Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)

Lượt đọc: 4260 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »
Chương 225
lạc thần phiên ngoại (14) thương tâm.

❊ ❊ ❊

“Miệng vết thương của ngươi còn đau không?” Nữ hài tay nắm một túi bánh bao nhỏ, kẽ ngón tay kẹp giữ nhánh đào. Vừa đi, vừa chầm chậm nhét bánh bao vào trong miệng, âm thanh hàm hồ không rõ.

Ta bảo: ” Ngươi nói thử xem.”

“Ta làm ngươi bị thương. Ngươi có trách ta không?”

Ta cười lạnh trả lời: “Ngươi nói thử xem.”

Nữ hài liền gật một cái thật mạnh. Sau đó nhét một ngụm to bánh vào trong miệng: “Ta không nói nữa.”

Cứ như vậy, cả hai thong thả dạo bước dọc phố thị rộn rã, huyên náo.

Vì là Hội Hoa Triều, nên có rất nhiều nam thanh nữ tú tay nắm thân mật, cùng nhau thưởng ngoạn các gian hàng đầy màu sắc. Ta cùng với nữ hài tử – một cao một thấp đi dạo phố phường – thế nhưng lại trở thành cảnh tượng khá kỳ lạ trong thời gian này. Thi thoảng, nữ hài khó khăn lắm mới chịu an tĩnh kia quay đầu về phía ta, mất mác nói:”Ngươi xem, hoa đào mới đó mà đã biến sắc rồi.”

Ta đưa mắt nhìn nàng một cái, nhàn nhạt trả lời: “Mặt trời cũng lên cao rồi. Ngươi lại không cho nó nước, đương nhiên sẽ dễ dàng héo rũ thôi.”

“Như vậy tội nghiệp quá. Ta phải mau mau tìm cái bình để dưỡng cho nó mới được.”

Ta nói: “Người không thể cả ngàn ngày đều tốt, cũng như hoa đã nở thì ắt sẽ tàn. Huống chi nó lại chỉ là một nhánh hoa bị hái xuống; cho dù ngươi có lấy nước cấp nó, chung quy đến cuối cùng vẫn sẽ héo tàn. Giống như phàm nhân, cuối cùng lá rụng về cội, tan vào hư vô. Vì vậy, cứ thuận theo tự nhiên thì tốt rồi.”

Nữ hài ngừng nhai bánh bao: “Ta cảm thấy ngươi nói không đúng, nhưng không đúng chỗ nào thì ta lại không nói được. Chờ ta đọc nhiều sách một chút, làu thông kiến thức sẽ đến nói với ngươi là không đúng ở chỗ nào.”

“…”

“Sắc mặt ngươi có vẻ không tốt.”

“Không có.” Ta hít một hơi: “Chờ ngươi đọc nhiều sách rồi, ta không biết ngươi ở chỗ nào. Mà ngươi cũng không biết ta ở đâu để tìm đến lý luận chỗ sai lầm kia.”

Cặp mắt trong suốt của nàng giống như nổi lên gợn nước: “Ngươi sẽ bỏ ta mà đi sao?”

Ta nói: “Ta có con đường phải đi của chính mình. Đường đi gian nan. Ngươi còn nhỏ, đi theo chỉ có chịu khổ, chưa kể còn có kẻ thù luôn rình rập ta. Ngươi đi theo như vậy sẽ không tránh khỏi vạ lây. Chúng ta không thể cứ mãi cùng một chỗ. Luôn sẽ có một ngày phải ly biệt. Ngươi có hiểu không?”

Nàng cúi đầu, nhẹ giọng trả lời: “Hiểu.”

Một lúc lâu sau, nàng mới cắn một ngụm bánh bao, hàm hồ lên tiếng: “Nếu ngày phải đi đến, ta và ngươi phải tách ra. Ngươi có thương tâm không? Khi trước ngươi nói bởi vì ngươi không có tâm, nên nếu ta thất hứa ngươi sẽ không đau lòng. Vậy nếu ta cùng ngươi tách ra, ngươi có thương tâm không?”

Ta không trả lời.

Nàng ngượng ngùng nói: “Vậy…một chút?”

Ta vẫn duy trì trầm mặc như trước.

Nàng đột nhiên ho khan, một tay ôm lấy cổ, mặt cũng trướng đỏ bừng. Túi bánh bao trong tay rơi cả xuống mặt đất. Ta vội khom lưng đỡ lấy nàng. Xem cổ họng phình to, mắt ầng ật đầy nước, hẳn là bị nghẹn.

Ta dùng lực vỗ vỗ lưng cho nàng. Nàng lại không tiếng nào, cường ngạnh cố nuốt miếng bánh bao đang tắc ở trong cổ kia xuống.

“…”

Lấy tay lau lau nước mắt, nàng ngập ngừng nói: “Ta đây là bị nghẹn; không phải khổ sở đau lòng mà chảy nước mắt nên ngươi đừng hiểu lầm. Nếu như đổi lại là ngươi, bị nghẹn bánh bao cũng sẽ chảy nước mắt.”

Ta nói: “Ta trước nay ăn chưa bao giờ bị nghẹn; bánh bao nhỏ thì lại càng không.”

Ta vừa dứt lời, nước mắt nàng liền lã chã rơi xuống, trong suốt thông thấu. Nàng vừa gạt lệ, vừa rầu rầu nói: “Ta ghét ăn bánh bao nhỏ nhất!”

Ta chỉ vào cái túi nằm vương vãi trêи mặt đất, nói: “Thế sao ? Nhưng chính là vừa rồi ngươi còn ăn rất vui vẻ. Ngươi ăn tổng cộng đến bảy cái.”

“…” Nàng buồn buồn cầm nhánh hoa đào nhẹ đong đưa: “Bọn chúng đều nhỏ quá. Ta ăn đến bảy cái cũng không cảm thấy no.”

“Nếu như vậy đợi một chút ta mua thứ khác cho ngươi ăn.” Nói xong, liền bước về phía trước. Nữ hài tử kia cũng chỉ trầm mặc đuổi theo sau. Một đường đi tới, chẳng bao lâu cả hai đã đến cuối phố. Khu này chỉ có mấy cây cổ thụ cành nhánh xanh tươi, che rợp đỉnh đầu.

Nữ hài nói: “Nơi này không có hàng quán. Thôi bỏ đi, ta không muốn ăn nữa. Chúng ta dạo một lần nữa rồi trở về nhà thôi.”

Ta đang muốn tiếp lời, bỗng nhiên phía sau có người gọi: “Tỷ tỷ, có người muốn ta trao cho tỷ vật này.”

Ta cảnh giác quay đầu nhìn lại. Là một thiếu niên áo xanh, ước chừng mười bốn mười lăm tuổi, trong tay nắm một phong thư, mặt đỏ bừng đang nhìn ta.

“Ai đưa cho ngươi?” Ta âm trầm sắc mặt, không đưa tay đón lấy, chỉ lạnh lùng hỏi.

Thiếu niên kia đoán chừng là bị ta dọa sợ, sắc mặt cũng liền thay đồi, ngắc ngứ nói: “Một …một vị ca ca đưa cho ta. Hắn..hắn nói hắn quý ngươi, nên mới viết một bức thư, muốn mời ngươi Hoa Triều cùng uống trà…Không phải ta cố ý mạo phạm ngươi…Không…Không liên quan tới ta a!”

Thiếu niên kia vội nhét phong thư vào trong tay của ta, sau đó liền chạy như bay.

Phong thư bên ngoài sắc nâu vàng, mặt trêи không có chút mực, niêm phong bằng dấu đỏ.

Ta thoáng liếc nhìn rồi rút bao tay dệt bằng tơ tằm từ trong ngực áo, mở phong thư, lấy tấm lụa trắng noãn ở bên trong ra.

Mặt trêи lụa chỉ ghi độc một hàng chữ nhỏ: “Lạc đại nhân, hội Hoa Triều, cố nhân mời, phố thị gặp.”

Lòng ta chợt lạnh. Đưa mắt dọc dãy phố liền thấy trong đám người huyên náo cách đây không xa có một nam tử thân vận hắc y, hình dáng cao gầy đang đứng quay lưng về phía ta. Hiếm khi hắn lại tự dẫn thân tới như vậy. Được. Ta mỉm cười, sau đó liền quay mặt đi, chậm rãi theo dòng người tiến về phía trước.

Hoài Dương Tử, hắn cuối cùng cũng đã xuất hiện.

Lúc này, nữ hài kéo ống tay áo của ta: “Thư của ai vậy?”

Ta lấy lại tinh thần, khẩn trương dặn dò nàng: “Đợi ta ở đây, không được cử động. Ta rất mau sẽ quay lại tìm ngươi. Vạn nhất, nếu như ta thật lâu không quay lại, ngươi nhớ phải tự về nhà một mình.”

Không đợi nữ hài đáp lại, ta liền điểm nhẹ mũi chân, đuổi vào trong đám người. Hoài Dương Tử ở phía trước lập tức phát hiện ra, chân liền phát lực điên cuồng chạy. Một đám người đi đường phía trước đều bị hắn xốc lên, ngã thất linh bát lạc qua hai bên vệ đường, không ngừng cất tiếng rêи la ai oán. Hắn ngược lại thân hình giống như hồng nhạn vút đi, thoáng chốc đã lướt bên trêи dãy mái hiên cánh tả.

Trải dọc bốn phía khắp nơi đều là hoa. Cánh hoa lả tả trong không trung, tung bay cùng gió. Ta nhíu mi, bám sát Hoài Dương Tử, nhảy lên mái hiên, đồng thời rút nhuyễn kiếm bên hông ra, đạp ngói lướt tới.

Năm xưa ta cùng Hoài Dương Tử tỷ thí năm trận trước mặt Lưu Triệt. Trong đó có một trận khinh công. Khi ấy ta thua dưới tay hắn, thua tâm phục khẩu phục. Năm tháng trôi qua, tài nghệ khinh công của hắn đã vượt trội hơn xưa. Đến cả ta trước nay chưa từng bỏ bê luyện tập bộ pháp khinh công cũng cảm thấy phải vận dụng toàn lực trong đợt truy đuổi lần này. Ta tin chắc nam nhân này không thể vượt khỏi tầm mắt ta, trốn không thoát, giãy không ra. Chính là ta cũng khó bắt được đến hắn.

Tiếng gió gào thét bên tai không ngừng. Chẳng bao lâu, cả hai rời xa khỏi phố thị, ruổi về vùng ngoại ô. Trước mặt hiện ra một mảnh rừng trúc xanh ngát, sâu thẳm. Hoài Dương Tử ở phía trước chợt cười lên một tràng dài, phút chốc ẩn vào bên trong rừng trúc.

Bóng áo đen của hắn ẩn chớp qua lại giữa trúc xanh tựa như bướm đen lập lòe. Ta lách mình tiến vào, lập tức quét một kiếm ngang thân trúc. Nháy mắt, những nhánh trúc đứt đoạn liền ào ào đổ về phía lưng Hoài Dương Tử. Hắn vừa nghiêng mình, vừa đạp một thân trúc khác lấy đà, khó khăn lắm mới có thể tránh thoát. Cành trúc rơi xuống va đập vào thân nhánh bên dưới tạo ra âm thanh trầm đục đinh tai nhức óc. Lá trúc lả tả tung bay, rơi rớt đầy thân cả hai.

Dưới cước bộ của Hoài Dương Tử, thân trúc đều bị uốn cong. Hắn lúc này di chuyển bên trêи, linh hoạt tựa như đu dây.

Cười khẽ, Hoài Dương Tử nói: “Lạc đại nhân, người thật nóng tính. Bất quá chỉ là Hoa Triều muốn tìm người cùng thưởng trà, bồi dưỡng tình cảm. Cũng không cần phải tức giận như vậy. Hay là do lễ vật trước kia ta tặng quá hèn mọn, người không yêu thích nên giận lây ta từ đó?”

Ta đáp: “Cảm tạ lễ vật của ngươi. Chính là ta không uống trà với kẻ xấu.”

Hoài Dương Tử cười ha hả: “Nguyên lai ta ở trong mắt Lạc đại nhân lại xấu xí như vậy sao?”

Ta nói: “Thật cũng thì cũng không hẳn. Chỉ cần để ta chém đầu của ngươi xuống, liền sẽ không xấu nữa.”

Hoài Dương Tử biến sắc, từ trêи ngọn trúc nhảy xuống, rút kiếm ra chỉ về phía ta, cất cao giọng: “Lạc Thần! Ngươi năm đó là bại tướng dưới tay ta. Năm trận thắng ba. Bệ hạ, tiên sinh nhà ngươi, đại thần trong triều, còn có thủ vệ trong cung, tất cả đều chứng kiến. Ngươi chẳng lẽ lại quên sao? Ta đến xem xem, ngươi làm sao có thể trảm được đầu của ta ?! ”

Ta cười lạnh: “Tỷ thí năm đó, thực chất ai thắng ai bại trong lòng ngươi và ta đều biết rõ. Còn không phải do ngươi cùng Lưu Triệt giở trò bỉ ổi vô sỉ, nhiễu nhương gây rối bên trong? Tiên sinh, người cũng cảm thấy hổ thẹn khi làm bằng hữu với các ngươi.”

Hoài Dương Tử nói: “Ta cùng bệ hạ vô sỉ bỉ ổi? Rõ ràng ngươi lòng dạ đàn bà! Cái gì hổ thẹn khi làm bằng hữu với chúng ta?! Bởi ngươi tỷ thí thua, bởi Đông Phương Sóc bị tống ngục vì ta cho nên hắn mới ghi hận trong lòng! Hắn bất quá chỉ là một tên thư sinh cổ hủ cứng đầu, đọc có vài năm đèn sách; làm sao thấu được thứ bệ hạ khao khát truy cầu chính là trường sinh cực lạc?! Hắn ngu xuẩn không hiểu, lại mỗi ngày đều tiến cung can gián, chọc cho bệ hạ mấy lần bẽ mặt trêи triều. Bệ hạ sớm đã coi hắn không thuận mắt. Nếu không phải hắn có công bảo hộ bệ hạ đăng cơ khi xưa, thì đã không cho hắn mấy phần thể diện như vậy. Mà ta, lại càng không so đo tính toán với hắn, bằng không thì sao hắn có thể còn mạng mà sống thoải mái cuối đời?”

“Đều do ngươi mị hoặc gạt vua. Ngươi còn có tư cách đi nói tiên sinh hay sao?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của quân sola