi, chứng tỏ nơi này đã lâu lắm không được mở ra. Căn phòng cực kỳ đơn giản, hai bức tường là một dãy tủ sắt với sáu cánh cửa khóa kín tựa như ngăn giữ đồ ở ngân hàng, cùng một dãy bàn đặt hai ba chiếc máy tính.
Những chiếc máy tính ở đây đã cũ kỹ đến mức nhìn chẳng còn nhận ra đời nào. Khi bật máy, chúng kêu ồ ồ rất lâu, như tiếng máy xay cũ kĩ rên rỉ, mới chịu vào giao diện. Quách Vĩ trố mắt kinh ngạc, không ngờ lại là hệ điều hành DOS, màn hình đen chữ trắng, quả thực quá đỗi cổ điển.
Thứ này đem ra bãi rác mà vứt mới đúng, trộm còn chẳng thèm lấy.
“Thằng nhãi ranh, đừng có coi thường nó. Phương thức càng lạc hậu càng khó lộ bí mật… Nói đi, muốn dùng người như thế nào, tôi có thể chọn cho mấy cậu vài nhân tuyển khả thi.” Viên cảnh sát già ngồi xuống, hai tay đặt lên bàn phím – một kiểu tra cứu dữ liệu tổng hợp, cũ kỹ đến mức có lẽ thời buổi này đã không còn ai biết sử dụng nữa rồi, không ngờ lại xuất hiện ở đây.
Thân Lệnh Thần đi đi lại lại trong gian phòng nhỏ hẹp, cân nhắc một lúc rồi bắt đầu đưa ra điều kiện: “Tuổi phải dưới ba mươi, là nam giới.”
“Không được có tiền án phạm tội hình sự, nhưng cũng không được quá thanh bạch, tốt nhất là phải có một ít ghi chép bị xử phạt trị an.”
“Những người đã có vợ con thì không cần.”
“Những người đã từng có kinh nghiệm làm việc ở cơ quan nhà nước hoặc doanh nghiệp quốc doanh thì không cần.”
“Những người có nguồn thu nhập và công việc ổn định thì không cần.”
“Bằng cấp phải cao một chút, nếu trình độ học vấn không có, phẩm chất quá thấp thì không cân nhắc.”
“Tốt nhất là phải có chút nền tảng về nghệ thuật, nếu có năng lực giám định đồ cổ nữa thì quá tốt… Chỉ thế thôi, anh tìm những điều kiện đó đi.”
Thân Lệnh Thần liệt kê ra một loạt yêu cầu, khiến Quách Vĩ nghe đến mức phải bật cười. Quan Nghị Thanh tò mò hỏi anh ta cười gì, Quách Vĩ nhỏ giọng đáp: “Điều kiện này không biết là tuyển nội tuyến hay là tuyển con rể mà tiêu chuẩn cao quá mức.”
Nghe thế, Quan Nghị Thanh cũng bật cười, cô cảm thấy người đáp ứng được yêu cầu này quả thật rất khó tìm. Ngay cả viên cảnh sát già cũng cảm thấy khó khăn, vừa gõ bàn phím vừa nói: “Đúng là hơi khó thật, không có chút tiền án thì ai lại chịu làm nội tuyến cho mình, mà trợ cấp thì chẳng được bao nhiêu. Trừ những người dân tự nguyện tố giác, phần lớn chỉ điểm viên đều bị chúng ta nắm thóp nên mới phải làm việc này… Để tôi tìm thử xem… Hả?”
“Sao thế?” Thân Lệnh Thần vội vàng ghé tới nhìn màn hình.
“Lạ quá, không khác gì đo ni đóng giày cho cậu luôn này. Chỗ chúng tôi đúng là có một người như thế thật.” Viên cảnh sát già ngạc nhiên thốt lên.
Thân Lệnh Thần cũng bất ngờ không kém: “Thế à? Tôi còn lo lắng là điều kiện quá cao. Tốt nhất phải là người Thượng Hải, hơn nữa còn có kinh nghiệm xử lý manh mối vụ án, lại là loại tự nguyện thì tốt nhất luôn.”
“Không thể nào… Toàn bộ đều phù hợp.” Viên cảnh sát già tiếp tục gõ bàn phím, màn hình hiển thị một bảng biểu đen trắng rõ ràng, người ngoài có lẽ nhìn không hiểu lắm. Ông ta chỉ thay vào số mật mã, sau đó đứng dậy đi tới trước loạt ngăn bảo hiểm được khóa chặt, cẩn thận tìm ra một bộ hồ sơ rất dày. Khi giao cho Thân Lệnh Thần, ông căn dặn rất trịnh trọng: “Chỉ được xem ở trong này, không được mang ra ngoài, không được chụp lại. Có thể tiếp xúc, nhưng không được cưỡng ép. Cậu ta nằm trong danh sách nội tuyến đỏ, loại người này sắp tuyệt chủng rồi. Nếu như xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn nào, chúng ta sẽ phải day dứt cả đời.”
Thân Lệnh Thần cẩn thận nhận lấy, tài liệu rất nặng. Anh đặt xuống bàn, xem nhanh vài trang đầu, càng xem càng sáng mắt. Bất thình lình, có tiếng kêu kinh hãi phía sau lưng. Anh quay đầu lại nhìn, thì ra là Quan Nghị Thanh. Chưa kịp nói gì thì cô kinh ngạc chỉ tay: “Sư phụ, tôi biết người này đấy!”
“Không thể nào, là tên hoàn khố đó à?” Quách Vĩ cũng bất ngờ không kém. Anh ta xem kỹ lại rồi bật cười: “Đúng là hắn rồi. Sư phụ, chúng tôi biết người này, thật đấy. Năm ngoái trong chuyên án 402, phía tỉnh Thiểm Tây có nhờ chúng tôi tra hồ sơ về người này. Về sau cục lại thông qua ban đối ngoại để điều tra, hồ sơ của hắn còn do chính tôi đi lên thành phố lấy về. Cơ mà sau đó xảy ra chuyện gì thì chúng tôi không biết, chỉ biết rằng tỉnh Thiểm Tây triệt phá đường dây đa cấp trái phép được Bộ khen ngợi, vụ đó còn gây chấn động cả nước một thời gian đấy.”
“Xem ra đúng là duyên phận.” Thân Lệnh Thần mừng lắm. Là nội tuyến trong vụ án lớn vậy thì quá tốt, hơn nữa nếu đã có nhận biết từ trước thì sau này tiếp xúc cũng dễ dàng hơn nhiều.
Phát hiện ra là người quen, làm cả Quan Nghị Thanh và Quách Vĩ hứng thú hẳn lên, cũng cùng tụ lại xem hồ sơ. Mới đầu mang tâm trạng vui đùa, nhưng lật xem hồ sơ sau này không khỏi giật mình. Người này không chỉ cung cấp thông tin, còn cùng với đội đặc nhiệm truy lùng ngàn dặm, bắt về hai nghi phạm trọng điểm đang lẩn trốn… công lao không phải nhỏ đâu.