Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)

Lượt đọc: 4353 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »
Chương 270
liệt tâm phế….

❊ ❊ ❊

Nhịn hồi lâu, ta tận lực khiến cho thanh âm của mình bình tĩnh, lạnh nhạt nói: “Hài cốt chắp vá của những đại thần đi ra từ vạc lửa trong mộ Cô Tô công chúa, lúc đó cảm giác được thi thuật giả, đã từng ở trong mộ dạo chơi, sau đó hồng cốt đó lại ở bên ngoài một gian mộ thất vô cớ biến mất, thì ra đều là ngươi làm.”

“Phải. Lần đó là ngày Đoan Yến cùng bốn vị cô nương các ngươi quen biết, a Cẩn, ta vẫn luôn nhớ rõ.”

Thanh âm của Yển Sư, lại biến đổi thành của Đoan Yến, ta nghe được hoảng hốt một trận.

“Ta chỉ muốn hỏi ngươi một vấn đề cuối cùng.” Ta nói.

Yển Sư cười nói: “A Cẩn, vấn đề của ngươi vẫn luôn nhiều như vậy. Thà làm quỷ minh bạch, không làm người hồ đồ, như vậy rất cực khổ, đại ca ca thật tình thương ngươi.”

Ta mắt điếc tai ngơ, chỉ là hỏi: “Ngươi dùng cách gì, khiến Chu Mục Vương sau này đồng ý để cho ngươi xây dựng lăng mộ Ly Ương công chúa? Ngươi khi đó, rõ ràng đã là một người chết rồi.”

Yển Sư im lặng hồi lâu, tuy rằng ta không nhìn thấy mặt của hắn, thế nhưng ta dám khẳng định hắn nhất định là đang cười.

Quả nhiên, thanh âm của hắn mang theo một tia vui vẻ: “Lúc đó đối với người đời mà nói, ta đích thực là một người chết. Ta biết a Ương đã chết, ta nhất định phải báo thù, nhất định phải đem những kẻ từng hại ta, diệt trừ đến không còn một mảnh. Mà nếu muốn báo thù thành công, cũng chỉ có thể ỷ lại vào người có quyền lực tối cao lúc đó, người đó, cũng chỉ có thể là vua thôi. Năm đó sau khi ta giả chết, lẻn vào cung đình tìm được Cơ Mãn, dùng một điều kiện trao đổi với hắn, hắn lúc này mới thu nhận ta. Từ lúc đó, hắn lệnh cho ta dịch dung, thay đổi thân phận tiếp tục sống sót, thay hắn xây dựng mộ của a Ương. Tất cả những thứ trong mộ công chúa, toàn bộ đều là ta vì a Ương nàng mà chuẩn bị. Ta còn muốn Tĩnh Viêm cùng Chiết Chi bồi táng theo nàng, có hai Thần Hoàng mười sáu cánh ở cùng nàng, nàng rốt cuộc cũng sẽ không cô đơn lạnh lẽo nữa.”

Thanh âm của ta không có phập phồng, hờ hững nói: “Chu Mục Vương Cơ Mãn tham luyến trường sinh, ta đoán điều kiện để hắn thu nhận ngươi, đó là ngươi sẽ đem huyết nhục của nhị bá cùng nhị bá mẫu của ta, cho hắn ăn, để hắn cũng trường sinh giống như ngươi, không già không chết. Nhị bá cùng Nhị bá mẫu của ta đối đãi ngươi như người thân, xem ngươi là bạn bè tốt nhất, tin cậy mọi điều, ngươi vì để trường sinh, lại giết bọn họ, đã chết, cũng không buông tha di thể hai người bọn họ, ngươi như vậy, ngay cả súc sinh cũng không bằng.”

“A Cẩn, tùy ngươi nói như thế nào, ta cũng sẽ không để ý. Hôm nay ta sắp đại hỉ, tâm tình rất là khoan kɧօáϊ.”

Ngón tay của Yển Sư sờ đến trêи mặt của ta, ta khinh bỉ nghiêng mặt đi.

Hắn liền chỉ là vén lên vài sợi tóc của ta, lơ đễnh nói tiếp: “Chỉ là ta đã lừa Cơ Mãn. Hắn cho là thứ hắn ăn vào, thật sự là thịt của Thần Hoàng, trêи thực tế, những thứ đó đều là độc dược chậm rãi ăn mòn tính mạng của hắn mà thôi. Ta không thể để cho hắn chết sớm như vậy, phải từ từ mà chết, chậm đến sau khi ta xây xong mộ của a Ương, hắn liền có thể chết được rồi. Bất quá lão hồ ly Cơ Mãn này, hắn đem Minh U Hoàn giao phó cho tâm phúc của hắn bảo quản, mãi đến khi hắn chết, ta cũng không thấy được Minh U Hoàn lần nào cả, mãi đến khi Minh U Hoàn thất lạc. Ta rất cần Minh U Hoàn, nhưng có tìm thế nào cũng tìm không được, cuối cùng ta thực sự không còn biện pháp, đành phải đem các loại đầu mối về tam khí cùng trường sinh bất tử lan truyền, khiến cho thế giới này loạn lên, để cho kẻ khác tới giúp ta tìm. Lực lượng của cá nhân một người luôn luôn nhỏ bé, chỉ có ở trước mắt ɖu͙ƈ vọng vô số xếp chen chúc chung một chỗ, tam khí mới nhanh hiện thân.”

Ta châm chọc nói: “Chẳng trách những văn tự trêи Ngọc Toa Lục, chỉ là miêu tả trọng điểm về tam khí, còn lại đều là lời nói suông. Cái gọi là Ngọc Toa Lục ghi chép trường sinh chi thuật, chẳng qua chỉ là lời sáo rỗng ngươi lừa thế nhân mà thôi. Thời Chiến quốc, ngươi dịch dung thay Sở Vương Cảnh Phi Tuấn biên soạn Ngọc Toa Lục, thời Hán triều, ngươi lại mê hoặc Hán Võ Đế thay ngươi tìm kiếm Minh U Hoàn, ngoài ra còn có những vị vua hoặc quan to quý nhân bị ngươi lừa gạt lợi dụng, ta mặc dù không rõ ràng, đoán chừng cũng là rất nhiều. Chỉ vì tham lam ɖu͙ƈ vọng này của ngươi, ngươi lừa gạt bao nhiêu người, lợi dụng bao nhiêu người, lại hại chết bao nhiêu người. Ngươi đã diễn kịch ngàn năm rồi, mặt nạ đổi tới đổi lui, thanh âm đổi tới đổi lui, ngươi lẽ nào không mệt sao!”

“Mệt, ta thật rất mệt. Mệt nhất trêи đời, chính là diễn kịch rồi. Từ giờ trở đi, ta chỉ là Yển Sư, không phải Ly Ương, không phải Hoài Dương Tử, không phải Đoan Yến, không là bất luận kẻ nào nữa, ta cũng không cần diễn kịch nữa.”

Hắn cúi đầu cười, đưa tay qua, cởi xuống vải đen che mắt trêи mặt của ta.

Miếng vải đen rốt cục được gỡ xuống, mắt tới tới lui lui miễn cưỡng mở ra hồi lâu, mới coi như thích ứng được ánh sáng chiếu vào.

Ta ngẩng đầu lên, lặng im nhìn mọi thứ trước mắt.

Cảnh hỗn độn lúc này, sớm đã không còn là dáng dấp của nửa năm trước lúc chúng ta đi vào nữa.

Chỗ hổng bị Bệ Ngạn phá vỡ đã bị hòn đá lấp kín, tiếng nước tí tách, đầm nước không người ngày xưa đã không còn nữa, chỉ còn lại có một tầng nước cạn tới mắt cá chân lạnh lẽo thấu xương. Ba cây thạch trụ cao vút trước mắt, trong đó có cây thạch trụ ta bị thấu tinh xiềng xích trói buộc bên trêи, vây quanh mình một vòng những ngọn đèn dầu chập chờn mờ nhạt, vẫn đang nhàn nhạt tản ra ánh sáng lạnh.

Một cây thạch trụ một mặt khảm thiên mệnh kính, một cây thạch trụ một mặt thì khảm Minh U Hoàn, còn lại một thanh Địa Sát Kiếm, bị gác lại ở trêи một thạch đài đặt giữa ba cây thạch trụ.

Nằm trêи thạch đài là một nử tử mặc một thân hỉ phục đỏ thẫm, Lang Gia bội hoàn, tóc dài đen nhánh như nước chảy tản ra, đôi mắt đóng chặt, khuôn mặt kiều mỹ tươi đẹp, dường như sẽ lập tức từ trong giấc mộng tỉnh lại.

“A Cẩn, đây chính là thê tử của ta Ly Ương. Ngươi có thể gọi nàng một tiếng chị dâu.” Yển Sư cũng mặc một thân hỉ phục màu đỏ dựa ở một bên thạch đài, dây buộc tóc đỏ, đứng thẳng người, đôi mắt hẹp dài đen sẫm chứa vài phần tiếu ý, đang lẳng lặng nhìn ta chằm chằm.

Ánh sáng ngọn đèn xung quanh chiếu đến hắn, cũng chiếu sáng nữ tử ngủ say trêи thạch đài.

Ta mỉa mai: “Yển Sư, hôm nay là ngày đại hôn của ngươi, ta cám ơn ngươi mời ta đến uống ly rượu mừng này.”

Khóe môi hắn khẽ cong: “A Cẩn, đại ca ca ta thành thân, tất nhiên sẽ không quên ngươi, chén rượu này mời ngươi, là chuyện đương nhiên.”

Ta lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi chớ nên hối hận.”

“Ta sao phải hối hận.” Yển Sư xoay người, nhấc lên chuôi Địa Sát Kiếm đã giải phong ấn lúc nãy. Thân kiếm đen sẫm, khắc ấn màu đỏ kỳ quái bên trêи, dưới ánh lửa tản mát ra từng trận hàn khí khát máu.

Ánh mắt ta trượt tới, ngược lại nhìn chằm chằm Địa Sát Kiếm trong tay Yển Sư. Hai tay bị trói buộc ở phía sau, lòng bàn tay bởi vì nhiệt độ tăng dần, khẽ căng ngón tay, liền có thể cảm nhận được mồ hôi trong suốt nóng bỏng.

“Ngươi nhất định sẽ hối hận!” Ta đề cao thanh âm, có chút run rẩy quát lên: “Ngươi quả thực đã ngu xuẩn đến cực hạn, trêи thực tế ngươi căn bản là không cứu được nàng!”

Yển Sư dừng cước bộ lại, trong phút chốc, lại từ trong vũng nước cạn bước về trước một bước, sắc mặt bắt đầu trở nên có chút buồn bực. Bọt nước bắn đến trêи áo hỉ phục đỏ tươi của hắn, thấm thành một mảnh màu sắc vô cùng đậm.

Hắn có thể chịu đựng châm chọc khiêu khích ta đối với hắn, lại không thể chịu đựng được sự thật ta nói ra.

Một sự thật liên quan đến Ly Ương vợ hắn.

Một kẻ điên đáng thương.

Ta thừa cơ lại nói: “Người chết thì hồn phách tan, làm sao có thể sống lại? Cho dù sống lại, chẳng qua cũng chỉ là một thứ trống rỗng mà thôi, trước đây ngươi ở dưới chân núi Mặc Ngân Cốc, đem tam thi thần cổ chôn vào trong thân thể của Trần Linh, lúc khiến nàng biến thành hoạt tử nhân, ngươi liền phải có chút hiểu ra! Ngươi đã hại chết người nhiều như vậy, ngươi tự hỏi, bọn họ có khả năng sống lại hay sao! Bọn họ đều đã chết hết rồi!”

“A Ương và cỗ thi thể kia bất đồng.” Sắc mặt Yển Sư trầm xuống: “Nơi này là chỗ Tây Vương Mẫu ngủ say, Tây Vương Mẫu sẽ giúp ta. Ta chờ đợi ngày này, đợi đã nhiều năm như vậy, cuối cùng đã chờ được rồi.”

“Ngươi không cần tự lừa dối mình nữa. Chúng thần mai một, Tây Vương Mẫu cũng theo đó mà vong, thần đều đã chết cả rồi, thế gian đã không còn thần tồn tại, Ly Ương công chúa cũng đã chết, ai cũng cứu không được!”

“Câm miệng!” Yển Sư giống như bị người vỡ mộng, nghiến răng nghiến lợi liếc nhìn ta, cuối cùng giận dữ hét: “Ngươi nói bậy! A Ương nàng sẽ sống lại! Nơi này là di chỉ của thần, tàn dư thần thức của Tây Vương Mẫu, đã ngủ say ở đây. Ngươi là hậu duệ của tam thanh điểu, tam thanh điểu mười sáu cánh vốn từ máu tươi của Tây Vương Mẫu sinh ra, giờ đây trêи đời này còn mười sáu cánh sống sót, chỉ còn lại có một mình ngươi, chỉ cần dùng máu trong tim ngươi cúng tế tam khí, thần thức của Tây Vương Mẫu liền có thể ngưng tụ ở đây một lần nữa, để những tàn dư thần thức đó đi vào trong thân thể a Ương, a Ương liền có thể sống lại thật tốt!”

“Ngươi cái người điên này! Đây căn bản không thể nào! Ngươi vì cách nghĩ không thiết thực này, lại có thể hại chết nhiều người như vậy, cũng đem chính mình ép thành một người điên! Lui một vạn bước mà nói, cho dù ngươi thật sự cho nàng sống lại, nàng bất quá cũng chỉ là một cái xác rỗng chứa hỗn độn thần thức, một cỗ máy! Nàng cái gì cũng không phải, chỉ là một cái xác mà thôi!”

“Không sao, không sao cả, ta không để tâm.” Yển Sư cầm lấy Địa Sát Kiếm, chậm rãi đạp nước tiến đến gần ta. Sát khí của Địa Sát Kiếm vào cơ thể, hắn không cách nào chịu đựng được phản phệ lực của thanh kiếm kia mang tới, tay cầm kiếm đã hiện ra một loại yêu dị màu đỏ, tựa như máu rỉ ra.

Nụ cười của hắn âm trầm mà lạnh lẽo: “Xác rỗng cũng tốt, cỗ máy cũng được, ta đều không để tâm. Chỉ cần a Ương nàng có thể đứng lên, tốt đẹp đứng trước mặt ta, ta liền hài lòng thoả dạ. Mặc kệ hồn phách trong cơ thể nàng có tiêu tán hay không, mặc kệ nàng có chứa hỗn độn thần thức hay không, biến thành một kẻ ngốc, nàng cuối cùng vẫn là thê tử của ta, mãi mãi cũng là thê tử của ta.”

Ta nghe vậy, nhớ tới Lạc Thần chẳng biết bị hắn trói ở nơi nào, nhất thời lửa giận công tâm, gào thét: “Ngươi vì cái xác rỗng gọi là thê tử kia, liền đoạt đi thê tử của ta! Ngươi đem Lạc Thần trả lại cho ta! Ngươi đem nàng trả lại cho ta!”

“Không trả được nữa.”

Hắn nhếch miệng cười.

Ta sửng sốt, gắt gao nhìn hắn chằm chằm.

“A Cẩn, xin lỗi. Ta nói rồi, a Ương sẽ trở về, ta không cần vật thay thế như nàng, không muốn tiếp tục chơi đùa với nàng nữa.”

Môi hắn khẽ nhếch, thổi một hơi ở trêи tay, nhẹ giọng cười nói: “Cho nên, ta đã đem nàng, hoá thành tro bụi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của quân sola