Chiến Thường Thắng xoay người đưa mắt nhìn theo ba người nhà họ Cảnh rời đi, lúc này mới quay người vào nhà.
Đinh Hải Hạnh nhìn anh và Hồng Anh nói: "Em đã dùng bếp dầu hỏa đun nước rửa chân rồi, trời cũng tối rồi, chúng ta rửa ráy rồi đi ngủ thôi!"
"Được!" Chiến Thường Thắng nhìn cửa sổ đang mở, tấm lưới chống muỗi mới đóng, khẽ nhếch môi lại nói: "Có gió lùa qua thế này, cảm thấy ở gần biển mát mẻ hơn trong thành phố nhiều."
"Chỉ là lắm muỗi thôi, có túi thuốc đuổi muỗi mẹ cho mà vẫn bị cắn đây này." Hồng Anh vừa gãi những nốt muỗi đốt trên cánh tay vừa nói.
"Đợi lát nữa dọn dẹp sân bãi sạch sẽ, mẹ sẽ trồng cỏ đuổi muỗi là được." Đinh Hải Hạnh nhìn cô bé nói: "Chưa bôi dầu gió à?"
"Bôi rồi, nhưng vẫn thấy ngứa." Hồng Anh vỗ vỗ cánh tay mình đáp.
"Giăng màn chưa?" Chiến Thường Thắng nhìn hai người họ hỏi.
"Màn đã lấy ra rồi, nhưng chưa giăng. Đây chẳng phải đang đợi anh sao!" Đinh Hải Hạnh đẩy anh một cái: "Đi thôi, giăng màn cho Hồng Anh trước."
Trên tường có đinh nên cũng không lo không có chỗ treo, vì là giường gạch nên màn không đủ độ dài, buộc thêm dây để nối dài ra là được.
Chiến Thường Thắng treo màn xong cho Hồng Anh, quay lại phòng ngủ, nhìn chiếc màn đã giăng sẵn trên cũi cùng cậu con trai đang ngủ ngon lành: "Con ngủ ngon thật đấy."
"Đừng ngắm nó nữa, màn của chúng ta treo lên đi." Đinh Hải Hạnh bò lên giường gạch giũ màn ra, hai vợ chồng mỗi người một bên, rất nhanh đã treo xong.
"Trên tủ đầu giường này chạm khắc hình con dơi." Chiến Thường Thắng sờ vào hình con dơi lồi lõm nói.
"Hoa văn phù điêu bố cục chặt chẽ, ngụ ý rất hay. Dơi cùng đồng tiền, ý chỉ "Phúc tại nhãn tiền" (Phúc ngay trước mắt)." Đinh Hải Hạnh từ trong màn chui ra nói.
Chiến Thường Thắng khẽ lắc đầu, hừ nhẹ một tiếng: "Mê tín dị đoan."
"Chẳng qua chỉ là con dơi thôi mà! Cầu chút may mắn, có cần phải nâng cao quan điểm thế không?" Đinh Hải Hạnh lườm anh một cái: "Đồ không biết thưởng thức." Cô đẩy vai anh: "Mau đi rửa mặt mũi đi."
"Em rửa trước đi." Chiến Thường Thắng nhìn cô nói.
"Vậy anh đi xi tè cho con trước đi." Đinh Hải Hạnh dứt khoát nói.
"Được, anh làm." Chiến Thường Thắng nhảy xuống giường, đi tới bên cũi, vén màn lên, bế cậu nhóc ra. Bô ngay trong phòng, anh bế con trai qua xi tè.
Đinh Hải Hạnh thì ra ngoài rửa mặt đánh răng, vệ sinh cá nhân xong xuôi, lúc quay lại thì con trai đã được đặt lại vào cũi, đang nằm dang tay dang chân ngủ. Cậu nhóc mặc chiếc yếm đỏ rực, chăn mỏng đắp ngang bụng, dù có đạp thế nào cũng không tung ra được, muốn lật người cũng không xong.
Đinh Hải Hạnh lên giường, lấy chăn đệm trong tủ đầu giường ra bắt đầu trải giường. Chiến Thường Thắng thì sau khi ra ngoài rửa ráy xong đã kiểm tra cửa sổ, rồi quay lại phòng ngủ.
Anh vén màn lên giường, cài màn lại, ngồi trên giường dang rộng hai tay nói: "Hạnh nhi, không phải em muốn ôm anh sao? Giờ được rồi đó, cho em ôm thỏa thích. Anh là người rất giữ lời hứa." Rõ ràng là lời đứng đắn nhất, lúc này thốt ra từ miệng anh lại trở nên không đứng đắn chút nào.
Đinh Hải Hạnh nghe vậy khẽ cười lắc đầu, ánh mắt long lanh, biểu cảm tinh nghịch: "Nóng chết đi được, không ôm anh đâu!"
"Em nói đúng, thời tiết nóng thế này, ôm em mới dễ chịu." Chiến Thường Thắng đột nhiên áp sát lại gần, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào đáy mắt cô, bên trong đó đang cháy lên hai ngọn lửa. Anh không nói một lời liền ôm chầm lấy cô vào lòng, thì thầm bên tai: "Chúng ta cùng sát cánh chiến đấu thế nào?"
"Em có quyền kháng nghị không?" Đinh Hải Hạnh bị ánh mắt nóng bỏng của anh nhìn đến mức khô cả họng, đầu lưỡi hồng hào khẽ liếm môi dưới.
Đồng tử Chiến Thường Thắng co rút, tầm mắt dán chặt vào đầu lưỡi hồng hào và đôi môi ướt át của cô: "Kháng nghị vô hiệu." Anh cúi đầu hôn chính xác lên đôi môi cô.
Trong lòng anh thốt lên một tiếng thở dài mãn nguyện, đè cô xuống dưới thân mình.
Đối với nụ hôn cuồng nhiệt và điên cuồng của anh, Đinh Hải Hạnh đáp lại bằng sự nhiệt tình tương tự, trong lúc môi lưỡi quấn quýt, tình yêu cũng nồng nàn đến cực điểm.
Đinh Hải Hạnh đắm chìm trong sự dịu dàng bá đạo của anh, hai tay siết chặt lấy vòng eo săn chắc của anh.
Khi cả hai sắp nghẹt thở, Chiến Thường Thắng cuối cùng cũng buông đôi môi cô ra, dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào gương mặt kiều diễm của cô. Cô nằm dưới thân anh khẽ thở dốc, khuôn miệng nhỏ nhắn hé mở tỏa ra hương thơm thoang thoảng, trong đó còn pha lẫn một chút mùi vị của anh.
Đồng tử Chiến Thường Thắng co rút dữ dội, dùng ngón tay khẽ mơn trớn hình dáng đôi môi sưng đỏ của cô.
"Tắt đèn đi!" Đinh Hải Hạnh thốt ra lời như hoa lan.
"Không muốn, anh muốn ngắm em." Chiến Thường Thắng nhìn cô với đôi mắt sâu thẳm.
"Bị người ta nhìn thấy thì không hay đâu!" Đinh Hải Hạnh đấm vào bờ vai cứng như đá của anh làm nũng.
"Ở đây không có ai đến đâu." Chiến Thường Thắng trực tiếp ngậm lấy đôi môi cô, chặn miệng cô lại. Anh công thành chiếm đất, liếm mút tỉ mỉ từng ngóc ngách trong khoang miệng cô, mút chặt lấy cái lưỡi nhỏ thơm ngọt, kéo nó ra, truy đuổi thân mật, né tránh, kiên quyết níu lấy, mút mát, quấn quýt, liếm láp... Nụ hôn này từ cuồng bạo chuyển sang dịu dàng, Đinh Hải Hạnh bị hôn đến toàn thân nóng ran, trong miệng vô thức phát ra tiếng "ư ư"...
Nụ hôn sâu này kết thúc, Chiến Thường Thắng khẽ ngẩng đầu nhìn cô dưới ánh đèn vàng nhạt, hai má cô đỏ ửng, đôi môi lại càng thêm mọng nước, đỏ mọng như hoa hồng, ngay cả đuôi mắt cũng nhuốm một tầng đỏ hồng, ánh mắt phủ một làn sương nước quyến rũ tột cùng. Dáng vẻ hiện tại của cô khiến anh mỗi phút mỗi giây đều muốn hóa thân thành sói, chỉ muốn nuốt chửng lấy cô!
Hành động không bằng tâm động, đôi môi mỏng nóng bỏng lúc này buông tha cho đôi môi đỏ, dọc theo chiếc cổ trắng ngần mịn màng như ngọc mà hôn nhẹ cắn khẽ, hơi thở nóng rực thổi vào làn da cô, để lại từng vệt đỏ nhạt.
Đôi tay anh nhanh chóng cởi bỏ đồ ngủ của cả hai, những ngón tay thô ráp của Chiến Thường Thắng như đang gảy đàn, trêu chọc từng điểm nhạy cảm trên cơ thể cô mà anh đã quá đỗi quen thuộc.
Đinh Hải Hạnh không nhịn được phát ra tiếng rên rỉ dễ chịu, làn da trắng nõn nà cũng dần nhuốm màu hoa hồng nhạt, xinh đẹp như đóa hồng đang nở rộ, mặc người hái hái.
Đêm rất dài, trong phòng lại nóng như lửa... Đinh Hải Hạnh được anh yêu chiều bằng đủ mọi tư thế, tối nay anh như được tiêm thuốc kích thích, không biết mệt mỏi là gì. Cho đến cuối cùng, bao cao su dùng hết, Chiến Thường Thắng mới tha cho cô.
Mà cô cũng thực sự kiệt sức rồi, quá kịch liệt khiến cô mệt nhoài, dần dần, cơ thể cô không còn chút sức lực nào, đến ngón tay cũng không cử động nổi.
Đinh Hải Hạnh với sự cuồng nhiệt còn sót lại trên gương mặt, hờn dỗi nhìn anh nói: "Anh không sợ ngày mai không bò dậy nổi à!"
"Chuyện này em cứ yên tâm." Chiến Thường Thắng nói với giọng khàn khàn: "Không tin vào thực lực của chồng mình à, đáng đánh!" Bàn tay dày dặn vỗ vào mông cô một cái.
"Đi xem con trai anh đi." Đinh Hải Hạnh thúc giục.
Chiến Thường Thắng ngồi dậy vén màn, nhìn sang, cười nói: "Con trai ngoan lắm." Loại màn này hơi dày, muốn nhìn rõ còn phải vén lên.
Chiến Thường Thắng cài lại màn rồi ôm cô vào lòng: "Trời nóng, ra mồ hôi nhiều mà con trai cả đêm không thức giấc. Thật ngoan!" Một lúc lâu không thấy cô lên tiếng, anh đẩy đẩy cô: "Hạnh nhi, đang nói chuyện với em đấy!"
"Đừng làm phiền em, buồn ngủ chết đi được." Đinh Hải Hạnh càu nhàu.
"Được được được, ngủ đi, không làm phiền em nữa." Chiến Thường Thắng đứng dậy ra ngoài vệ sinh cá nhân, sau đó bưng chậu nước ấm vào, lau sạch cơ thể cho cô, tiện thể "ăn đậu hũ" một chút.
Cuối cùng, anh ôm Đinh Hải Hạnh đang nằm nghiêng từ phía sau, an yên chìm vào giấc ngủ.