Chu Ái Quân bước vào sau cùng, nói: "Đồng chí Hồng, thế nào? Còn thiếu đồ đạc gì không? Thiếu gì cứ lên tiếng, đi hậu cần mà lĩnh."
"Thật là làm phiền Chu bộ trưởng quá, không thiếu gì đâu ạ." Hồng Tuyết Lệ đưa mắt nhìn quanh một vòng rồi nói.
"Mẹ, để các chú Giải phóng quân giúp chúng ta treo ảnh chân dung của vĩ nhân ở chính giữa phòng khách đi." Cảnh Bác Đạt đảo đôi mắt đen láy, lanh lợi nói.
Hồng Tuyết Lệ giật mình, lập tức nói: "Đúng, đúng! Làm phiền các đồng chí nhé."
Chu Ái Quân nghe vậy vui vẻ đồng ý: "Được, tôi lập tức sắp xếp người làm ngay."
"Cạch cạch cạch..." Tiểu chiến sĩ cầm búa và đinh đóng lên bức tường chính giữa phòng khách, nhận lấy bức ảnh chân dung do Hồng Tuyết Lệ trân trọng đưa bằng hai tay, cẩn thận treo lên.
Chu Ái Quân nhìn quanh một vòng, trong lòng không khỏi lẩm bẩm: Đúng là gia đình cách mạng tiêu chuẩn.
Trong lòng Đinh Hải Hạnh thì nghĩ, đây chính là "phòng mẫu cách mạng".
Chu Ái Quân lại khách sáo nói: "Có nhu cầu gì cứ đến hậu cần tìm tôi."
"Mấy ngày nay thật là làm phiền các anh rồi, các chiến sĩ cũng vất vả quá, chỗ này chia cho mọi người nhé!" Hồng Tuyết Lệ lấy ra một bao Đại Tiền Môn đưa cho Chu Ái Quân.
Gương mặt Chu Ái Quân càng thêm hòa ái: "Không làm phiền cô dọn dẹp nhà cửa nữa." Sau đó ông phất tay, các chiến sĩ trong phòng liền cùng ông rút lui ra ngoài.
Đinh Hải Hạnh nhìn thấy Cảnh Bác Đạt giơ ngón tay cái về phía mình, trong lòng khẽ thở dài.
Hồng Tuyết Lệ và Đinh Hải Hạnh nhìn nhau, mọi lời muốn nói đều nằm trong ánh mắt. Cả hai cùng nhìn về phía bọn trẻ, đáy mắt thoáng qua một tia xót xa.
"Được rồi, chúng ta mau dọn dẹp đồ đạc thôi!" Hồng Tuyết Lệ vỗ tay nói.
Một người lớn cùng hai "tráng đinh" nhỏ cùng hành động, mất cả buổi sáng mới xếp hết sách vở lên giá.
Đinh Hải Hạnh dùng xe đẩy em bé, đẩy con đến hợp tác xã mua ít hải sản và rau củ theo mùa, về nhà dùng bếp dầu hỏa làm đơn giản ba món nóng, hai món trộn, rồi ra nhà ăn mua bánh bao, ăn tạm một bữa.
"Thật là làm phiền cô quá." Hồng Tuyết Lệ ngại ngùng nói.
"Chị dâu nói gì vậy? Bán anh em xa mua láng giềng gần, chúng ta ở sát vách nhau, đừng khách sáo." Đinh Hải Hạnh nhìn chị cười nói: "Xem bọn trẻ đi lấy bánh bao về rồi kìa, chúng ta ăn cơm thôi."
&*&
Trong nhà ăn, Chiến Thường Thắng đã lấy xong cơm canh, tìm một chỗ ngồi xuống, cầm đũa lên ăn ngon lành! Bỗng một bóng người đổ xuống đầu anh.
Chiến Thường Thắng ngẩng đầu nhìn, khẽ nhíu mày: "Ngũ Hào!" Đáy mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.
"Tôi ngồi đây được chứ?" Giang Ngũ Hào cười tủm tỉm nói.
"Tất nhiên rồi." Chiến Thường Thắng đặt đũa xuống, khách sáo đưa tay ra: "Mời!"
Giang Ngũ Hào thong dong ngồi xuống, cầm đũa lên nói: "Hôm nay món ăn ở nhà ăn khá đấy."
Những người khác trong nhà ăn nhìn hai người họ với vẻ kinh hãi. Ai mà chẳng biết họ là đối thủ không đội trời chung, cứ gặp nhau là cãi vã. Giờ đây lại ngồi chung một bàn ăn cơm, thật khiến họ không hiểu nổi, không biết hôm nay lại giở trò gì.
Từng ánh mắt như đèn pha quét tới. Giang Ngũ Hào đưa ánh mắt sắc lạnh quét qua những kẻ hiếu kỳ đó, khiến họ sợ hãi vội cúi gằm mặt vào khay cơm, nhưng đôi tai vẫn dựng đứng lên nghe ngóng.
Chiến Thường Thắng ngạc nhiên nhìn ông ta, chắc không phải rảnh rỗi đến mức tìm mình thảo luận về món ăn nhà ăn đâu, chuyện này đâu liên quan đến họ, cả hai cũng đâu quản lý hậu cần.
Giang Ngũ Hào ngước mắt nhìn anh: "Ăn cơm đi, nhìn tôi làm gì?"
Chiến Thường Thắng cầm lại đũa, cúi đầu chuyên tâm ăn cơm. Vì không biết ông ta đang giấu "thuốc" gì trong hồ lô, nên cứ đợi xem sao! Dù sao cũng chẳng phải vì thấy anh cô đơn lẻ loi mà đến ăn cùng.
"Hôm nay lại đi kiểm tra trên tàu à." Giang Ngũ Hào từ tốn mở lời.
"Ừ!" Chiến Thường Thắng gật đầu.
"Kết quả kiểm tra thế nào?" Giang Ngũ Hào hỏi.
"Còn chưa kiểm tra xong mà? Có kết quả tôi sẽ nói cho ông biết." Chiến Thường Thắng ngẩng đầu, vô cảm nhìn ông ta nói.
"Tôi nhớ hôm qua trong cuộc họp, Từ Mậu Sinh đã nhắc nhở cậu, bây giờ giáo dục học tập mới là việc quan trọng nhất." Giang Ngũ Hào không nhanh không chậm nói.
Chiến Thường Thắng đặt đũa xuống, gương mặt lạnh lùng nhìn ông ta: "Tôi không hề làm chậm trễ việc giáo dục học tập của ông. Quân dung quân kỷ không chỉnh tề, chẳng lẽ không nên chỉnh đốn sao? Việc này đâu có xung đột gì!" Anh bình thản, ánh mắt thâm trầm nhìn ông ta: "Tôi còn phải nhắc ông một điều, xin hãy nhớ kỹ ông đang mặc quân phục. Điều lệnh nội vụ, lính mới còn thuộc lòng làu làu đấy."
Ý ngoài lời là có sự khác biệt với bên địa phương.
Giang Ngũ Hào siết chặt đôi đũa, bỗng cười một tiếng: "Giáo dục học tập cũng bao gồm cả quân nhân."
"Tất nhiên!" Chiến Thường Thắng gật đầu, trong lòng khẽ chuyển động, lời định nói ra lại nuốt ngược vào trong, không thể "đả thảo kinh xà" (đánh cỏ động rắn), khiến ông ta đề phòng trước.
Đúng là môi thương lưỡi kiếm, qua lại không nhường một tấc.
"Tôi ăn xong rồi, Ngũ Hào cứ từ từ dùng." Chiến Thường Thắng mỉm cười khách sáo đầy gượng gạo, nói xong liền đứng dậy rời đi.
Giang Ngũ Hào vội vã đứng dậy theo, đuổi đến tận phòng nước nóng.
Giang Ngũ Hào hạ thấp giọng gọi: "Lão Chiến."
Chiến Thường Thắng hơi cứng người, da gà da vịt nổi hết cả lên, anh gật đầu ra hiệu với ông ta, thật sự không biết nên nói gì? Anh sợ mình vừa mở miệng là sẽ lộ tẩy ngay.
Giang Ngũ Hào tỏ vẻ thiện chí nói: "Hai chúng ta chỉ là xung đột quan điểm trong công việc thôi, không ảnh hưởng đến việc lão ca đây nhắc nhở cậu trong cuộc sống đâu nhé!"
Chiến Thường Thắng rửa sạch khay cơm, đứng thẳng người, vẩy vẩy khay cơm còn ướt nước: "Ông nói đi?"
Giang Ngũ Hào nhếch mép, cười như không cười nói: "Lão Chiến, dù sao chúng ta cũng là đấng nam nhi, lại còn là cấp ba, sao có thể đi gánh nước chứ, mất giá quá." Ông ta vỗ vỗ vai anh, vẻ trêu chọc nói: "Không ngờ lão Chiến lại không quản được vợ thế này!"
Chiến Thường Thắng khẽ nhếch môi, tự giễu một cách thản nhiên: "Ồ! Tôi là nhân vật lớn ghê gớm gì sao? Sao tôi không biết nhỉ." Anh nhẹ nhàng phủi chỗ vai vừa bị ông ta vỗ, nói: "Cảm ơn ông đã nhắc nhở, nhưng bây giờ tôi mới biết lão Giang ở nhà giống như địa chủ, cơm bưng nước rót, coi chị dâu như người làm công. Tư tưởng phong kiến ngu muội này không được đâu. Phải nên giáo dục, giáo dục thật tốt mới được." Nói xong, anh sải bước rời đi.
Giang Ngũ Hào tức đến dậm chân, lòng tốt bị coi như lòng lang dạ thú, cậu cứ đợi đấy, có ngày cậu sẽ phải nếm mùi đau khổ.
&*&
Chiến Thường Thắng sải bước đi đến văn phòng của Cảnh Hải Lâm.
Cảnh Hải Lâm thấy anh vào, vội vàng đặt khay cơm xuống: "Sao cậu lại đến đây? Rảnh rỗi thế à!"
"Cậu cứ ăn tiếp đi!" Chiến Thường Thắng kéo ghế mây ngồi đối diện ông.
Cảnh Hải Lâm bưng khay cơm lên, nhanh chóng húp vài miếng rồi đặt khay trống xuống.
"Không cần ăn vội thế đâu." Chiến Thường Thắng ngước mắt nhìn lên giá, thấy trên đó đặt không ít thứ đồ đồng nát.
Cảnh Hải Lâm nhìn theo ánh mắt anh: "Những thiết bị chính xác này đều được chuyển từ nhà tôi đến đấy."
"Đều là Bành Phúc Sinh chuyển tới sao?" Chiến Thường Thắng đôi mắt đen láy khẽ chớp.
"Ừ! Cậu chàng đó rất tháo vát." Cảnh Hải Lâm buộc phải thừa nhận.
"Thế nào? Giữ cậu ta lại đi!" Chiến Thường Thắng hỏi.
"Bên cậu không vấn đề gì thì bên tôi cũng không sao, cuối cùng vẫn phải xem cậu ta có đồng ý hay không đã." Cảnh Hải Lâm cẩn trọng nói.