Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)

Lượt đọc: 4365 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »
Chương 230
mãi bên nhau (thượng).

❊ ❊ ❊

Nụ hôn dịu dàng của nàng lưu lại cạnh vành tai ta, hơi thở ôn nhuyễn thơm ngào ngạt, sợi tóc thổi vụt đến, tê dại lại nhột. Tay phải áp trêи gò má của ta, ngón tay ướt sũng, giọt nước lạnh buốt liền theo đầu ngón tay rơi xuống, rồi lại chậm rãi thấm vào trong nội y của ta.

Đáy lòng ta giật mạnh một cái, vô ý thức nắm chặc của đôi vai quang lõa của nàng, do thân thể của nàng ra khỏi nước, nước đọng trở nên lạnh, có thể cảm giác được da thịt của nàng lạnh thành một tầng hàn băng.

“Đừng đùa, coi chừng bị lạnh.” Ta vội vàng khắc chế khởi niệm bị nàng trêu chọc, cắn môi dưới, đồng thời bắt được tay nàng, dìu nàng áp vào trong thùng tắm nước nóng.

Khóe mắt nàng thoáng bi thương, trong tròng mắt ánh sáng bắt đầu chuyển động, tựa như không tình nguyện lắm.

Ta trầm mặt hù dọa nàng nói: “Làm sao đây? Ngươi đối với ta bất mãn sao? Cẩn thận ta đánh ngươi.”

Lạc Thần khẽ bật cười thành tiếng, tay phải đặt ở ven thùng nước tắm, chống cằm, dù bận vẫn nhàn nhã nhìn ta, nói rằng: “Đánh thế nào. Ta chờ ngươi.”

“Ngươi đàng hoàng một chút cho ta, tắm rửa liền tắm rửa, làm chi táy máy tay chân.” Ta đỏ bừng mặt nói.

“Ta nhớ ngươi.” Lạc Thần thấp giọng nói: “Đúng bảy ngày, chưa được gặp ngươi, nhớ ngươi lắm.”

Ta nghe vậy, trong lòng mềm mại, ngoài miệng lại nói: “Ta một chút cũng không nhớ, ai bảo ngươi chọc giận ta.”

“Không ngại, ta tự nhớ ta thôi.” Nàng gục đầu xuống, không nhìn ta nữa, hời hợt nói. Ngón tay thon dài lại như có như không đùa bỡn sóng nước, tựa như cá lội.

Ta không lên tiếng, bắt đầu giúp nàng chà rửa thân thể. Đợi đến khi tắm rửa xong xuôi, ta cho nàng mặc quần áo sạch sẽ, cầm khăn mặt thay nàng chà lau tóc dài ướt sủng, nàng cứ như vậy an tĩnh tựa ở trong lòng của ta, như chú mèo trắng nhu thuận.

“Ta nhớ là ngươi có một túi gấm, rất đẹp.” Ta đem khăn mặt xuống, ôm lấy nàng, thấp giọng nói.

“Ngươi lại xem trộm riêng tư của ta, quả thật là giỏi.” Lạc Thần trầm mặc một lúc lâu, thân thể cuộn tròn ở trong lòng ta, khẽ động đậy, lúc này mới hơi oán trách mà nói.

“Trước đây ở Tích Nhan y lư, ta không cẩn thận nhìn thấy. Ta là không cố ý.”

“Nói như vậy, đồ vật bên trong ngươi đều nhìn thấy sao?”

“Nhìn thấy.”

“Ân.” Nàng nhàn nhạt đáp lời.

Ta dịch thân thể về sau, ôm chặt vòng eo tinh tế của nàng, gương mặt dán ở bên má nàng, nhẹ nhàng ôn nhu nói: “Ngươi cảm thấy chữ của ta viết như thế nào? Có đẹp không, tiên sinh.”

Cả phòng im ắng.

Nàng tựa như ngọc tượng ngưng kết, bị ta ôm ấp.

Ta cảm thấy tim mình cơ hồ muốn nhảy ra.

Trước lúc ra khỏi y quán của nữ đại phu kia, đường phố cảnh trí Thanh Huyên quen thuộc nọ, bầu trời xám xịt, tuyết trắng trêи phố, nhất nhất mang theo ánh sáng mỏng manh tràn vào đầu óc của ta. Người và việc trong hồi ức, tất cả đều trở lại trong tim ta.

Nhưng ta khi đó, chẳng biết tại sao, lại vô cùng bình tĩnh. Có lẽ là vì ta hiểu được, đây vốn là bảo vật trân quý của ta, giờ đây, chẳng qua là chuyện đương nhiên mà thu hồi về thôi.

Cho nên ta mới có thể thản nhiên bình thản như vậy.

Mà giờ khắc này, đối diện với nữ nhân trân bảo trong lòng mười năm trước đã tặng cho ta, ta chờ đợi câu trả lời của nàng, trong lòng đúng là bốn bề sóng dậy, khẩn trương vạn phần.

“Đẹp.” Lạc Thần như có chút thoải mái cười nói: “Cho nên tiên sinh ta mới thưởng ngươi nhiều vòng tròn đỏ như vậy, ngươi không phải muốn được cổ vũ sao, ta liền thành toàn cho ngươi rồi.”

Ta mở miệng, cảm thấy dịch thể đắng chát, theo gò má, chảy vào trong miệng.

Nước mắt rơi đến trêи tay Lạc Thần, nàng đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng lau đi chổ giọt nước mắt rơi xuống: “Khóc cái gì. Oán ta trước kia gạt ngươi sao? Giờ đây ngươi tự nhớ ra rồi, ta cuối cùng có thể thở phào nhẹ nhỏm. Ngươi đi tới chổ nữ đại phu kia, ta liền liệu được, ngày này đến nhanh thôi. Thanh Y, trước kia ta luôn len lén mong đợi ngươi có thể nhớ ra ta, thế nhưng ta hiểu được, loại sự tình này làm sao có thể cưỡng cầu được, ép buộc nói cho ngươi biết, chỉ có thể khiến ngươi bị thương tổn. Hơn nữa ngươi nếu là biết ta dung nhan bất lão, nhất định sẽ e ngại cùng sợ hãi…”

“Đừng nói nữa…” Ta ôm chặt lấy nàng.

“Ngươi sợ sao? Còn là xem ta giống Sở vương phi như vậy… đối đãi giống như quái vật.”

“Ta sợ.” Ta hoàn toàn khóc lên, nắm chặt y sam đơn bạc của nàng, nói rằng: “Ta sợ, sợ không thể cùng ngươi đến bạc đầu, sợ không thể cùng ngươi mãi bên nhau. Ta yêu ngươi như vậy, nhưng ngươi tại sao phải trường sinh bất lão, vì sao… Vì sao ngươi lại trường sinh bất lão? Ngươi tại sao phải trường sinh bất lão!”

“Thanh Y…” Lạc Thần kinh ngạc, thanh âm nghe ra, đúng là đặc biệt giật mình.

Ta không để ý tới nàng, ngực buốt như đao cắt, hãy còn nói: “Ta trước đó nhớ ra, ta vốn là theo lời ngươi nói, ở Thanh Huyên gặp phải cái tiểu cô nương kia, ngươi nói cái tiểu cô nương kia, chính là ta. Trạch viện này, cũng là nơi mười năm trước ta với ngươi cùng ở, cho nên… cho nên ngươi trở lại Thanh Huyên lần này, mới muốn chọn như cũ ở lại nơi này. Ta đều hiểu rồi… Thế nhưng vì sao, mùa xuân năm nhâm ngọ thứ ba, khi đó ta bất quá mới tám tuổi mà thôi, ngươi lúc đó đã là bộ dáng như hiện nay, chưa từng thay đổi. Đến nay… Hôm nay tân niên vừa qua, ta đã như thế được mười chín tuổi rồi, ngươi vẫn là như vậy… Chờ ta ba mươi tuổi, bốn mươi tuổi… Đến khi sáu mươi tuổi, chầm chậm già đi, ngươi nhất định vẫn là bộ dáng này! Vốn dĩ sau khi nhớ ra, trong lòng vẫn tự an ủi bản thân, an ủi chính mình nói, bởi vì dung mạo của ngươi được bảo dưỡng tốt, chỉ là thoạt nhìn còn trẻ tuổi mà thôi, trêи thực tế ngươi đã ba mươi tuổi rồi, mà không phải ngươi gạt ta hai mươi tuổi… Thế nhưng đến cuối cùng, ta phát hiện mình căn bản thoải mái không được, không lừa được chính mình. Lúc trước, tận đáy lòng ta vẫn quý ngươi tinh thông kim cổ, cái gì cũng hiểu được, cái gì cũng biết, những thứ ẩn dưới dòng thác lịch sử đó, bất luận việc tỉ mỉ gì, đều không thể gạt được cặp mắt kia của ngươi. Nguyên lai… Nguyên lai ngươi chính là nhân chứng sống của lịch sử, đúng không? Ngươi nói cho ta biết, ngươi nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc sống nhiều ít tuế! Ngươi rốt cuộc… Rốt cuộc sống qua bao nhiêu tuổi rồi? Sở vương phi thời Chiến quốc tranh hùng… Võ đế Lưu Triệt thời Hán triều… Thường Ngọc tướng quân trong thời tiền triều Đại Tùy… Rồi đến giờ khắc này của đại Đường… Kéo dài qua ngàn năm lịch sử, ha ha, người vợ tốt, người ngươi quen biết, thật sự rất nhiều a!”

“Thanh Y, Thanh Y ngươi bình tĩnh một chút.” Một đôi tay đưa đến, ôm chặt lấy ta, cơ hồ muốn đem ta nhập vào trong thân thể nàng.

Ta đem mặt chôn ở ngực của nàng, chỉ cảm thấy không cách nào thở được, nước mắt không thể khống chế cuộn trào ra mãnh liệt.

Ta tính là gì.

Ta tính là gì? Ta có tài đức gì, có thể cùng nữ tử như vậy trường tương tư thủ?

Ta có tư cách gì.

“Quỹ Trĩ nói đúng. Cho dù ta ghét nàng cực điểm… nhưng vẫn hiểu được nàng có câu nói đúng.” Ta siết chặt nàng, hận không thể đem trong lòng nghẹn giấu đã lâu toàn bộ dốc ra: “Trước kia nàng ở trong mộ Cô Tô công chúa nói, ngươi và nàng mới là đồng loại, còn ta không phải. Chờ vài thập niên qua đi, ta biến thành bà già tóc bạc trắng xoá, cũng chỉ có phần mộ lạnh lẽo đang chờ ta, nàng hỏi ngươi, ngươi còn có thể sẽ không nhớ ra ta. Khi đó, ta mặc dù trong lòng nghi hoặc, nhưng cũng cũng không thể lý giải… Giờ đây, giờ đây toàn bộ ta đều hiểu… Ta không xứng với ngươi… Ngươi có vô cùng vô tận thời gian, mà ta, ta cái gì cũng không có… Nguyện có được lòng người, bạc đầu không xa cách… Tâm nguyện này của ta, chung quy, cuối cùng chỉ là hy vọng xa vời, là một giấc mộng. Bởi vì người trong lòng ta, nàng… Nàng nhất định sẽ không bạc đầu… nhất định sẽ không bạc đầu…”

“Thanh Y.” Lạc Thần đem ta ôm vào, ta run rẩy môi ngẩng đầu, có thể nhìn thấy trêи gương mặt tú lệ của nàng rơi xuống hai hàng thanh lệ.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Phía dưới lời quan trọng tác giả muốn nói, nhất định phải xem nga! ! ! ! ! ! ! !

——————————

Có lẽ có độc giả cho rằng nguyên văn vô căn cứ, kỳ thực ta là căn cứ lịch sử phát triển mà viết, là lịch sử huyền huyễn chính kịch (này, tất cả mọi thứ, đều là chuẩn xác dựa vào lịch sử tiết điểm mà ra, điểm này chú ý một chút.

Lạc thần sinh thời Chiến quốc, triều đại hiện tại là Đường triều, trong văn của ta kỳ thực đã nhiều lần ám hiệu bài này là Đường triều bối cảnh, tỷ như bài “Lục nghĩ tân phôi rượu” đường thi của Bạch Cư Dịch, cùng với trước kia Thanh Huyên năm Nhâm Ngọ thứ ba và hiện tại cách nói Quỳ Tị năm thứ mười bốn, người hiểu rõ Đường triều biên niên sử sẽ nhìn ra được.

Nhâm ngọ năm thứ ba, cũng chính là mười năm trước, là công nguyên năm 862. Quỳ tị năm mười bốn, cũng chính là sau khi Sư Sư các nàng qua hết mùa xuân, là công nguyên năm 873. Thời gian là Đường Ý Tông Lý Thôi tại vị, Lý Thôi ngu ngốc không nói, trong lịch sử viết hắn vừa vặn băng hà trước sau năm 873 (?), mà hoàng đế trong nguyên văn, cũng chính là vị dưỡng phụ của Sư Sư, băng hà vào năm 872 rồi, vừa vặn phù hợp.

Bao gồm Thường Ngọc tướng quân, nữ phẫn nam trang, cũng là nguyên mẫu Tùy Triều Hoa Mộc Lan, vừa vặn phù hợp đại Tùy triều.

Chiến quốc sơ khai năm 475 trước công nguyên, tới năm 221 trước công nguyên thì kết thúc. Lạc Thần thiết định sinh ra vào năm 243 trước công nguyên, cự ly trong văn hiện tại thời gian là công nguyên năm 873, trong đó vừa vặn qua 1116 năm, cũng chính là Lạc Thần hành văn đến nay, đã 1116 tuổi, đường đường chính chính là mỹ nhân ngàn năm.

Liên quan đến lịch sử niên đại biểu, các vai tuồng mạch lạc quan hệ đồ và niên đại chuẩn xác biểu, sau khi hoàn thành ta sẽ tổng kết ra, đặt vào trong định chế.

PS: Ta ở chương này minh xác viết ra, là Đường triều bối cảnh. Là bởi vì đệ nhị bộ hiện đại thiên bên trong cần tiết điểm thời gian này, nếu như khác quan có hứng thú với tham hư lăng đệ nhị bộ hiện đại thiên, nhất định phải nhớ kỹ, đệ nhất bộ cổ đại thiên bối cảnh, là Đường triều.

Nói xong rồi (Xem thế này ta khảo cứu và dẫn chứng tới biến thái 0 0 hy vọng mọi người đừng cô phụ ta đây khổ tâm tra tài liệu và thiết định… đừng quên nhé TAT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của quân sola