Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)

Lượt đọc: 4308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »
Chương 208
hội thượng nguyên.

❊ ❊ ❊

Lạc Thần giống như đang suy nghĩ, không nói chuyện. Ta chà xát hai tay, nói: “Bất luận bạch y hay không phải bạch y, ta với Lạc Thần trước tiên rửa mặt, sau đó sẽ làm mì thịt thăn xương ống cho ngươi.” Đi vài bước, lại hỏi: “Trường Sinh đâu? Làm thế nào cũng chưa dậy? Ta dậy trễ, nàng nhất định đói bụng lắm.”

Vũ Lâm Hanh nói: “Nàng là cái bánh bao nhỏ lười biếng. Cũng không hiểu học theo tính tình của ai; không gọi nàng, nàng sẽ không dậy. Ta vốn định chờ ngươi làm điểm tâm rồi gọi nàng, ai biết ngươi…”

Nàng còn chưa nói xong, ta liền khụ một tiếng, nói: “Nói nhiều. Bây giờ ngươi đi gọi nàng, chờ một lát có điểm tâm ăn.”

Rửa mặt xong mới phát hiện mình thức dậy muộn, mặt không tốt lắm, vậy bên dưới mặt có sao không? Phải vội vàng chạy tới quán đối diện, mua một ít mì vắt trở về, nhào nặn cắt miếng nhỏ, đợi nước dùng sôi đậm đặc, rồi cho vào nồi. Lửa cháy vừa phải, đem bốn phần đổ vào vá, rải hành vào bát, mang ra bàn ăn.

Vũ Lâm Hanh tuy rất đói nhưng thần thái tao nhã, chầm chậm cầm bát che mặt, húp một hơi, nhìn rất thỏa mãn, thở dài nói: “Sư Sư ngươi đêm qua không có gạt ta, tư vị trêи mặt rất tuyệt.”

Ta lãnh đạm nói: “Ngươi đói quá sinh ra ảo giác rồi, giống bình thường thôi mà.”

Vũ Lâm Hanh lắc đầu, nghiêm mặt nói: “Cũng không phải, mặt ngươi đầy đặn thấy rõ dụng tâm của người quan tâm chăm sóc, tất nhiên là tuyệt.”

Ta bị nàng làm nổi da gà, nói: “Đừng để ta ghét ngươi.” Khi nói chuyện, gắp chút dưa muối vào bát của Trường Sinh: “Nói thật. Mặc dù tôi tớ của Mặc Ngân Cốc tính theo đàn, ngươi muốn xuống bếp còn phải xếp hàng dài, nhưng vẫn muốn tự mình nấu ăn. Món ăn họ làm tuy mĩ vị trân tu nhưng không so được với hương vị mình tự nấu.” Sắc mặt ta hơi giãn ra, “Nếu ngươi có người trong lòng, lập gia đình hãy làm vài món ăn cho hắn cũng tốt.”

Nói xong, lại nở nụ cười.

Vũ Lâm Hanh để đũa gỗ lên bát, liếc ta một cái: “Đừng cười như vậy, ta hiểu ngươi đây vừa bố trí cho ta. Nói đến cưới hỏi, trêи đời này nếu có nam tử nào tốt với ta, ta lập tức đáp lại, tuyệt đối nghiêm túc.”

Ta vội hỏi: “Lấy xuất thân dung mạo của ngươi, địa vị võ công, người muốn tốt với ngươi có rất nhiều, nhưng thật ra không có.”

Nghe ta khen xong, Vũ Lâm Hanh nhìn như có chút hưởng thụ, không hề xấu hổ, mặt giãn ra nói: “Không phải không có. Bọn hắn không có chút can đảm, thấy một người, đánh một người, thấy hai người, đánh một đôi. Còn nữa, bổn cô nương chẳng phải là người không hạ mình trước người khác sao?”

Mặt ta không biết sao đỏ lên một chút, giải thích rõ: “Điều này là hạ mình sao? Ngươi nếu vui mừng người kia… người kia lại hạ mình như thế nào, ngươi đây giống như chịu nhiều ủy khuất.”

Vũ Lâm Hanh cầm đũa gỗ muốn ăn tiếp, nghe ta nói xong, cười ra tiếng, quay đầu nhìn ta cười càng lợi hại hơn.

Ta một chút hiểu được bỗng nhiên thấy chính mình cực kỳ ngu xuẩn, tại sao lại nói như vậy, đây không phải là chuyện kia… chuyện kia, … thật sự là khó mở miệng.

Mặt nghiêng vừa thấy, Lạc Thần khóe miệng khẽ cười, nàng phát hiện ta nhìn nàng, ý cười càng thâm sâu, ngay cả cũng như dung mạo cũng nhiễm tầng quang y hệt.

Trường Sinh hỏi: “Bạch tỷ tỷ cùng Hồng tỷ tỷ đang cười cái gì, bộ dạng rất vui vẻ.”

Ta hừ một tiếng, buồn bực nói: “Người xấu mới cười như vậy.”

Trường Sinh hiển là không hiểu gì, Lạc Thần sờ đầu Trường Sinh, nhẹ giọng nói: “Ta và hồng tỷ tỷ như vậy có giống người xấu không?”

Trường Sinh lắc đầu giống như trống lắc, còn tưởng thật nói: “Đương nhiên không phải! Bạch tỷ tỷ mua nhiều thứ cho ta ăn, kể chuyện xưa cho ta nghe, dạy ta học bài viết chữ, rất thương ta, làm sao là người xấu được?”

Lạc Thần gật đầu nói: “Đứa bé ngoan.”

“…” Ta yên lặng cầm đũa ăn tiếp. Bên kia Vũ Lâm Hanh cười muốn ngã bàn, ta trong lòng thầm rủa nàng không cẩn thận sẽ bị sặc nước mì.

Ăn xong, Trường Sinh hỏi Lạc Thần: “Hôm nay chúng ta ở nhà sao?” Lời nói có vài phần thất vọng.

Lạc Thần chỉnh lại vạt áo của Trường Sinh: “Không, hôm nay đi ra ngoài tản bộ, ngày mai chính là Tết nguyên tiêu, mua cho người y phục mới, giày tất mũ đầy đủ.”

Ta rầu rĩ nói: “Ta đây cũng muốn.”

Lạc Thần mỉm cười nói: “Ân, ta cho ngươi.”

Vũ Lâm Hanh bắt chước giả bộ vô cùng thẹn thùng: “Lạc đại nhân, Tết nguyên tiêu, ta, ta cũng muốn bộ đồ mới, giày mũ mới.”

Lạc Thần cười đẩy ra nàng: “Ngươi tìm đường chết sao.”

Ta mang bát đũa đến trước mặt Vũ Lâm Hanh: “Đại tiểu thư, ăn cho no rồi rửa bát.”

Đợi mọi chuyện xử lý xong, bốn người tinh thần hăng hái, xuất môn đi dạo.

Đến trước tiệm may đặt cho Trường Sinh bộ đồ mới, một đôi hài mới, dặn Tết nguyên tiêu ngày mai tới lấy. Vào Tết nguyên tiêu, cửa hàng nơi này, buổi sáng tấp nập khách hàng ra vào, còn buổi chiều và ban đêm là thời gian chủ cửa hàng cùng người nhà đoàn tụ ngắm đèn. Bất quá trà lâu tửu lâu Tết nguyên tiêu làm ăn cực thịnh, làm cả ngày lẫn đêm cho đến khi hội đèn chấm dứt.

Đêm qua một hồi tuyết lớn, mảng tuyết trắng trêи nóc nhà bên đường nổi bật lên, có vài quầy hàng đọng một tầng tuyết dày vẫn chưa thu dọn. Trời sáng đến chói mắt, phảng phất như gương sáng, trêи nóc nhà tuyết đọng có cảm giác tinh khiết nhẹ nhàng khoan kɧօáϊ. Trêи đường từng trận ồn ào, tuyết đọng ngẫu nhiên rơi xuống đất, những người qua đường không may bị tuyết rơi vào cổ kêu một tiếng thảm còn người xung quanh cười to ha ha.

Đó là một buổi sáng bình an của thôn trấn, cảnh trí yên tĩnh, người cũng thân thiện. Nhưng đến đêm có chút âm khí dày đặc.

Ta dẫn Trường Sinh mua mũ lông trăng trắng, trêи đỉnh đầu hai viên lông da rơi xuống, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo vô cùng mịn màng của nàng, hai bên má hồng nhuận hết sức đáng yêu.

Ở trêи đường đi dạo, mua các thứ yêu thích. Đến mãi trưa, nghe nói Trân Trà Lâu không tồi, Lạc Thần nói trước kia nàng thường xuyên đến uống trà, cũng coi như khách quen nơi đó, sau đó dẫn chúng ta đi.

Bốn người lựa chỗ ngồi gần cửa sổ ở lầu hai, nước trà lên cùng món đặc sản ở đây – Hoa Sen Cao (1).

Ta nếm thử một miếng, xốp hương vị ngọt ngào, nhẹ nhàng giống như hạt sen, cũng không ngấy, thật là không tồi.

Lạc Thần từng nếm qua, cũng không ăn lại Hoa Sen Cao. Vũ Lâm Hanh một mặt uống trà một mặt hỏi: “Đây chính là món đặc sản của tiệm, ngươi tốt xấu gì cũng nên nếm một chút chứ.”

Lạc Thần nói: “Đây không phải Hoa Sen Cao chính tông. Hoàn toàn bất đồng với hương vị lúc trước ta ăn.”

Vũ Lâm Hanh ngạc nhiên nói: “Xin chỉ giáo?”

Lạc Thần nói: “Hoa Sen Cao lúc trước của cửa tiệm rất ngon. Sau này đóng cửa, hiện giờ mở lại, có lẽ gần đây xảy ra chuyện, dù sao hương vị cũng không chính tông.”

Nói xong, đi đến cạnh cửa sổ thoáng thăm dò, tươi cười nhìn xung quanh ngã tư bên dưới.

Nàng chống cằm, xem hồi lâu, khóe miệng khẽ cong nhạt nhòa, làm người ta cảm thấy được nụ cười ấm áp.

Vẻ mặt này giống như im lặng xem cuốn sách cũ của cổ nhân, tựa hồ đang hoài niệm. Trêи cửa sổ đóng một tầng tuyết trắng, tôn lên làn da trắng nõn của nàng, tóc đen dài, băng cơ ngọc nhan, cực kỳ tuyệt đẹp.

Ta sửng sốt nhìn thử, trêи đường người đi bình thản, không có gì đặc biệt.

” Xem cái gì?” Ta hỏi.

“Xem một người.” Lạc Thần thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu nhìn ta, cười nói:” Dĩ nhiên đi rồi.”

Tươi cười hệt như vừa rồi.

Không biết tại sao ta cũng im lặng nhìn nàng, đáp lại bằng một nụ cười.

Dùng trà xong, Vũ Lâm Hanh lại lôi kéo chúng ta đến tửu lần ăn bánh trôi nước nổi tiếng, dọc đường ăn rất nhiều, mặc kệ bánh trôi nước là mỹ vị nhân gian đều ăn không nổi, còn lại rất nhiều. Lúc sau đến lê viên (2) nghe diễn, lột vỏ đậu, ăn hoa quả khô, cũng theo người cười uống chút nước.

Tùy ý chơi đùa hết một ngày, trở về trời đã sập tối. Trêи đường gió lạnh yên tĩnh, ta lại cảm thấy tâm như bóp nghẹn, toàn bộ tràn ngập hân hoan sung sướиɠ.

Đây mới là sống. Đây mới là cuộc sống ta mong muốn.

Cùng người bạn thân ở một chỗ, cùng vui mừng, cùng ở cạnh người mình yêu thương.

Xuân hạ thu đông, xem hết cảnh xuân tươi đẹp của thế gian này, hưởng thị gió mát trần thế.

Ban đêm ôm Lạc Thần ngủ, đến ngày thứ hai, chung quy là đến Tết nguyên tiêu.

Chiều Tết nguyên tiêu, Hoa Tích Nhan về. Nàng nói hôm đặc biệt ăn Tết cùng chúng ta, ngày mai sẽ dẫn một người bạn tới gặp mọi người.

Ta nghe xong, trong lòng cực kỳ cao hứng, vội xuống bếp làm mâm đồ ăn phong phú, năm người hài lòng ăn một chút, mặc chỉnh tề, lúc sau bốn người lớn và một đứa trẻ dắt nhau ra phố ngắm đèn.

Đã nhiều ngày ta phát hiện ban đêm ở Thanh Huyên trêи đường cơ hồ không có một bóng người, cực kỳ im lặng nhưng hôm nay là Tết nguyên tiêu lại hết sức náo nhiệt.

Trêи đường người đi lại còn nhiều hơn ban ngày, rất rất nhiều, rộn ràng nhốn nháo. Quán bán hàng rong bên đường dày đặc, quầy bán hoa đăng sương khói mờ ảo. Rất nhiều người mang theo hoa đăng, hào quang êm dịu, tập trung lại một chỗ, tựa như ngân hà trêи mặt đất.

Đúng là ngư long nhất dạ vũ (3), hỏa thụ ngân hoa (4), ánh lửa cùng tiếng pháo hoa huyên náo, không khí chung quanh tràn ngập màn khói lửa, cực kỳ ấm áp. Lạc Thần, Vũ Lâm Hanh, Hoa Tích Nhan, Trường Sinh bị ánh lửa chiếu xuống hết sức nhu hòa, ta cùng các nàng đi qua dòng người, cảm giác được hạnh phúc hòa vào.

Tiếng bán hàng ở các quầy bán bánh trôi vang lên, khí nóng cuồn cuộn, thực khách cũng nhiều.

Chúng ta ngồi xuống, gọi ngũ bát nguyên tiêu, ta muốn chính là bánh mè đen.

Ăn nguyên tiêu, một vật bay vút lên vừa hay đập lên lưng ta.

Đập một cái nhưng không đau lắm, ta xoay người nhặt lên, phát hiện đây là trái banh vải nhiều màu. Lúc nãy trêи đường thấy vũ sư của gánh hát rong đang vui đùa, bốn vũ nhân, hai sư tử vàng lớn, thần thái sáng láng, song sư biểu diễn thải cầu phấn khích chứ không phải từ đó ném qua sao?

Vũ Lâm Hanh cười tủm tỉm nói: ” Sư Sư, vận khí tốt nha, năm nay nhất định tài vận thuận lợi.”

Ta lườm nàng, ngẩng đầu tìm thử gần đây có vũ sư gánh hát không thì đã thấy một người mặc bộ sư tử vàng chói mắt đi tới trước mặt, trêи đầu là đầu sư tử vàng, hai chuông mắt to chớp chớp, không nhìn rõ khuôn mặt người kia.

Người nọ giơ đầu sư tử vàng, hành lễ với ta: “Mới vừa rồi lỡ tay mạo phạm cô nương, xin lỗi.”

Giọng người kia hơi trầm thấp hình như cố đè nặng giọng khi nói chuyện, bất quá vẫn trong trẻo.

Trong lòng ta chần chờ một chút, cười nói: “Không ngại, là điềm tốt.”

Nói xong, cầm trong tay banh vải nhiều màu đưa cho người kia, người kia đưa tay đón lấy, lòng bàn tay hướng lên, bởi vì hắn vô ý không như những vũ sư bình thương giấy tay vào trong, ngược lại còn lộ ra ngoài, là màu trắng tỉnh xảo như bạch ngọc. Tuy là ta nam tử nhưng thon dài trắng nõn, chỉ tay rõ ràng, chỉ là trắng quá giống như có bệnh.

Nam tử kia nhẹ giọng nói: “Đúng là điểm tốt.” Nhận banh xong, ngón tay hạ xuống tay ta, lạnh thấu xương: “Đa tạ cô nương.”

Ta cuối cùng nhận ra hành động đó của hắn là cố ý, nhanh chóng rút tay về, không nói gì tiếp tục ăn.

Nam tử kia nói: “Không quấy rầy cô nương.”

Không hiểu có phải ta bị áo giác không, tuy không thấy gương mặt hắn nhưng ta đoán khi nói chuyện hắn đang cười.

Mắt nhìn bóng hắn đi xa biến mất trong đám đông, ta mơ hồ không thoải mái, không khỏi nhíu mày.

==============

Chú thích:

(1): Tên một loại bánh ngọt

(2) lê viên : vườn lê (Đường Huyền Tông đã từng dạy nhạc công, cung nữ âm nhạc, vũ đạo)

(3): Suốt đêm cá, rồng vui múa

(4): Pháo hoa

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của quân sola