Màn đêm đã buông xuống khi đoàn của Đảng Ái Dân về đến trụ sở công an thành phố An Dương để sắp xếp nơi nghỉ. Các cảnh sát địa phương nồng nhiệt mời những đồng nghiệp từ tỉnh bạn đến một nhà hàng dùng bữa. Khi chiếc xe dừng lại, người đàn ông vốn dĩ vẫn luôn bị lãng quên ấy, Tôn Thanh Hoa, trông ủ rũ, chần chừ không muốn bước xuống. Đảng Ái Dân vẫy tay ra hiệu cho mọi người đi trước, rồi ngồi lại bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ vai hắn an ủi: "Sao vậy? Có chuyện gì cứ nói với anh mày nghe xem nào."
"Không có gì, chỉ là không muốn ăn thôi," Tôn Thanh Hoa uể oải đáp.
"Cậu xem, cả ngày nay chúng tôi mệt nhoài, rã rời, nhưng chẳng phải vẫn phải gượng dậy sao? Có gì mà không thể vượt qua được đâu. So với chúng tôi, cậu đã khá hơn nhiều rồi," Đảng Ái Dân dịu giọng an ủi.
"Cảm ơn anh, Ngốc ca," Tôn Thanh Hoa thì thầm với giọng trầm buồn, nhưng đó là lời nói thật lòng. Hắn cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ Đảng Ái Dân, ngập ngừng nói: "Tôi đã gây thêm phiền phức cho anh rồi, trong khi anh đã bận rộn như vậy mà vẫn phải bận tâm đến cảm xúc của tôi... Thật sự không sao đâu, tôi ổn mà, chỉ là hơi suy sụp một chút, tôi sẽ vượt qua thôi... Anh em tôi từ một cậu bé quê mùa, xấu xí đã trở thành ông chủ lớn ở Thượng Hải, có chuyện gì mà tôi chưa từng trải qua đâu... Tôi sẽ ổn thôi."
"Tôi hiểu, rồi cậu cũng sẽ vượt qua chướng ngại tinh thần này thôi... Thôi nào, đừng cứ ngồi lì một chỗ, tôi sẽ đi dạo cùng cậu." Đảng Ái Dân vừa nói vừa kéo Tôn Thanh Hoa đứng dậy, cùng hắn bước xuống xe. Trong lòng, anh thầm nghĩ, mất cả vợ lẫn tài sản, ai gặp phải chuyện này mà chẳng khó chịu. Từ khi rời khỏi Thượng Hải đến giờ, đã nhiều ngày trôi qua, nụ cười đã trở thành một thứ xa xỉ trên gương mặt Tôn Thanh Hoa. Đảng Ái Dân liền tìm cách trêu chọc: "Nói xem nào, chúng tôi là kẻ trong cuộc nên có thể không nhìn rõ, nhưng có khi cậu là kẻ ngoài cuộc thì lại sáng suốt hơn đấy. Việc ở Lãng Khê toàn nhờ các cậu cả... À đúng rồi, địa hình ở đó phức tạp thế, sao các cậu lại nghĩ ra được cách hay như vậy?”
Chiêu "ném gạch vào sân để dụ người ra" quả thực là một cách mà cảnh sát không thể nào thực hiện được. Nhắc tới chuyện này, Tôn Thanh Hoa bỗng phấn chấn hơn đôi phần: "Con người ta thường là vậy, chuyện không liên quan đến mình thì đứng ngoài quan sát như kẻ bàng quan, nhưng một khi đã liên quan thì quên cả thể diện... Anh giết người phóng hỏa cũng chẳng ai can thiệp, nhưng nếu anh đập phá đồ đạc trong nhà họ, chắc chắn họ sẽ không để yên cho anh đâu. Hôm đó chỉ có hai chúng tôi đuổi theo, dọc đường có rất nhiều người, nhưng tất cả đều trốn xa."
"Cho nên anh em chúng tôi mới nể phục các cậu đấy. Thiện ác đôi khi chỉ là vẻ ngoài, điều quan trọng là có một trái tim nhiệt huyết, sẵn sàng cống hiến... Cậu chính là người như vậy," Đảng Ái Dân bắt đầu công cuộc khuyên nhủ.
Tôn Thanh Hoa lại chực trào nước mắt: "Tôi đã dâng hiến cho cô ấy cả trái tim, cô ấy lại trả lại cho tôi cái nón xanh... Con mẹ nó chứ!"
Đảng Ái Dân cắn chặt môi, cố nén tiếng cười, chỉ im lặng vỗ nhẹ vai hắn.
Tôn Thanh Hoa bắt đầu lải nhải, giọng đầy chua chát: "Trước khi cưới nhau, cô ấy muốn mua gì tôi cũng chiều theo ý cô ấy. Sau khi kết hôn, cô ấy luôn muốn đi làm, tôi cũng không ngăn cản, muốn làm gì thì làm. Nhưng bây giờ nhìn lại, có lẽ cuộc hôn nhân này, tự thân nó đã là một giao dịch bất cân xứng, tình cảm mua được bằng tiền, liệu có thể tin là thật không?"
"Nếu cậu không tin là thật thì sao còn đau lòng làm gì?"
"Thế các anh còn đang ôm lý tưởng chủ nghĩa cộng sản làm gì, chẳng lẽ anh thực sự tin vào cái đó à?"
Đảng Ái Dân cứng họng, ngớ người chớp mắt liên hồi. Tên này dường như sắp hồi phục rồi. Hắn cũng là kẻ đã bị tẩy não thâm niên, chỉ là gặp chút khó khăn: "Đúng vậy, lý tưởng có lẽ không thể thành sự thực, nhưng có lý tưởng, có mục tiêu để hướng tới, cũng như có một ngọn hải đăng dẫn lối chúng ta, luôn là điều tốt... Lý tưởng không nhất thiết phải cao đẹp, đó có thể là một cô gái xinh đẹp hay một một tương lai tươi sáng."
"Người như tôi mà còn có tương lai sao? Phải chi có kiếp sau may ra, tôi đầu thai một lần nữa, e rằng cô ấy vẫn chẳng mảy may để mắt đến tôi," Tôn Thanh Hoa đau khổ nói. Mới đầu, hắn thực sự chỉ muốn dùng tiền cưới một cô gái xinh đẹp về để nở mày nở mặt, nào ngờ càng sống chung, hắn càng phát hiện Đại Quỳnh Thi là một cô gái rất tốt, cô cũng đã hết lòng chăm lo cho gia đình, nên hắn dần dần có tình cảm thật. Nhưng thật thì sao chứ? Sao người ta cứ phải đợi khi mất đi rồi mới biết quý giá thế nào? Khi đó, hắn vừa có vợ đẹp, vừa làm gì cũng thuận buồm xuôi gió, sống trong men say chiến thắng, kết quả là mất đi người con gái tốt nhất, nói ra còn là chính tay mình dâng tặng cho kẻ khác, nỗi đau đớn không thể nào kể xiết. "Chuyện này tôi có thể giúp cậu, tin tôi đi," Đảng Ái Dân vỗ vai hắn.
"Hả? Thật sao? Anh có thể khiến cô ấy hồi tâm chuyển ý ư?" Tôn Thanh Hoa mừng rỡ, đôi mắt bỗng bừng sáng niềm hy vọng.
"Không không không, đừng hiểu lầm!" Đảng Ái Dân toát mồ hôi lạnh, vội vàng xua tay: "Ý tôi là, tôi đã làm kẻ độc thân ba mươi mấy năm rồi, để tôi dạy cậu cách sống khi không có phụ nữ là như thế nào!"
"Mẹ nó, anh lại trêu tôi! Chuyện đó tôi còn cần phải dạy à?" Tôn Thanh Hoa nổi quạu.
"Nhìn xem, cậu thuộc dạng không cần dạy cũng biết rồi mà... Nhưng cái chướng ngại tinh thần này, cậu phải tự mình vượt qua. Cậu nhìn Tiểu Mộc xem, cậu ta dám một mình xâm nhập vào hang hùm, và bây giờ tôi cũng không giấu cậu nữa, Tiểu Mộc không chỉ giúp chúng tôi giải quyết một việc đâu, cậu ta là át chủ bài của chúng tôi đấy, vậy mà trước kia cậu ta sống buông thả, bê tha thế nào cậu cũng biết mà... Cậu phải phấn chấn lên chứ," Đảng Ái Dân nghiêm nghị động viên Tôn Thanh Hoa.
Không ngờ, Tôn Thanh Hoa lại nhếch mép khinh khỉnh, lắc đầu nói: "Không sợ đối thủ mạnh như sói, chỉ sợ đồng đội ngu như heo thôi." Đảng Ái Dân lại an ủi: "Ài, cậu không nên xem thường bản thân như vậy." Ai ngờ câu nói này lại bị hiểu nhầm, Tôn Thanh Hoa nhảy phắt dậy, chỉ thẳng vào mặt hắn: "Ý tôi là, các người là thứ đồng đội ngu như heo của cậu ta, việc đó liên quan gì đến tôi đâu? Tôi đâu có được tham dự!"
Đảng Ái Dân nghẹn ứ họng. Anh không ngờ trong mắt Tôn Thanh Hoa, mình lại tệ hại đến mức đó. "Mẹ nó chứ, nể tình mày vừa bị vợ cắm sừng, chứ không tao đã vả cho lệch mặt rồi!" anh thầm rủa.