“Hơn nữa, trận Xích Bích năm xưa, Khổng Minh còn biết mượn gió đông, tận dụng cả màn sương mù dày đặc để yểm hộ đấy!” Cảnh Hải Lâm tiếp tục dội gáo nước lạnh, “Cậu thì lấy đâu ra gió đông mà mượn!”
Chiến Thường Thắng cười hì hì, thần bí nói: “Nếu tôi cũng có thể mượn được thì sao!” Hạnh nhi nhà anh còn chuẩn hơn cả dự báo thời tiết ấy chứ.
“Mượn được cũng vô dụng! Phải biết rằng khi đó liên quân Tôn - Lưu dàn trận trên sông với Tào Tháo, cậu có biết chiến hạm địch đang ở đâu không? Đại dương rộng lớn thế kia, cậu tìm ra được à? Chờ cậu tìm thấy thì gió đông còn không? Chiến hạm địch đã chạy mất dạng từ lâu rồi. Ngay cả xác suất mèo mù vớ cá rán cũng không có đâu. Với bán kính hoạt động chỉ vài chục cây số của tàu nhỏ nhà mình, gió cấp năm cấp sáu là không thể ra khơi. Có mượn được gió đông cậu cũng chẳng dùng được vào việc gì.” Cảnh Hải Lâm không khách khí, từng câu từng chữ đâm thẳng vào tim gan anh.
Nghe vậy, Chiến Thường Thắng lộ vẻ chán nản, Cảnh Hải Lâm an ủi: “Đồng chí Chiến, ý tưởng thì tốt, tinh thần nghiên cứu này rất đáng khen ngợi!”
Chiến Thường Thắng sắc mặt lạnh lùng nói: “Vậy chúng ta mai phục chờ thời không được sao! Tận dụng lúc hoàng hôn, ánh sáng mờ ảo, có thể thả khói mù, lẻn vào từ nhiều hướng, quấn lấy chiến hạm của địch, đánh du kích với chúng, sau đó để tàu ngư lôi của chúng ta âm thầm vòng ra phía sau, thừa lúc chúng không chú ý mà đâm một nhát. Đây gọi là minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương. Tránh chỗ mạnh, đánh chỗ yếu.”
Cảnh Hải Lâm buồn cười lắc đầu nhìn anh: “Cậu đấy! Mai phục chờ thời, tôi hỏi cậu, biển rộng mênh mông thế kia, cậu mai phục kiểu gì, cậu có biết người ta từ hướng nào tới không?” Cảnh Hải Lâm lắc lắc ngón trỏ, “Ý tưởng này không đáng tin.”
“Vậy ông nói xem phải làm sao? Với gia sản hiện có, chỉ có thể dùng chiến thuật lấy nhỏ thắng lớn, lấy nhiều đánh ít. Cứng đối cứng với người ta chẳng khác nào ông thọ treo cổ, chán sống tìm đường chết.” Chiến Thường Thắng căng mặt nói.
“Các tướng lĩnh hải quân của phe bên kia đều được Mỹ đế đào tạo cả đấy, không tệ như cậu nói đâu! Chính quy quân đội, cậu là kẻ tay ngang, dựa vào đâu mà đánh lại người ta!” Cảnh Hải Lâm nhìn người đang bình tĩnh kia rồi nói tiếp, “Dám dương oai diễu võ ngay cửa nhà mình, người ta dựa vào tàu to pháo lớn đấy.”
“Tôi biết! Nói thật, đám thuộc hạ của lão Tưởng kia cũng không phải hạng túi cơm thùng rượu, phần lớn họ đều là những tướng lĩnh cao cấp hội tụ cả kỹ thuật và chiến thuật. Luận về hải chiến, trình độ của họ tuyệt đối cao hơn tôi.” Chiến Thường Thắng mặt mày nghiêm nghị, đôi mắt đen sâu thẳm không nhìn thấy đáy.
“Thế chẳng phải là nhận thức rất rõ ràng sao!” Cảnh Hải Lâm gật đầu nói.
“Nhưng họ có một điểm yếu chí mạng, đó là sùng bái lý thuyết hải chiến đến mức vô tận. Nếu hải chiến của chúng ta cứ đánh theo lối chính quy, đối đầu trực diện với tàu tuần dương, tàu khu trục của địch thì không cần đánh cũng biết chắc chắn thua.” Chiến Thường Thắng nghiêm túc nói, “Chỉ có đi đường tắt, không đánh theo lẽ thường mới có khả năng giành chiến thắng. Cứ theo sách giáo khoa mà đánh thì đừng đánh nữa. Tôn Tử Binh Pháp có câu đầu tiên: Binh giả quỹ đạo dã. Lại còn binh vô thường thế. Phải xuất kỳ bất ý mới có thể thắng lợi.” Anh phẫn nộ nói: “Đám cháu chắt rùa rụt cổ kia coi việc quấy nhiễu vùng gần bờ như cơm bữa, thật sự quá ngông cuồng, đây là khinh thường chúng ta vô năng!” Nhìn anh, ánh mắt đầy kiên định: “Không dám thử nghiệm thì nói gì đến chuyện cường đại!”
Cảnh Hải Lâm gãi cằm nói: “Chi bằng cậu hãy làm cho radar của chúng ta mạnh mẽ hơn đi, có thể nắm bắt chính xác hành tung của địch, từ đó mới có thể triển khai quân lực ung dung được.”
“Cái radar rách nát đó của chúng ta, về cơ bản là đang giúp địch đánh lừa chính mình thôi!” Chiến Thường Thắng lẩm bẩm một mình, đột nhiên mắt sáng lên: “Này! Lão Cảnh, chẳng phải cải tiến radar là sở trường của ông sao? Ông cải tiến radar đi, như vậy là có thể nắm được hành tung của địch rồi.”
“Cậu nói nghe dễ quá, vấn đề cải tiến trang bị là chuyện cũ rích rồi, ước chừng lúc cậu chưa tới đây, người ta đã bàn tán hằng tháng, mong chờ hằng năm rồi, chỉ bàn suông mà không có tiền thì cũng bằng không.” Cảnh Hải Lâm thở dài bất lực, “Cậu tưởng tôi là thần tiên à! Thổi một hơi là có đủ mọi thứ.” Nhìn anh, ông nói: “Cậu vẫn nên đảm bảo thông tin liên lạc thông suốt đi! Cuộc diễn tập ba ngày sau có thuận lợi hay không vẫn còn là một ẩn số.”
“Ồ! Đưa mô hình tàu khu trục đó cho tôi.” Chiến Thường Thắng chợt nhớ ra.
“Làm gì?” Cảnh Hải Lâm mắt sáng lên, nghĩ đến một khả năng, “Sao, muốn làm sa bàn diễn tập à!”
“Ừ! Tôi không tin là không hạ nổi một chiếc chiến hạm nghìn tấn của nó.” Chiến Thường Thắng nghiêng đầu, vẻ mặt không tin vào tà thuyết.
Cảnh Hải Lâm chỉ vào mô hình trên giá sách: “Cái này cậu tìm Bác Đạt mà bàn.”
“Tìm con bàn chuyện gì?” Cảnh Bác Đạt vừa tắm xong trở về, đứng ở cửa thư phòng hỏi.
“Ồ! Bác Đạt, cho chú mượn chiếc chiến hạm lớn của cháu dùng một chút.” Chiến Thường Thắng lên tiếng.
“Sư phụ, chú cần cái này làm gì ạ?” Cảnh Bác Đạt tò mò chớp mắt.
“Là thế này...” Chiến Thường Thắng thuật lại sự việc.
Nghe vậy, Cảnh Bác Đạt chạy lạch bạch tới trước giá sách, ôm chiến hạm lớn đưa cho anh: “Sư phụ, cho chú này, chú cứ nghiên cứu kỹ đi, đánh cho đám người đó tơi bời.”
“Đúng là phần tử hiếu chiến.” Chiến Thường Thắng nhìn cậu bé cười nhẹ, “Được rồi, không làm phiền hai cha con nghỉ ngơi nữa.” Anh ôm chiến hạm rời khỏi nhà họ Cảnh.
“Con trai, không thấy xót à! Mất gần một năm trời mới lắp ráp xong đấy.” Cảnh Hải Lâm nhìn cậu bé bằng nụ cười ôn hòa.
“Con lắp lại là được mà, hơn nữa trong tay sư phụ nó có thể phát huy tác dụng lớn hơn, con mừng còn không kịp ấy chứ.” Cảnh Bác Đạt chớp đôi mắt to tròn như quả nho đen, vui vẻ nói.
“Cha hỏi này, sao con lại gọi lão Chiến là sư phụ thế!” Cảnh Hải Lâm đã muốn hỏi từ lâu.
“Chú ấy dạy con võ công, trong sách chẳng phải đều bái sư học nghệ sao ạ?” Cảnh Bác Đạt cười hì hì đáp.
“Nhắc nhở con, sau này đừng gọi như thế nữa!” Cảnh Hải Lâm đột nhiên nghiêm giọng.
“Tại sao ạ?” Cảnh Bác Đạt khó hiểu hỏi, trong mắt tràn đầy sự nghi hoặc, “Gọi sư phụ nghe rất thân thiết mà! Hơn nữa con chỉ gọi khi chúng ta ở cùng nhau thôi.”
“Sẽ bị phê bình là tàn dư phong kiến đấy.” Cảnh Hải Lâm thận trọng nói.
“A?” Cảnh Bác Đạt sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, môi run run nói: “Vậy con không gọi nữa, không thể làm liên lụy đến sư... chú Chiến được.” Cậu bé nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đau điếng, cố giữ lý trí, não bộ xoay chuyển: “Nhưng trong nhà máy chẳng phải có thợ cả dạy đồ đệ sao ạ?” Cậu bé bình tĩnh nói.
“Cái đó không giống, quan hệ sư đồ trong xã hội mới sao có thể giống được?” Cảnh Hải Lâm đi tới xoa mái tóc mềm mại của cậu bé, áp đầu cậu vào ngực mình: “Con trai, con gọi chú Chiến chẳng phải được rồi sao.”
“Giống người khác thì không hay.” Cảnh Bác Đạt lầm bầm, cái đầu nhỏ xoay chuyển: “Con gọi là ba Chiến được không ạ?” Vừa nói cậu vừa vui vẻ vỗ tay: “Cứ gọi là ba Chiến, con thấy rất hay.”
Cảnh Hải Lâm sa sầm mặt mày, cảm giác con trai mình đã bị lão Chiến dụ dỗ mất rồi, đến cả “ba” cũng gọi luôn. Vốn dĩ muốn chỉnh đốn cách xưng hô của con, giờ lại thành ra tự bê đá đập vào chân mình.
“Không hay, chúng ta đổi cái khác đi.” Cảnh Hải Lâm nói với giọng cứng ngắc.