Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)

Lượt đọc: 4336 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »
Chương 279
lừa gạt.

❊ ❊ ❊

Chỉ là, không biết được vật sống bị thiếu nữ kia áp chế đến cùng là cái gì, duy nhất có thể xác định chính là nó có thể bay, thể hình khá lớn, phần lưng vừa rộng lại vừa bằng phẳng, nếu không cũng không thể dựng lên một căn phòng.

Ta suy nghĩ một lát, thứ đầu tiên nghĩ đến chính là thượng cổ linh thú Côn Bằng.

Sách cổ có ghi lại, ở Bắc Minh hay còn gọi là Biển Bắc có một loài cá hình thể to lớn, có thể đạt tới vài ngàn dặm, kỳ danh là Côn.

Côn tuy là cự cá, nhưng có thể lấy vây cá làm cánh, xuyên mây mà bay, phần lưng cực kì bằng phẳng rộng rãi, đừng nói là dựng một căn phòng ở, chính là ở trên lưng nó tu kiến một tòa thành trì cũng dư xài.

Nhưng mà Côn vốn là thượng cổ thần thú, ở thời kì chúng Thần tàn lụi liền đã diệt tích, từ sớm đã không còn bóng dáng chỉ còn là truyền thuyết. Ta tuy rằng nghĩ tới Côn bởi vì có chút đặc thù giống nhau, nhưng cũng không cho rằng vật mà thiếu nữ cưỡi chính là Côn.

Ta nói với Lạc Thần: "Ngươi có nhớ được lúc ngươi từ Huyên Hoa Hiên đi ra, bị thiếu nữ kia dắt đi bao lâu mới cảm giác như đi vào một gian phòng không? Lúc đi lên chân có dẫm lên đệm lót bậc thang không, nếu có, chỗ đệm lót đó cách gian phòng còn xa không?"

Lạc Thần thanh âm trì hoãn nói: "Một đường từ Huyên Hoa Hiên đi ra chỉ đi bộ, cước trình trên đường ngược lại là tương đối xa, lúc ấy ta âm thầm tính thử, xác thực đã đến chỗ hồ cạn kia."

Lúc trước ta từng cùng Lạc Thần đem Huyên Hoa Hiên xây dựng lại một phen, bên ngoài cũng tu sửa chút ít. Nhưng công sự chưa hoàn thành, vốn vì biến cố khi đó mà gác lại.

Ở bên ngoài Huyên Hoa Hiên có một tiểu hồ, lúc ta còn niên thiếu thường xuyên tới bên hồ thả câu, ta nhớ rõ Đằng Xà từ nhỏ đã được Lạc Thần nuôi dưỡng, không bằng đem Đằng Xà cũng nuôi dưỡng tại Huyên Hoa Hiên, Lạc Thần cũng sẽ vui vẻ chút ít. Chẳng qua là hình thể Đằng Xà thật sự quá lớn, uốn lượn như rồng, hiên tử xung quanh căn bản không có chỗ dung thân cho nó, nếu có, chỉ sợ cũng sẽ hù đến nhân gia phụ cận.

Ta liền nhờ một nhóm người, đem nước trong tiểu hồ tát cạn đi, sau đó đào hồ này lớn ra rất nhiều lần, chuẩn bị cho ngày sau đem Đằng Xà tiếp về. Chỉ là lúc tiến hành đào tiểu hồ kia bên trong hồ lại chưa từng có nước, liền tạm xưng là hồ cạn.

Lạc Thần nói trên đường nàng vẫn một mực đi đến, không sử dụng khinh công, cũng không leo, chắc hẳn vật sống kia lúc ấy đang nghỉ ở trên mặt đất.

Ta liền nói: "Vật sống kia nghỉ ở đáy hồ."

Lạc Thần gật đầu: "Đúng vậy. Huyên Hoa Hiên cây nhiều, chỉ có hồ cạn có thể làm nơi tạm nghỉ của vật sống kia. Lúc ta đi lên, chắc chắn có dẫm đệm lót, chỉ là đạp vào có chút mềm, có thể là một bộ phận của vật kia, khoảng cách từ chỗ đệm lót đến phòng ở không gần, cũng không tính quá xa."

Ta ở trong lòng suy nghĩ một phen, nói: "Tuy nói Côn rất phù hợp, nhưng hình thể của nó thực sự quá lớn, kéo dài tới vài ngàn dặm, thiếu nữ kia nếu muốn khống chế Côn đến Huyên Hoa Hiên, hồ cạn tuy rằng lớn, cũng không đủ chỗ cho Côn, vật sống kia lại có thể dừng trong hồ nghỉ chân, nhất định là nhỏ hơn hồ cạn. Vả lại khi Côn ngự không phi hành, che lấp mặt trời, tất nhiên sẽ xuất hiện dị thường như trời tối, nhưng mấy tháng nay ta ở bốn phía bôn tẩu, lại chưa từng nghe nói qua lời đồn liên quan đến chuyện này, vật này không thể nào là Côn, có lẽ là một loài sấp xỉ như Côn, nhưng hình thể xa không bằng nó."

Lạc Thần khẽ ừ bày tỏ đồng ý.

Ta hỏi nàng: "Ngươi có từng nghe được vật kia phát ra thanh âm gì không?"

"Chưa từng." Lạc Thần nói: "Lúc ấy thiếu nữ kia chỉ cho ta mở một chút thính giác, mà sau khi mở cửa sổ tiếng gió gào thét bên ngoài quá đinh tai nhức óc, dù vật kia phát ra tiếng kêu gào ta cũng không thể nghe thấy."

"Vậy lúc ngươi cùng thiếu nữ kia ở trong phòng chờ vật kia chở đi, có phát hiện dị thường gì không?" Trong lòng ta hiếu kỳ cực kỳ, lại tiếp tục hỏi.

"Cũng chưa từng, ta ngồi ở trên ghế, chủ yếu là nghe thiếu nữ kia nói. Nàng còn đặt trên bàn rất nhiều điểm tâm, nói với ta đây là vô thượng mỹ vị, làm cho ta ăn một ít. Nàng đã nói là vô thượng mỹ vị, ta tưởng rằng nàng đem đến chút đồ ăn trân quý, nhưng nếm thử, cũng thấy không khác gì tư vị mứt, đậu phộng, hạt dưa của mấy cửa hiệu điểm tâm ở Duẫn Thành."

Ta kinh ngạc hỏi: "Cái này ngươi cũng biết?"

Lạc Thần nói: "Cửa hiệu mứt Tô Ký có hương vị rất đặc biệt, cùng nhà khác bất đồng, nếm một nếm liền biết."

Ta lại lật lại chuyện cũ của nàng, khẽ nói: "Lúc đó ta mua điểm tâm, bên trong cũng có mấy thứ mứt kia, đưa cho ngươi ăn thử, ngươi không phải nói những thứ này vừa ngọt vừa nhơn nhớt, không chịu ăn. Vậy ngươi làm sao sẽ biết được tư vị của nó, thì ra là ở sau lưng ta vụиɠ ŧяộʍ đi nếm chỗ mứt kia. Khó trách khi đó Trường Sinh nói mứt của nàng bị thiếu đi, ta chỉ cho rằng tuổi nàng còn nhỏ, làm sao hiểu được có bao nhiêu mứt, hôm nay nghĩ lại, Trường Sinh đích thật là đem mứt đều nhớ hết."

Nhìn các nàng một lớn một nhỏ, đại nhân thì ngoài miệng nói không muốn, sau lưng lại vụиɠ ŧяộʍ mà ăn, tiểu nhân thì nhớ được còn bao nhiêu đồ ăn vặt, ta cũng xem như chịu phục.

Lạc Thần hơi rũ mắt, buồn bực nói: "Đó là ngươi mua cho Trường Sinh ăn, lại không nói là mua cho ta ăn, ta vì sao phải ăn."

Ta cười khúc khích, hiểu được hờn dỗi này của nàng là từ đâu mà đến: "Ngươi là đang trách ta không có đặc biệt mua cho ngươi? Đưa ngươi ăn chỗ mứt kia cũng chỉ vì mua cho Trường Sinh, nhân tiện cho ngươi nếm thử?"

Lạc Thần không tiếp tục lên tiếng.

Ta nói: "Được được được, sau này đi Duẫn Thành dạo chơi, ta đi cửa hiệu Tô Ký mua nhiều chút điểm tâm, lại nhờ chưởng quầy gói kỹ, ở trên giấy dầu ta sẽ viết tên của ngươi, vậy ngươi đã nguyện ăn chưa?"

Nàng biết được ta đang cười nàng, dáng người đoan chính mà bưng chén, cúi đầu xuống, miệng nhỏ tiếp tục ăn cơm.

Ta phục hồi lại tinh thần, vội nói: "Đều lo nói chuyện, ngươi cũng chưa ăn được mấy ngụm, chỉ trách do ta quá hiếu kì, ngươi ăn trước đi, ăn xong lại cùng ta nói cũng không muộn."

Lạc Thần lại nói khẽ: "Ta nghĩ muốn nói chuyện với ngươi nhiều một chút."

Ta giật mình, rồi lại minh bạch ý của nàng, ta làm sao lại không muốn như thế đâu. Đã lâu không thấy nàng, cho dù chỉ là ngồi nghe nàng kể một chút chuyện trên đường, ta cũng đã vô cùng thỏa mãn.

"Ta ngồi nhìn ngươi ăn thêm một chút, rồi sẽ nói cùng ngươi ." Ta cười nói.

Nàng lúc này mới nhu thuận gật đầu, yên tĩnh mà dùng cơm, cũng gắp qua thịt cá.

Ta một mực vẫn nhìn nàng, qua một hồi lâu, mới nói: "Thiếu nữ kia đem điểm tâm của dân gian trở thành vô thượng mỹ vị, chắc hẳn trong dĩ vãng nàng chưa từng được ăn qua, ngươi nói nàng ở Bắc hàn chi địa, xác thực cực ít khi có thể tiếp xúc những thứ này."

Bất quá cũng có chút thú vị, thiếu nữ kia rõ ràng là vì lời hứa hẹn, mới đến Huyên Hoa Hiên, trên đường vượt qua Doãn Thành, lại sẽ ở Doãn Thành đi dạo một vòng, mua một ít điểm tâm khiến nàng cảm thấy thú vị, chắc hẳn nàng vẫn có chút tâm tính của hài đồng, lòng ham vui rất nặng.

Lạc Thần nói: "Rất nhiêu thứ nàng chưa từng gặp qua."

"Nếu là như vậy, nàng chắc hẳn là kiểu người có thể khiến người ta khắc sâu ấn tượng. Nếu như nàng đi qua cửa hiệu điểm tâm kia, không chừng chưởng quầy vẫn còn nhớ kĩ nàng." Ta nói: "Trên đường đi, thiếu nữ kia còn nói cái gì không?"

"Nàng nói, nếu ta trốn, chính là nàng thất ước, nàng sẽ cảm thấy không có thể diện, nói ta nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời, tuyệt không thể lừa gạt nàng."

"Không có thể diện, không thể lừa gạt nàng, đây là lời mà thiếu nữ kia nói?" Ta suy nghĩ, cảm thấy thiếu nữ này suy nghĩ khác hẳn với thường nhân, người bình thường sau khi bắt được người, sẽ nói ra lời này sao?

"Cho dù ngươi là tổ tông của gạt người, đối mặt với người thần bí lợi hại như vậy, cũng sẽ không dám lừa gạt." Ta vừa chua xót, vừa muốn cười.

Nàng oán trách liếc lấy ta, lại hỏi ta: "Vì sao không thể?"

Ta quá sợ hãi: "Ngươi lừa gạt nàng?"

Lạc Thần nhàn nhạt nói: "Nàng khi đó có chút buồn chán muốn chết, hỏi ta ngoại trừ những đồ ăn vặt này thì bên cạnh đó còn có cái gì ăn ngon, ta lúc ấy không thể nói, trên bàn có nước trà, ta liền thấm ngước trà ở trên mặt bàn viết một chữ Rượu."

Ta: "......"

Thiếu nữ kia liền điểm tâm của nhân gian cũng chưa ăn qua, cảm thấy rất kỳ lạ và quý hiếm, vậy có khả năng rất lớn nàng chưa từng uống qua rượu.

Mà người không quen uống rượu sẽ rất dễ dàng bị say.

Ta nghe đến trong lòng đều nhanh nhảy ra, Lạc Thần chắc chắn là đang lừa gạt thiếu nữ kia, vội hỏi: "Sau đó thì sao?"

Lạc Thần thần sắc bình tĩnh, nói: "Nàng lúc ấy mới để ý tới ta không có cách nào mở miệng, nguyên nhân bởi vì tay nàng còn nắm phong bế thuật, nàng liền hỏi ta, vì sao lại dùng nước viết chữ mà không thừa cơ bảo nàng đem phong bế thuật giải trừ một ít, cũng dễ nói chuyện. Ta liền viết, ta không thích nói chuyện."

Ta muốn cười, lại giả bộ nghiêm nghị nói: "Câu này cũng không phải lừa gạt nàng, ngươi thật sự là muộn tao."

Nàng nhìn chằm chằm ta một lát, mới nói: "Ta chỉ muốn nói chuyện cùng ngươi."

Ta nghe vậy, trong nội tâm nhộn nhạo một hồi, cho rằng nàng lại đang trêu chọc ta, nhưng ta cẩn thận nhìn sắc mặt của nàng, bộ dáng nàng lại vô cùng rất nghiêm túc nhất thời không biết nên nói cái gì mới tốt, rồi lại đầy cõi lòng vui sướng.

"Thiếu nữ kia thì như thế nào?" Ta hỏi tiếp.

Lạc Thần nói: "Nàng liền rời đi một hồi, lúc ấy vật sống kia không hề động, có lẽ là dừng ở không trung. Lại qua một hồi lâu nàng mới trở về, nói với ta nàng mới mua một vò rượu, rót cho ta một chén, hỏi ta rượu này được không."

Thiếu nữ này đối với ăn uống ở nhân gian vô cùng hiếu kỳ, nàng nghe Lạc Thần nói rượu là mỹ vị, sẽ ở trên đường mua rượu, cũng không ngoài suy nghĩ của ta, Lạc Thần tất nhiên cũng đoán được nàng sẽ đi mua rượu, mới lừa gạt nàng rượu uống ngon.

"Nàng ta mua đúng rượu rồi sao?" Ta hỏi.

"Nàng không am hiểu, mua nhầm rượu mạnh."

Ta: "......"

Ta hình như đã đoán được cái gì, nói: "Nàng không hiểu rượu, trước đó chắc chắn hỏi ngươi nên cùng chưởng quầy nói gì mới đúng, ngươi lại viết cho nàng cái gì?"

Lạc Thần nhàn nhật mà nói: "Ta chỉ viết cho nàng hai chữ, thượng hạng."

Ta càng muốn cười ra tiếng: "Nàng ta chắc chắn sẽ mua được rượu mạnh."

Ta vừa nghĩ tới thiếu nữ kia vốn không hiểu rượu, lúc mua rượu lại đối với chưởng quầy nói ra hai chữ thượng hạng, chưởng quầy kia tất nhiên sẽ lấy cho nàng loại nặng nhất.

"Còn không phải tại ngươi lừa gạt nàng." Ta cũng có thể đoán được về sau như thế nào, nói: "Ngươi nói đi, nàng uống được mấy chén nhỏ."

"Một chén."

"Nàng sẽ không cảm thấy rượu mạnh kia rất cay sao?" Ngày bé ta cùng Lạc Thần ở Thanh Huyên, nàng khi đó ngồi dưới tàng cây nghỉ ngơi, uống chút rượu, trên môi dính ướŧ áŧ, ta vụиɠ ŧяộʍ từ môi nàng cọ xuống nếm nếm, cảm thấy rất cay, khi đó ta còn không rõ, nàng tại sao lại uống rượu.

Về sau ta đi theo mẫu thân của ta Sư Cẩm Niệm cùng Côn Luân ẩn cư ở đất Thục, ta uống mấy lần Ngọc Dịch Thanh mẫu thân ủ, lâu dần liền cảm thấy rượu có chút tư vị, nhưng tửu lượng một mực vẫn rất thấp.

"Nàng cho rằng dễ uống, trực tiếp một ngụm nuốt xuống." Lạc Thần nói: "Uống xong mới nhảy dựng lên, hỏi vì sao cay như vậy. Ta viết, tư vị của rượu đều ở phía sau, cũng không phải lập tức thấy ngay."

"Nàng có thể tin?"

"Nàng ngược lại say mất."

Ta: "......"

_____

Cắm vào phiếu tên sách

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Thiếu nữ: Lúc ấy chính là hối hận, vô cùng hối hận 【.

Quân đạo ghi chú: Trong lúc này nâng lên làm hồ, chính là hiện đại các nàng quay về đất Thục về sau, thấy Đằng Xà chỗ băng hồ, lúc ấy trời đông giá rét, hồ nước kết băng, mà một chương này trong thời gian, hồ vẫn là đào móc trạng thái, không có nước, mọi người chú ý thoáng một phát loại thời giờ này vi diệu biến thiên, kỳ thật sẽ rất có ý tứ

Cảm tạ mọi người chấm điểm nhắn lại, Bá Vương phiếu vé dinh dưỡng dịch các loại:đợi ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của quân sola

Truyện bạn đang đọc dở dang