Nhạc Tử vốn đang cười nói vui vẻ, bỗng dưng nét mặt cứng đờ, trong khi Quản Quản chỉ biết cười méo miệng. Chuyện này khác nào hứa suông, một lời nói dối sớm muộn gì cũng bại lộ. Đến lúc đó, tình cảnh há chẳng phải tệ hơn sao? Mộc Lâm Thâm nhếch mép khinh khỉnh: "Kinh ngạc cái gì? Cứ trói hắn lại trước rồi tính sau chứ sao. Nếu không để hắn ngày ngày đòi nhảy lầu, ai mà chịu nổi? Tôi không rảnh rỗi mà đi cứu hắn... Thôi được rồi, đi nào đi nào, sang một bên nói chuyện."
"Nhưng... nhưng mà đây là chuyện không thể nào! Qua một thời gian nữa cậu không tìm về được thì sao? Tôi nghe nói Đại Quỳnh Thi không còn ở Thượng Hải nữa." Giữa chốn đông người, Quản Hướng Đông không tiện nói ra điều đó. Đó là nếu cô ấy quay về thì làm gì? Đây vốn là một cuộc hôn nhân vụ lợi, Như Hoa đã trắng tay, nếu cô ấy trở về, chỉ e rước thêm phiền toái.
"Thì phải tìm cách chứ sao." Mộc Lâm Thâm vỗ vai Nhạc Tử: "Này Nhạc Tử, chuyện này cậu làm nhé."
Nhạc Tử giật mình thon thót: "Tôi ư? Anh thà đẩy tôi xuống lầu cho rồi! Tôi làm sao mà tìm được vợ hắn chứ?"
"Ai bảo cậu tìm vợ hắn? Chuyện này đơn giản lắm. Cậu chạy một chuyến đến Hàng Châu, tìm Đại Hồ Lô... đưa ảnh Đại Quỳnh Thi, bảo hắn nghĩ cách tìm vài cô gái có nét tương đồng một chút. Rồi cậu bỏ tiền ra bao nuôi họ, để cô gái đó tới đây chăm sóc Như Hoa, quan tâm tới cuộc sống, chú ý đến tâm lý của hắn, dần dà làm phai nhạt nỗi nhớ khôn nguôi của hắn dành cho hoa khôi lớp." Từng câu từng chữ Mộc Lâm Thâm thốt ra đều được lựa chọn cẩn thận, bởi phía sau lưng họ, những cảnh sát vẫn đang lẳng lặng dõi theo. Chính vì quá cẩn trọng, lời lẽ của Mộc Lâm Thâm trở nên úp mở, khiến Nhạc Tử đâm ra khó hiểu: "Chú ý tâm lý là chú ý cái quái gì? Mấy người của Đại Hồ Lô thì biết đếch gì về tâm lý chứ?"
"Mày muốn tao phải nói thẳng ra lời thô tục à? Đại Hồ Lô là tổng chỉ huy gái gọi, mày còn không biết là làm gì à?" Mộc Lâm Thâm nổi giận đùng đùng, nói "tâm lý" thật ra là "sinh lý".
Nhạc Tử cũng rống lên: "Mày to mồm cái gì? Lên giường thì nói là lên giường đi, bày đặt đạo đức giả!"
Xung quanh vang lên những tiếng cười khúc khích. Mộc Lâm Thâm giơ tay lên xua xua: "Đúng, đúng, nói chuyện văn hóa với mày là lỗi của tao, tao sai rồi. Hai đứa mày cứ ở bên Như Hoa một lát... Để tao chào hỏi những người kia. Đi đi."
Nhạc Tử bị khuyên rời đi, còn Quản Hướng Đông thì cúi gằm mặt bước đi, dáng vẻ ngượng ngùng, không dám ngẩng đầu nhìn ai. Trước đây, Quách Vĩ và Quan Nghị Thanh từng tìm hắn để hỏi tung tích của Mộc Lâm Thâm, mà giờ đây sự thật đã rành rành ra đó, rằng hắn đã không nói thật.
Hai người vừa khuất bóng, những người khác liền tiến lại. Họ đã rất khó khăn mới có thể gặp lại, nhưng giờ đây, cảm giác xa lạ lại bất chợt ập đến, rõ ràng đến rợn người, khiến họ thà không gặp còn hơn.
Trong ấn tượng của phần lớn mọi người, Mộc Lâm Thâm từng là một chàng lãng tử u sầu. Nhưng giờ đây, hình tượng ấy đã tan biến hoàn toàn. Mái tóc dài buông lơi, gần như chạm tới bờ vai, trên vầng trán còn điểm xuyết một lọn tóc xám đầy phong cách. Làn da từng trắng trẻo như sữa nay đã lấm tấm một lớp râu ngắn, khắc họa nên những đường nét rắn rỏi, phong trần. Trông y giờ đã thực sự như một người đàn ông từng trải, chứ không còn là cậu nhóc yếu ớt ngày nào, cái gì cũng phải dựa dẫm vào bóng cha.
Đúng vậy, sự thay đổi không hề nhỏ, nhưng trong mắt Thân Lệnh Thần, thằng nhóc này trông chẳng khác nào một tên lưu manh. Hắn khẽ cười, còn chưa kịp mở miệng, Mộc Lâm Thâm đã giơ tay chỉ vào hắn, cười nói: "Lão Thân, anh định công thành danh toại rồi gác kiếm quy ẩn giang hồ ư? Anh đúng là một con cáo già lọc lõi, biết rút lui đúng thời điểm nhất đấy."
Thân Lệnh Thần lập tức nghẹn ứ lời, bị nói trúng tim đen đến mức không thể phản bác. E rằng vẻ mặt ung dung của hắn đã vô tình tố cáo sự thật.
Quách Vĩ vừa định mở miệng giúp sư phụ nói vài câu, không ngờ Mộc Lâm Thâm đã chuyển mũi dùi công kích sang hắn, châm chọc, giọng điệu đầy khinh miệt: "Ồ, hơn một năm không gặp, xem ra anh chẳng tiến bộ chút nào nhỉ, thật vô dụng..." Quách Vĩ cuống quýt lấp liếm: "Được rồi, được rồi, anh đừng ép tôi phải nhảy lầu đấy!"
Có điều trong lòng hắn thắc mắc, tên này làm quái nào mà chỉ nhìn một cái đã phát hiện ra mọi chuyện? Thực tế đúng như Mộc Lâm Thâm nói, hắn và Quan Nghị Thanh ngày một quen thuộc, nhưng chuyện tình cảm của hắn chẳng có chút tiến triển nào, cô ấy hoàn toàn không hề rung động trước hắn. Khiến hắn ngay cả mở miệng cũng chẳng dám, sợ rằng một khi thổ lộ tình cảm, đến cả tình bạn sau này cũng khó giữ. Quan Nghị Thanh thấy ánh mắt y hướng về phía mình, liền vội vã chặn lời: "Tôi vốn ngốc nghếch lắm, anh đừng có trêu chọc tôi. Tôi và sư phụ đã tìm anh rất nhiều lần, nhưng anh cứ cố tình né tránh."
"Cô cứ gạt bỏ những khúc mắc trong lòng đi, thuận theo tự nhiên sẽ tốt hơn... Giờ mọi người thấy đấy, sở dĩ tôi né tránh là vì gặp mặt rồi lại càng thêm ngại ngùng. Chẳng may có chuyện gì mà tôi không làm được, chẳng phải sẽ khiến mọi người thêm thất vọng ư?" Mộc Lâm Thâm cười nói.
Chỉ một câu nói đã bộc lộ rõ tâm trạng của y. Thân Lệnh Thần khẽ thở dài, nhưng Quan Nghị Thanh lại càng chăm chú vào vế đầu: khúc mắc trong lòng? Khúc mắc gì chứ? Cô vốn là một cô gái khá đơn giản, bình thường chẳng mấy khi suy nghĩ nhiều, làm gì có khúc mắc nào. Thế mà Mộc Lâm Thâm vừa thốt ra, bỗng dưng lại thành có ngay.
Cô cũng có rất nhiều điều muốn nói với y, nhưng lúc này người đông đúc như vậy, cô đành nén chặt cảm xúc trong lòng, không để lộ ra ngoài.
Tới lượt Đảng Ái Dân. Mộc Lâm Thâm nhìn hắn lâu nhất, cái đầu hết nghiêng trái lại nghiêng phải, ngắm nghía một hồi lâu rồi cất giọng hỏi: "Ngốc Đản, nam cười dâm, nữ cười tiện, vậy anh thuộc loại nào đây?”
"Móa, thằng nhãi ranh này, vừa gặp đã gây sự!" Đảng Ái Dân nghiến răng: "Còn nói lời mát mẻ cẩn thận tôi bóp chết cậu đấy!"
"Anh tuổi chó đấy à, xuất hiện ở đâu là ở đó có phân? Anh không phải muốn bóp chết tôi, mà là có chuyện thối hoắc nào đó muốn nhờ tôi rồi thì có!" Mộc Lâm Thâm bĩu môi, nói thẳng toẹt. Lời lẽ quá chính xác, khiến mọi người bật cười rúc rích, còn Đảng Ái Dân thì xấu hổ nghiến răng, cuối cùng đành phì cười theo: "Không phải, không phải đâu, thực sự không phải! Chẳng phải trước kia tôi đã hứa sẽ mời cậu một bữa, còn giới thiệu cho cậu một hoa khôi cảnh sát ư? Tôi là người giữ lời, lần này tới để thực hiện lời hứa đây mà."
"Thật chứ?" Mộc Lâm Thâm hưng phấn tột độ, tựa hồ bị tấm lòng của hắn làm cho cảm động.
"Chắc chắn là thật! Anh em chúng ta quan hệ với nhau thế nào chứ?" Đảng Ái Dân tỏ vẻ thân thiết.
"Được, đi ăn thôi." Mộc Lâm Thâm búng ngón tay cái tách một tiếng: "Đến khách sạn Westin, tôi mời khách, Ngốc Đản chi tiền."
Nói là đi ngay, Đảng Ái Dân mừng ra mặt, nhưng hắn lại phát hiện những người khác đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy thương hại, liền khẽ hỏi lại: "Chuyện gì thế?"
"Không sao, tôi chỉ mừng thay cho các anh thôi." Thân Lệnh Thần cười khẩy. Vị đồng nghiệp có phần quê mùa này e rằng chưa biết, đó chính là nơi chém khách khủng khiếp nhất ở Thượng Hải.