Cuối cùng thì buổi tự học cũng bị Lão Chu chiếm rmnất.
Lão Chu có phương pháp dạy học rất hay, lại biết cách khuấy động không khí sau giờ thể dục nên đã cho cả bọn làm mấy bài toán giải nhiệt.
Lạnh lẽo quá đi.
Với Thẩm Nguyên thì lại càng khổ sở.
Một bên là Chu Thiếu Kiệt, chiến thần toán học, một bên là Lê Tri, chiến thần toàn diện.
Hai người này được Lão Chư cho làm toán, mạch suy nghĩ cứ gọi là rõ ràng, thông suốt.
Chỉ có Thẩm Nguyên ngồi giữa vò đầu bứt tai.
Tệ hơn là, hai cái tên này làm xong bài thì ngồi yên đấy, nghiêng đầu nhìn Thẩm Nguyên làm bài.
Bộ dạng y như đang ở sở thú xem khỉ biểu diễn làm toán vậy.
Hăng hái ghê.
“Mẹ ơi, hai người có thể đừng nhìn được không”
Thẩm Nguyên nhỏ giọng lẩm bẩm.
Cậu không dám lớn tiếng.
Thứ nhất là sợ Lão Chu gọi lên bảng, thứ hai là sợ hai vị chiến thần buông lời châm chọc.
Haizz, sốt ruột thật đấy.
Nghĩ thôi đã thấy bực mình.
Ta, Thẩm Nguyên đại đế, cả đời chưa từng thua ai!
Lê Tri: "Giải sai hướng rồi."
Chu Thiếu Kiệt: "Đường phụ chuyển sai chỗ, đồ ngốc thế này cũng không biết."
"Ờ ờ."
Thẩm Nguyên ngoan ngoãn xóa đường phụ ởi, trong lòng ấm ức.
Đều tại Chu Thiếu Kiệt, nhìn nhìn cái gì mà nhìn!
Đến giờ tiếng Anh, nhất định phải sỉ nhục cậu ta cho bõ ghét!
Còn Lê Tri á?
À! Đây là huynh đệ tốt, bạn bè chí cốt, người nhà......
Thôi được rồi, thật ra là đánh không lại thôi.
Nên chỉ có thể sỉ nhục Chu Thiếu Kiệt.
Mà công nhận Lão Chu giảng hay thật, ít nhất là hơn hẳn mấy thầy cô song song ban.
Hai năm cấp ba, Thẩm Nguyên toàn tự học toán, có thể qua môn đã coi như có chút năng khiếu rồi.
Ở lớp Lão Chu, Thẩm Nguyên cảm thấy tương lai mình sẽ đón một đợt bùng nổ về toán học.
Đến lúc đó thi đậu 620 không còn là vấn đề.
Cũng không còn là hạng người miễn cưỡng nữa.
Sau một tiết toán, buổi chiều tan học.
Ăn tối xong, lại nghênh đón buổi tự học tối.
Buổi tự học tối vẫn như cũ.
đ F4 ~ ¬= ^* Soạt soạt soạt, cứ cắm đầu cắm cổ làm bài tập thôi.
Thẩm Nguyên ăn cơm xong ngủ một giấc, nạp thêm năng lượng, giờ sung sức hẳn ra.
Tiết đầu tiên tan học.
Thẩm Nguyên vươn vai một cái, quay đầu lại, vui vẻ.
"A Kiệt? Sao nằm ra đấy rồi?"
Chu Thiếu Kiệt gục xuống bàn, yếu ớt nói: "Nguyên, chắc tao... cạn kiệt rồi."
Thẩm Nguyên nhoài người qua, nhìn bài tập trước mặt Chu Thiếu Kiệt, lập tức khoái trá.
Hầy, tiếng Anh!
Thời cơ báo thù chẳng phải đã đến rồi sao?
Lập tức, Thẩm Nguyên giở giọng mỉa mai: "Chẳng lẽ có ai học tiếng Anh đến 'ngọc ngọc' luôn rồi á?"
Dương Trạch ngồi bàn trên quay đầu lại, phụ họa: "Cái thằng A Kiệt này kém thật! Tiếng Anh cũng không làm được, kém nát bétÍ”
Chu Thiếu Kiệt ngẩng đầu lên: "Chúng mày giỏi đi đâu? Toán học gà vãi!"
Dương Trạch giơ tay chỉ thẳng mặt Chu Thiếu Kiệt: "Nhớ bạn trai mày hả?"
Chu Thiếu Kiệt ngớ người: "Tao có bạn trai bao giờ?"
"Cửa sau ấy, mày "Aruba" bao nhiêu lần rồi, còn chưa nảy sinh tình cảm à?"
Chu Thiếu Kiệt nổi giận: "Cút ngay! Bạn trai cái đầu mày!"
"Bạn trai mày!"
"Bạn trai mày!"
Hai người bắt đầu trò trẻ con lặp đi lặp lại.
Nói qua nói lại, Chu Thiếu Kiệt bỗng buột miệng: "Mày mà chửi nữa tao là bố mày đấy!"
"Bạn trai mày!”
Dương Trạch nhất thời không kịp thu lại, sập bẫy.
Chu Thiếu Kiệt cười khẩy, đưa tay vỗ vỗ Dương Trạch: "Ngoan con! Bố thương con!"
Dương Trạch mặt đỏ bừng, chớp mắt lao vào lòng Chu Thiếu Kiệt: "Aruba nó!"
Đám đông đang chán chường, nghe Dương Trạch hô một tiếng, lập tức xúm vào ôm Chu Thiếu Kiệt.
"Tiền Môn! Đi Tiền Môn!"
Dương Trạch hô hào: "Kiếm bạn trai mới cho nó!"
"A!!"
Đám đông ôm lấy Chu Thiếu Kiệt, lôi ra phía cửa phòng học.
Chu Thiếu Kiệt nhìn về hướng cửa sau phòng học, khản giọng gào: "Không! Ái phi! Ái phi của trẫm!! Đừng chia lìa trẫm với ái phi!!"
Thẩm Nguyên nhìn cảnh tượng này, khóe miệng giật giật.
A Kiệt hình như hơi bị thích thú thì phải.
"Hình như mày cũng hơi mong chờ thì phải."
Thẩm Nguyên quay đầu nhìn Lê Tri: "Vừa nãy mày nói xấu tao, tao phải 'ngọc ngọc' lại mày mới được."
Lê Tri liếc mắt, tiếp tục cúi đầu làm bài tập...
"Tao nói, mày thích ăn đậu phụ thế à?”
Lê Tri nhìn mấy miếng đậu phụ rán trong bát Thẩm Nguyên, có chút khó hiểu.
"Đậu phụ ngậm nước mà, cắn một miếng là nước bắn tung tóe, phê lòi."
Thẩm Nguyên gắp một miếng đậu phụ rán, cắn một miếng.
Lập tức, nước canh từ trong đậu phụ trào ra, toàn bộ vị giác đều cảm thấy thỏa mãn.
Tất nhiên, mấu chốt vẫn là ở nước canh, một phần oden ngon thì nước canh là yếu tố quan trọng nhất để tăng thêm hương vị cho đậu phụ rán.
Thêm chút mặn cay vừa miệng, cắn một miếng, sảng khoái dễ chịu vô cùng.
"Mày có muốn thử không?"
Nhìn Thẩm Nguyên đưa bát đến, Lê Tri lắc đầu, vẫn chọn ăn viên thịt của mình.
"Lát nữa ăn rồi lại bảo tao ăn đậu phụ của mày."
Thẩm Nguyên chỉ tay vào mặt Lê Tri, nhưng sắc mặt bỗng thay đổi.
"Mày nhìn chuẩn thật."
"Phía dưới!"
Đến giờ ăn khuya, hai người vừa về đến dưới nhà.
“Hôm nay còn đi xem náo nhiệt không?”
Lê Tri lắc đầu, rồi nhắc nhở: "Ngày mai hoặc ngày kia có bài kiểm tra rồi, tranh thủ thời gian mà học đi."
Thẩm Nguyên gật đầu: "Biết rồi."
Về đến nhà, Thẩm Nguyên vừa vào phòng đã ngửi thấy mùi mèo ị.
"Thằng bé tí tẹo kia! Lại đi bậy nữa rồi đúng không!"
Vừa dứt lời, một bóng trắng vụt qua, nhảy vọt ra khỏi cửa.
Ba Giờ đứng ở cửa nhìn Thẩm Nguyên, một người một mèo nhìn nhau một cái, rồi Ba Giờ không thèm ngoảnh đầu chạy ra phòng khách.
Thẩm Nguyên cảm thấy bị sỉ nhục.
Thôi được, mình dọn, mình dọn vậy.
Trong lúc Thẩm Nguyên xúc phân, Lê Tri đang tắm trong phòng tắm.
"Ông "¬
Trong phòng tắm vang lên tiếng máy sấy.
Thiếu nữ sấy khô tóc xong, quấn khăn tắm rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Lê Tri không vội mặc quần áo, mà theo thói quen cầm điện thoại lên xem có tin nhắn không.
Quả nhiên, Thẩm Nguyên lại nhắn tin đến.
Nhưng lần này không phải chuyện mèo mà là chuyện kiểm tra.
Thẩm Nguyên: "Mày bảo, tổng điểm kiểm tra của tao có được 620 không?"
Lê Tri trả lời tin nhắn rất nhanh.
"Keng!"
Thẩm Nguyên nghe thấy tiếng điện thoại, suýt thì tưởng hệ thống cho nhiệm vụ.
Liếc nhìn điện thoại, thấy Lê Tri gửi tin nhắn.
Lê Tri: "Xem tháng thi."
Rõ ràng, Lê Tri hoàn toàn không coi trọng bài kiểm tra này.
Thẩm Nguyên: "Vậy thì xem tháng thi, mày đoán xem tao có được 620 không."
Lê Tri: "Không thể."
Nhìn tin nhắn của Lê Tri, Thẩm Nguyên chỉ có thể nói đúng là mày.
Bạn thanh mai trúc mã tâm đầu ý hợp.
Rất nhanh, Thẩm Nguyên gõ tin nhắn trả lời.
Thẩm Nguyên: "Có dám cá không, cá xem tao tháng này có được 620 không."
Tin nhắn vừa gửi đi, Thẩm Nguyên thấy Lê Tri gọi video đến.
Thẩm Nguyên kết nối video, thấy cả màn hình toàn là mặt Lê Tri.
"Sao mặt mày to thế?"
Lê Tri nhíu mày: "Vừa tắm xong, A Tây, kệ mấy chuyện này đi, cá cái gì!"
Thẩm Nguyên vừa định mở miệng, Lê Tri chỉ thẳng mặt cậu: "Tao cho mày biết nhá, không được vi phạm thuần phong mỹ tục, không được vi phạm ý chí phụ nữ."
Thẩm Nguyên lập tức nuốt lời định nói xuống: "Vậy tao không có gì muốn cá cả."
Đột nhiên, Thẩm Nguyên lóe lên một ý: "Thế này đi, nếu tao thi được 620, mày phải đáp ứng tao một yêu cầu."
Không đợi Lê Tri mở miệng, Thẩm Nguyên nhanh chóng nói: "Không vi phạm thuần phong mỹ tục, không vi phạm ý chí phụ nữ."
"Được!"
Lê Tri đồng ý ngay: "Nhưng nếu mày thi trượt trong tháng này thì mày chết chắc."