Trong đôi mắt đen thẳm khó đoán của Chiến Thường Thắng lóe lên một tia sáng. Ngụ ý của "Nhất hào" rất rõ ràng, nhất là khi vị chủ quan phụ trách huấn luyện quân sự lại thiên về làm chính trị, trong khi đây lại là thời đại "chính trị soái lĩnh".
Huấn luyện quân sự giống như đi ngược dòng nước, không tiến ắt sẽ lùi. Xem ra ông ấy đến đây là để làm "con dao nhọn".
Lãnh Vệ Quốc thẳng thắn nói: "Người lính mà không tập luyện, thì những chiếc bánh bao trắng ngần kia, ăn vào bụng có thấy hổ thẹn không?"
Chiến Thường Thắng đứng thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Nhất hào, tôi muốn báo cáo công việc với ông..."
Lãnh Vệ Quốc nghe vậy thì ánh mắt sáng lên. Nghe những gì cậu ta nói, ông hài lòng gật đầu liên tục, ông biết ngay thằng nhóc này rất có bản lĩnh.
Lãnh Vệ Quốc nhìn cậu với ánh mắt trong sáng, nói: "Cứ mạnh dạn mà làm!"
"Ha ha..." Từ trong phòng truyền ra tiếng cười sảng khoái của Trần Quế Lan.
Lãnh Vệ Quốc dịu dàng nhìn về phía căn phòng: "Họ đang nói gì mà vui thế?"
"Không biết ạ." Chiến Thường Thắng khẽ lắc đầu.
"Lão Lãnh, cơm chín rồi, chúng ta ăn ở đâu đây?" Trần Quế Lan cười nói khi bước ra từ trong phòng.
"Dọn ra ngoài đi, trong nhà nóng, gió thổi ngoài này còn mát hơn." Lãnh Vệ Quốc chỉ vào chiếc bàn đá nói.
"Được, nghe ông." Trần Quế Lan xoay người vào phòng bưng cơm canh ra.
Mùa hè có nhiều rau củ theo mùa, lại gần biển nên hải sản cũng rất phong phú, bàn đá nhanh chóng bày đầy những món ăn ngon lành.
"Hải sản hôm nay đều do cô em làm đấy." Trần Quế Lan cười nói: "Cô em lớn lên ở vùng biển, làm hải sản còn ngon hơn tôi nhiều."
"Vậy sao! Thế thì tôi phải nếm thử tay nghề của em dâu mới được." Lãnh Vệ Quốc cầm đũa lên nói.
"Bố mẹ, con về rồi." Một thiếu niên tầm mười hai, mười ba tuổi ôm quả bóng rổ chạy vào.
"Thằng nhóc hỗn láo, mày lại chạy đi đâu chơi đấy, nhìn cái người mày dính đầy đất kìa." Lãnh Vệ Quốc sa sầm mặt mày nói.
"Cường Tử, còn không mau vào rửa mặt đi." Trần Quế Lan nháy mắt với con trai.
"Dạ!" Thằng bé vừa bị mắng đến ủ rũ lúc nãy lập tức lấy lại tinh thần, ôm bóng chạy tót vào trong nhà.
"Đứng lại đó cho tao!" Lãnh Vệ Quốc quát, mặt lạnh như tiền: "Thằng nhóc không biết phép tắc, không thấy trong nhà có khách à."
"Cháu chào chú, chào dì ạ!" Lãnh Cường lập tức quay người lại, lễ phép chào hỏi rồi không đợi Chiến Thường Thắng kịp phản ứng đã chạy biến đi đâu mất.
"Thằng nhóc này, bị tôi chiều hư rồi." Lãnh Vệ Quốc ngượng ngùng nói.
Chiến Thường Thắng mỉm cười không đáp, Trần Quế Lan vội vàng mời mọc: "Ăn cơm, ăn cơm thôi."
Chẳng mấy chốc, Lãnh Cường người vẫn còn ướt sũng vì vừa rửa mặt đã chạy ra, ngồi vào chiếc ghế duy nhất còn trống, ở giữa hai người chị. Một người đưa đũa, một người đưa bánh bao cho cậu bé.
Có Chiến Thường Thắng ở đây, Lãnh Vệ Quốc cũng không tiện mắng mỏ con cái.
Bữa cơm diễn ra trong không khí vui vẻ. Sau khi tiễn Chiến Thường Thắng và vợ ra về, Lãnh Vệ Quốc mới hỏi: "Vừa nãy bà với em dâu nói gì trong bếp mà vui thế?"
"Cô em họ Đinh là người cởi mở, rất dễ gần." Trần Quế Lan cười vui vẻ.
"Mới tiếp xúc có một lần mà đã kết luận sớm thế sao?" Lãnh Vệ Quốc trầm ngâm nói.
"Cái tính sảng khoái đó, giống hệt tôi." Trần Quế Lan cười tươi rói: "Tôi thấy cả nhà họ đều là người chân thành. Ông xem, lúc ăn cơm, Tam hào toàn bế con. Đàn ông biết thương vợ thương con thì không thể là người xấu được."
Lãnh Vệ Quốc nghe vậy thì dở khóc dở cười nhìn bà. Thôi bỏ đi, hiếm khi bà đánh giá cao một người như vậy.
Đừng nhìn bà có tính cách xuề xòa, thực ra tâm tư bà tinh tế và sắc sảo lắm! Được thừa hưởng trọn vẹn chân truyền từ cha mẹ bà.
&*&
Cùng lúc đó trên đường về nhà, Hồng Anh nhìn hai người họ nói: "Bố mẹ, con về nhà trước đây." Nói đoạn, cô bé vội vã chạy về phía nhà mình.
"Đứa trẻ này." Chiến Thường Thắng khẽ lắc đầu: "Thằng nhóc Bác Đạt đó có gì mà khiến con bé mê mẩn thế không biết."
"Con bé đang vội về xem thầy Cảnh sửa đài phát thanh đấy mà!" Đinh Hải Hạnh cong môi cười nhạt.
"Không biết lão Cảnh sửa đến đâu rồi nhỉ?" Chiến Thường Thắng hy vọng nói.
"Người ta là chuyên gia, sẽ không lừa anh đâu, chỉ là sớm hay muộn thôi." Đinh Hải Hạnh vỗ nhẹ lên vai anh: "Kiên nhẫn một chút, bố của các con!"
Đinh Hải Hạnh cảm thán: "Nhất hào là người đáng để kết giao." Cô chuyển chủ đề.
"Sao lại nói vậy?" Chiến Thường Thắng tò mò hỏi.
"Không bỏ rơi vợ tào khang, nhân phẩm chắc chắn không đến nỗi nào." Đinh Hải Hạnh nói đầy ẩn ý.
Chiến Thường Thắng nghe vậy thì ngẩn người, rồi mỉm cười: "Phụ nữ các cô lúc nào cũng để ý những thứ lạ lùng."
Trong lòng Đinh Hải Hạnh bùng lên ngọn lửa hóng hớt, cô tò mò hỏi: "Nhất hào và chị dâu sao?"
"Chị dâu là vợ nuôi từ bé, tuổi còn lớn hơn Nhất hào hai tuổi đấy!" Chiến Thường Thắng nhìn cô vợ đang vô cùng kinh ngạc, nói tiếp: "Đúng vậy, không những là hôn nhân sắp đặt phong kiến mà còn là vợ nuôi từ bé."
Đinh Hải Hạnh không thể tin nổi. Chiến Thường Thắng gõ nhẹ vào mũi cô: "Nhìn vẻ mặt em kìa, có đến mức kinh ngạc thế không? Không phải ai cũng vô tình vô nghĩa. Tình cảm của họ là được tôi luyện trong gian khổ. Anh từng nghe người ta kể, hai người họ từng mất liên lạc mấy năm, không biết sống chết thế nào. Thời đó mới giải phóng, để giải quyết vấn đề hôn nhân cho các sĩ quan quân đội độc thân lớn tuổi, cấp trên đã không ít lần làm mai mối. Có người giới thiệu cho Nhất hào bao nhiêu là hoa khôi văn công, y tá, bác sĩ, nữ sĩ quan nhưng ông ấy đều từ chối hết. Theo lời ông ấy nói, thì sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Khi kết hôn, ông ấy đã nói nếu một trong hai người lìa đời trước, ông ấy cũng sẽ không tái hôn. May mắn là cả hai đều không từ bỏ việc tìm kiếm nhau, cuối cùng đã có một cái kết viên mãn."
Đinh Hải Hạnh nhìn anh, đôi mắt sáng lấp lánh: "Không ngờ Nhất hào lại là người nặng tình như vậy."
"Anh thì kém lắm sao?" Chiến Thường Thắng nói bằng giọng đầy mùi giấm.
Đinh Hải Hạnh chắp tay sau lưng, đi dạo bước, hơi hếch cằm lên: "Cái này thì khó nói lắm, đàn ông lúc vợ còn sống thì đối xử tốt thật đấy, nhưng vợ vừa đi, khóc lóc thảm thiết là thế! Quay đi quay lại chưa đầy hai tháng đã tái hôn."
"Anh sẽ không thế đâu." Chiến Thường Thắng nhìn cô, nghiêm túc nói.
Đinh Hải Hạnh nhìn anh, cười tinh quái: "Nếu anh dám tái hôn, em sẽ ngày ngày ngồi ở đầu giường anh, gọi tên anh." Cô dang hai tay, hạ thấp giọng đầy ma quái: "Chiến Thường Thắng, đồ không có lương tâm nhà anh..." Nói xong cô tự bật cười: "Ha ha... em dọa anh chết khiếp."
"Những người đàn ông tái hôn đó, có ai biết nấu cơm, giặt giũ, quét dọn, sắp xếp quần áo đâu... nên vợ mất rồi là không có cơm ăn. Vì thế tìm người bầu bạn cũng là lẽ thường tình." Chiến Thường Thắng ánh mắt đong đầy sự dịu dàng: "Còn anh thì biết tự giặt quần áo nấu cơm mà."
Đinh Hải Hạnh sững sờ nhìn anh, rồi nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt đẹp tựa sao trời: "Em muốn ôm anh quá thì phải làm sao?" Giọng cô như dòng suối chảy trong khe núi, thấm đẫm lòng người.
Chiến Thường Thắng nghiêm mặt nói: "Cái này không được, đây là doanh trại quân đội, không được làm những hành động gây tổn hại phong hóa." Sau đó lại cười trêu chọc: "Về đến nhà rồi để em ôm cho thỏa thích."
"Đồ đáng ghét này!" Đinh Hải Hạnh buồn cười lắc đầu, ánh mắt nhìn anh dịu dàng đến tan chảy.