Tiếng máy đóng cọc thình thịch, máy trộn bê tông ầm ào, máy san lấp gầm rú... vô vàn âm thanh của máy móc hạng nặng cứ thế khua khoắng inh ỏi. Xen lẫn vào đó là tiếng đốc công gào thét chói tai. Bất kỳ ai nghe những âm thanh ấy cũng lập tức hình dung ra một công trường rộng lớn, ngột ngạt và hỗn độn: những gầu xúc khổng lồ ngoạm đất, xe tải chở vật liệu nối đuôi nhau, cần cẩu với cánh tay sắt xoay vòng vèo trên không, và công nhân đội mũ bảo hộ lầm lũi chạy khắp nơi.
Mộc Lâm Thâm một tay bịt tai trái, tay kia ghì chặt điện thoại, cố gắng chống chọi với tiếng ồn đinh tai nhức óc. Anh ta gào lên vào điện thoại: “Tôi không đi được, bên này đang có việc gấp... Ừ, thế nhé... Gọi lại sau... Chắc phải vài ngày nữa, chưa biết chừng.”
Cúp điện thoại, anh ta buông thõng tay, thần người mất một lúc mới chợt nhớ ra cầm điều khiển, tắt đi thứ âm thanh chói tai phát ra từ dàn loa Sonus Faber Sonetto đắt tiền.
Cuộc gọi vừa rồi là từ một tên trong đám bạn ăn chơi trác táng của anh ta, rủ rê đi chơi. Anh ta đành phải giả vờ bận rộn để từ chối khéo.
Vì sao ư? Mộc thiếu gia đã cạn sạch tiền. Lật tung túi trái túi phải, anh ta cũng chẳng gom nổi một trăm đồng, thảm hại đến mức khó tin.
Phải kiếm việc thôi. Chuyện này sẽ giải quyết hai vấn đề nan giải mà anh ta đang đối mặt: một là vấn đề tài chính cấp bách như lửa cháy đến chân, hai là để có cớ đàng hoàng từ chối đám bạn rủ rê chơi bài. Anh ta không còn kham nổi những cuộc ăn chơi trác táng ấy nữa.
Thậm chí Mộc thiếu gia còn đang tính đem đồ đạc trong nhà đi bán. Anh ta chưa dám làm chỉ vì ngại bị phát hiện, bởi lẽ nhiều món đồ cao cấp của anh ta đều là hàng đặt riêng, và ở cái thị trường nhỏ hẹp này, rất có thể sẽ có người nhận ra.
Tháng 9 mùa thu, khi hoa lan quế tỏa hương thơm dịu, trời quang mây tạnh, gió nhẹ hiu hiu, mang đến cho Thượng Hải một cảm giác thư thái và dễ chịu. Mộc thiếu gia lấy lại tinh thần, mỗi ngày xem báo tìm kiếm thông báo tuyển dụng, chuẩn bị đi thi công chức.
Theo như suy nghĩ ngây thơ của Mộc thiếu gia, cuộc đời công chức mới tuyệt vời làm sao: sáng tới chỗ làm pha ấm trà, châm điếu thuốc, cùng nữ đồng nghiệp đong đưa, liếc mắt đưa tình... Thế là có lương! Trên đời này còn chuyện gì đơn giản hơn thế không?
Thế nhưng, với Mộc thiếu gia, đó lại là ngưỡng cửa không thể vượt qua. Đăng ký cần phải có kiểm tra sức khỏe, mà trớ trêu thay, trên người anh ta lại xăm hình phượng hoàng tắm trong lửa đỏ. Đẹp thì đẹp thật, nhưng nhà nước lại không tiếp nhận.
Vì cái tương lai tưởng chừng tươi sáng, Mộc thiếu gia đã mua chuộc lãnh đạo bệnh viện để vượt qua ải đầu tiên. Vượt qua được rồi, anh ta liền thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ rằng đó chỉ là bước khởi đầu trong cuộc trường chinh vạn dặm. Đến khi chính thức đăng ký, anh ta mới vỡ lẽ cái bằng của trường Abraham Lincoln University chẳng là cái đếch gì hết. Người ta chỉ nhận bằng của Bắc Đại, Nam Đại, Đông Đại, Tây Đại, thậm chí đại học hạng ba trong nước cũng được chấp nhận, chứ không phải cái bằng đại học nước ngoài vớ vẩn của anh ta. Họ lập tức gạt Mộc thiếu gia sang một danh sách khác, đến cả tư cách dự thi cũng không có. Thế là Mộc thiếu gia mới hiểu lời Nhạc Tử nói du học sinh chẳng bằng chó không phải chỉ nói đùa. Nhờ công vô số phụ huynh lắm tiền ở Trung Quốc, những người đã đổ tiền cho lũ con cái ngu như heo của mình ra nước ngoài dát vàng lý lịch, mà từ "du học sinh" ở Trung Quốc đã hoàn toàn bị hủy hoại.
Không nhận thì thôi! Ta đây đổi nghề khác. Mộc thiếu gia ta đây lại còn không kiếm được việc ư? Ta đây từng là tổng giám đốc Lâm, từng vung tay hô một tiếng là bao người nghe theo. Không nhận ta là thiệt hại của chính các người!
Tiền bạc cạn kiệt, Mộc thiếu gia lén lút bắt xe đến Hàng Châu, đau đớn bán đi vô số túi xách thời trang với giá rẻ mạt, thảm thương. Nhưng dù sao, anh ta cũng gom được chút tiền để cầm cự qua ngày.
Tháng đó, Mộc thiếu gia bất ngờ phát hiện ra thông báo tuyển dụng của sở cảnh sát: cục công an thành phố tuyển cảnh sát hợp đồng trên toàn xã hội. Anh ta nghĩ bụng, mình từng cống hiến cho ngành cảnh sát, từng làm việc cùng cảnh sát, cái nghề đó có gì khó khăn đâu, vừa chơi bời vừa tán gái cũng phá được đại án cơ mà! Lại nghĩ tới cảnh mình khoác lên người bộ đồng phục cảnh sát, đẹp trai ngời ngời, bên cạnh có cô hoa khôi cảnh sát làm bạn đồng hành, quá tuyệt vời! Thế là Mộc thiếu gia hớn hở đi đăng ký.
Thế nhưng, đến nơi hỏi ra mới biết người ta tuyển cảnh sát tuần tra, với mức lương thấp lè tè chỉ có ba ngàn tệ, không bao ăn ở, lại còn phải có hộ khẩu Thượng Hải.
Ba ngàn tệ ư? Thế thì ăn được mấy bữa chứ? Nhưng mà hết đường rồi, không có việc gì làm, cứ làm tạm cảnh sát đi rồi tính sau. Ai ngờ không đăng ký thì thôi, chứ vừa đăng ký một cái là liền thành trò cười. Ngay trước mặt đám thanh niên đang xếp hàng đăng ký, chú cảnh sát vỗ bàn quát tháo: “Mộc Lâm Thâm, cậu từ thời trung học đã có ghi chép bị bắt vào đồn công an rồi, cậu tưởng đi nước ngoài một chuyến là xóa bỏ được hết mọi vết nhơ ư? Còn dám chạy tới đăng ký cảnh sát tuần tra, cậu định làm cái gì? Có phải muốn thừa lúc đêm gió tối trời mà lẻn vào nhà trộm cắp không? Lấy cái bằng Tây ra để dọa ai chứ hả? Tránh sang bên! Người tiếp theo!”
Cho dù Mộc thiếu gia có am hiểu tâm lý học đến mấy cũng chẳng phản bác nổi một lời. Đối diện với vô số gương mặt giễu cợt, nhạo báng xung quanh, anh ta chỉ còn biết ôm mặt bỏ chạy.
Anh ta chợt hiểu ra, chuyến đi Tây Bắc đã khiến mình ngộ nhận về bản thân. Lần đó chỉ là may mắn cực lớn, là một trường hợp ngoại lệ, đặc biệt trong đặc biệt mà thôi... Còn trong cái xã hội này, anh ta chẳng là cái thá gì cả.
Túi tiền ngày một teo tóp, xẹp lép, bữa đói bữa no đã trở thành chuyện thường ngày. Tháng 9 ở Thượng Hải đẹp vô cùng, bến Thượng Hải là nơi lý tưởng để tận hưởng không khí trong lành và khung cảnh thơ mộng, là lúc thong thả dạo phố, hoặc tới bảo tàng nghệ thuật thả hồn mình theo gió. Thế nhưng, với Mộc thiếu gia, đó lại là những ngày tháng gian nan hơn cả việc đối mặt với cái nắng gió cháy da ở Tây Bắc.
Tháng 9 qua đi, tháng 10, Thượng Hải càng trở nên rực rỡ hơn. Khi cây bắt đầu thay lá, cả thành phố ngập tràn sắc vàng, đỏ, cam, tạo nên một vẻ đẹp riêng biệt và lãng mạn cho thành phố. Đây phải là lúc dạo bước trong vườn bách thảo, mong đợi một cuộc gặp gỡ tình cờ... Thế nhưng, Mộc thiếu gia lại phải cay đắng đăng ký vào trường dạy nghề Thượng Hải, học lớp đầu bếp. Không sai, anh ta đành phải cúi đầu trước cha mình rồi, bao lời hào khí cũng chẳng thắng nổi cái bụng đói cồn cào. Hiệu trưởng nhà trường đã được Lão Mộc dặn dò nghiêm khắc là không được chiếu cố đặc biệt cho con trai ông ta.