Tất cả mọi người đều đã chuẩn bị xong xuôi đồ đạc, cánh cửa kho lớn mở toang, sẵn sàng đón hàng. Tiếng xe tải ầm ầm từ xa vọng lại, rồi dần dần tiến đến, hai chiếc xe bồn dài hơn mười mét lầm lũi lùi vào. Phía sau xe, Cẩu Tử ra hiệu chỉ huy, chiếc xe bồn cồng kềnh từ từ xoay trở, lùi thẳng tắp đến cửa xưởng. Vương Lập Tùng đã đứng sẵn ở vị trí, tay lăm lăm dụng cụ; tiếng búa nhỏ gõ "keng keng" dứt khoát, ngọn lửa oxy rực sáng bắt đầu chậm rãi cắt một đường tròn hoàn chỉnh trên thân thùng thép.
Sầm... Chiếc nắp thép nặng trịch rơi xuống, bên trong thùng rỗng hoác.
“Hai người mau vào trong, chân tay lẹ làng chút!”
Cẩu Tử quát lớn. Hai công nhân nhanh nhẹn chui vào trong thùng, người chuyển hàng, người tiếp nhận, người sắp xếp gọn gàng. Chiếc xe bồn đầu tiên nhanh chóng bắt đầu công việc, trong khi đó, chiếc bồn thứ hai cũng đã được cắt mở.
“Cẩu Tử, người đâu rồi? Chết tiệt, làm tôi sợ chết khiếp!” Một gã đàn ông nhảy xuống từ xe, tổng cộng có bốn người đi hai xe. Mùi hôi thối nồng nặc hòa lẫn mùi khói xe xộc thẳng vào mặt, cái mùi đặc trưng của những tài xế đường dài.
Cẩu Tử chỉ tay vào trong, nói: “Có phải nhầm người không đấy? Tôi đã tra tấn nó suốt nửa ngày trời, nhưng nó chẳng khai gì cả. Nó khai từng dắt khách cho gái mại dâm, từng buôn tiền giả, lừa đảo chiếm đoạt tài sản, thậm chí còn làm tiếp thị đa cấp nữa, mẹ kiếp, tội lỗi của thằng đó đủ để nó mục xương trong tù rồi. Không lẽ lại nhầm thật sao?”
“Sai thì đành chịu sai đi. Đến mức này rồi mà còn giữ lại, liệu anh có thể ngủ yên được không?”
“Anh ra tay nhé?” “Hôm nay ai làm việc ở đây thì đều phải tham gia, mỗi người đâm một nhát, có chuyện gì cùng gánh vác, đừng hòng đứa nào thoát thân dễ dàng.” Gã mới đến gằn giọng, quy tắc của thế giới ngầm là vậy, thấy lợi thì xúm vào hưởng, gặp họa thì mọi người cùng chịu.
Đẩu dường như đã quá quen với những chuyện như thế này, cười khẩy nói: “Lão Yêu, anh chạy vài năm ngoài biển, xem ra bản lĩnh tăng lên không ít nhỉ.” “Trên biển còn đen tối hơn chỗ này nhiều, ném xuống biển thì đến sợi lông cũng không tìm thấy đâu.” Gã này vừa nói vừa rút vũ khí ra, cẩn thận mở chốt an toàn, rồi theo Cẩu Tử bước vào trong.
Mộc Lâm Thâm nằm bệt trên mặt đất, mí mắt khẽ động đậy. Y nhìn thấy một khuôn mặt tròn xoe đầy xảo quyệt. Từ ánh mắt của đối phương, y nhận ra một thoáng thương cảm le lói. Thế nhưng, khi y vừa cảm thấy dường như có chút hy vọng thì nó lập tức tan vỡ, Từ Đồng Lôi bĩu môi đứng dậy, thu lại nốt chút thương cảm cuối cùng của mình.
Đúng thế, lương tâm so với đống tiền trước mắt, thực sự là quá nhỏ bé.
Hắn cúi người, tươi cười đón hai người: “Yêu Tử, Cẩu Tử, các anh cứ quyết định đi. Mặc dù người là do tôi dẫn đến, nhưng tôi đảm bảo y chưa hó hé nửa lời, thậm chí còn chưa kịp đặt chân ra khỏi cửa nữa. Về điểm này... Cẩu Tử có thể làm chứng, nếu không thì nơi này của chúng ta đã sớm xảy ra chuyện rồi.” Yêu Tử nhìn Cẩu Tử, Cẩu Tử gật đầu, rồi sau đó hắn từ từ ngồi xổm xuống, tay cầm khẩu súng, gõ nhẹ vào đầu Mộc Lâm Thâm: “Thằng nhóc, trước khi dỡ hàng xong còn mấy phút, để lại lời trăn trối đi.”
“Đại ca, thực sự không phải tôi mà.” Mộc Lâm Thâm gian nan nói.
Câu nói này khiến cho Yêu Tử cảm thấy khó chịu: “Nói câu nào có sáng tạo chút được không? Kẻ nào sắp chết cũng nói kiểu này thì chán lắm.”
“Được, tôi có chuyện thật muốn nói.” Mộc Lâm Thâm cựa mình muốn ngồi dậy.
“Í, chẳng phải thằng này nửa ngày trời không nói gì à?” Cẩu Tử ngay lập tức kéo y ngồi thẳng. Yêu Tử nhìn y tò mò: “Rốt cuộc mày là ai?” “Tôi là ai không quan trọng, nhưng tôi không phải kẻ chỉ điểm đâu. Đại ca, tôi vì cùng đường mới đến chỗ các anh. Anh có biết Du Tất Thắng ở Thượng Hải không? Đó là đại ca của tôi. Anh có biết Nhiếp Tử Nhiếp Kỳ Phong ở Đông Giang không? Đó từng là huynh đệ của tôi. Cả hai đều bị bắn chết rồi, tôi mới rơi vào hoàn cảnh như thế này. Các anh có thể nói gì cũng được về tôi, nhưng tuyệt đối đừng vu oan rằng tôi là kẻ báo tin.” Mộc Lâm Thâm phẫn nộ lau đi vệt máu trên khóe miệng. Dù vô cùng yếu ớt, dù tay không tấc sắt, nhưng trong tình cảnh này, lời y nói lại có một sức thuyết phục lớn đến lạ kỳ, khiến hai gã hung nhân kia cũng sinh lòng nghi ngờ.
Hai tên đó thương lượng với nhau. Cẩu Tử quay lại hỏi: “Mày ba hoa cái gì, mang hai thằng bị xử bắn ra dọa ai?” “Tôi dọa các anh làm gì? Tôi dọa các anh thì phải mang người sống ra nói chứ... Ý tôi nói, tôi đã dấn thân vào con đường này rồi, có thể làm bất kỳ chuyện gì chứ tuyệt đối không có chuyện dính líu tới cảnh sát... Khụ khụ, bọn chúng không bao giờ tin tôi... Tôi biết các anh nghi tôi là nội gián... nhưng chắc chắn không phải tôi...” Mộc Lâm Thâm biết không thể thuyết phục được chúng tha mình, y tìm cách khác, dù có điên cuồng tới đâu: “Nhưng trong số các anh, có nội gián...”
Quả nhiên hai thằng kia rùng mình, bất kể đúng hay sai, Yêu Tử tóm ngay lấy Mộc Lâm Thâm, quát: “Ai?”
“Hắn.” Mộc Lâm Thâm chỉ Từ Đồng Lôi đang vận chuyển hàng giả.
“Ha ha ha, huynh đệ, chậu cứt này mày úp lên nhầm người rồi. Hắn là thân thích họ xa của ông chủ đấy.” Cẩu Tử không tin.
“Anh mừng quá sớm rồi. Tôi không biết ngoài kia có chuyện gì khiến các anh cuống lên như thế, nhưng tôi dám nói nếu có kẻ tiết lộ thông tin, thì người ít khả năng nhất chính là tôi. Các anh đã soát người tôi rồi, trừ cái chứng minh thư giả, tôi có cái gì đâu? Nhưng bọn chúng thì khác... Không tin anh cứ tra trên người hắn và Hòa Thượng đi, bên hông buộc toàn tiền mặt, không chừng còn có vàng...” Mộc Lâm Thâm cố gắng kéo dài thêm thời gian, chuyện giấu tiền riêng chắc chắn có, nhưng y cố tình lái sang hướng khác: “Anh có biết số tiền này từ đâu không? Bọn chúng đã lấy nửa xe hàng của An Dương in lậu bán chui, suýt nữa bị cảnh sát tóm gọn ở An Dương... Hai ngày nay bọn chúng đã chạy qua sáu thành phố để tuồn hết hàng đi. Với ngần ấy camera giám sát, dù cảnh sát có ngu như lợn thì cũng sẽ lần theo dấu vết tìm ra họ thôi... Anh tin không? Nếu ngoài kia mà có vấn đề gì thì tôi nghĩ bọn chúng đã bị nhắm đến rồi... Bọn chúng để lộ, chứ không phải bọn chúng tiết lộ...”
Lời nói nghe có vẻ nghiêm trọng này đã khiến cho Yêu Tử và Cẩu Tử hoảng sợ. Bán chút hàng lậu thì không phải vấn đề lớn, nhưng nếu kéo nửa xe đi bán rồi suýt bị cảnh sát tóm gọn, thì lỗi đó quả thật rất nghiêm trọng. Hơn nữa, việc này vốn không ai biết cả. Hai người vốn đã căng thẳng, giờ lại càng thêm chột dạ.
Cẩu Tử hỏi: “Không phải vì mày sắp chết nên đang vu oan lung tung đấy chứ?”
“Vấn đề nằm trên người bọn chúng, có tiền lại có thứ giá trị, có di động, nói không chừng là còn có cái khác nữa... Các anh đã soát người tôi rồi, tôi có cái gì không? Không có đúng không?” Mộc Lâm Thâm nói nửa chừng, như đúng như sai, vì y cũng làm gì có gì mà nói, chính kiểu nói mơ hồ này dễ gây áp lực: “Nói không chừng cảnh sát đang tới đấy, là do bọn chúng hại đấy.”
Hai tên đó nhìn nhau. Yêu Tử vẫy tay: “Địa Lôi, lại đây.”