Dưới ánh đèn u lam hắt bóng, Thẩm Nguyên bất ngờ nghiêng người, xích lại gần Lê Tri.
Khuỷu tay cậu chống lên mép bàn học, tiếng vải đồng phục cọ xát khe khẽ, rút ngắn khoảng cách xã giao vốn có, khiến hai người gần như có thể nghe thấy hơi thở của nhau.
Cậu chăm chú nhìn gương mặt thiếu nữ bị ánh sáng chia cắt, giọng nói mang âm hưởng của đàn organ vọng ra từ thiết bị truyền thông, tựa như tiếng vọng vũ trụ xuyên qua không gian đa chiều.
“Không thấp đâu.”
Trên màn hình, những bóng hình chồng chất của giá sách năm chiều in sâu trong mắt Lê Tri. Khi cô vô thức nắm chặt vạt áo đồng phục, Thẩm Nguyên nở một nụ cười rạng rỡ.
“Xác suất cao hay thấp không phải là mấu chốt, quan trọng là có lựa chọn im lặng hay không.”
Ánh mắt hơi nheo lại của cậu, cùng nụ cười tinh quái mà Lê Tri từng khắc sâu trong trí nhớ, khi hắn cắm cằm hôn lên phiến đá khắc chữ Đào Tâm dưới gốc cây già, hoàn toàn trùng khớp.
Lê Tri nhìn Thẩm Nguyên, đôi mắt hơi cụp xuống.
“Đừng hòng tôi chúc mừng cậu vì phát hiện trọng đại gì.”
Cô gái xinh đẹp đột ngột nghiêng đầu, tránh ánh mắt Thẩm Nguyên. Ánh sáng u lam Mạc Bố hắt lên chóp mũi cô, khiến đường cong nhăn lại lấp lánh như trân châu.
Tiếng hừ nhẹ trong xoang mũi hòa lẫn vào âm hưởng của đàn organ.
Đúng lúc này, bên tai hai người vang lên giọng nói dồn dập của A Kiệt.
“Má ơi! Trần Minh Vũ! Lên đi! Đến lượt tao rồi!”
A Kiệt chưa dứt lời, Thẩm Nguyên đã vỗ mạnh vào lưng cậu, nhẹ giọng đe dọa: “Im lặng chút! Coi chừng Lão Chu tống cổ ra ngoài!”
Trong nụ cười gượng gạo của A Kiệt, Hà Chi Ngọc ngơ ngác, đầu óc hiện lên ba dấu chấm hỏi.
Khoan đã...
Cuộc đối thoại giữa hai người kia sao lại có cảm giác như thông tin được mã hóa vậy?
0.01% là tình huống gì?
Lựa chọn im lặng lại là chuyện gì đang xảy ra?
Hà Chi Ngọc ngây người nhìn Thẩm Nguyên và Lê Tri, trong lòng nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Ôi trời!
Sao tự dưng cái vụ thả thính này lại còn có cả mã hóa thông tin nữa vậy?
Sao không thể giống như trước kia, cứ thẳng thắn nhét đường vào miệng cô như thế?
Nhỏ tác giả có chút không cam tâm.
Dù sao, từ thần thái của Lê Tri, Hà Chi Ngọc hoàn toàn có thể nhận ra một điều.
Viên đường tiếp theo, Lê Tri rõ ràng ăn ngon miệng hơn trước.
Hà Chi Ngọc tức chết đi được!
Cô cảm giác như có một viên đường bị nhét vào miệng mình, nhưng vấn đề là, cô không biết phải làm sao để bóc lớp vỏ đường ra!
Không được, lát nữa hết giờ tự học buổi tối phải đi tìm Trác Bội Bội bàn bạc mới được.
Không thể cứ mập mờ nuốt trôi thế này!
Cô Hà Chỉ Ngọc tuy là hội viên của hội gặm học, nhưng không phải loại đường nào cũng ăn ngon đâu nhé!
Tiếng chuông tan học buổi tối vang lên đúng lúc Cooper trở lại trạm Sao Thổ thăm Murphy.
Ngay khi tiếng chuông vừa dứt, sự chú ý của tất cả mọi người trong phòng học lập tức chuyển từ bộ phim sang việc tan học.
Bộ phim ngay lập tức biến thành “bà cô đồng nát” trong mắt họ.
Ngoài việc dạy quá giờ, không gì có thể ngăn cản được sự háo hức tan học của đám học sinh!
Sau khi làm xong trực nhật, Thẩm Nguyên cùng Lê Tri cùng nhau đi bộ về nhà.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, con đường trở nên có chút mơ hồ. Giọng nói của Thẩm Nguyên như xuyên qua vầng sáng ấy, rõ ràng truyền đến tai Lê Tri.
“Chắc ngày mai sẽ bắt đầu chấm bài, rồi hậu thiên có kết quả.” Giọng Thẩm Nguyên pha chút mong đợi, dường như rất tự tin vào thành tích sắp tới.
Lê Tri vẫn bước đi đều đặn, giọng nói của cô cũng bình tĩnh như thường ngày:
“Cậu muốn nói gì?”
Thẩm Nguyên quay đầu nhìn Lê Tri. Trước ánh mắt đò xét của cô gái xinh đẹp, nụ cười của cậu rạng rỡ như hoa xuân.
“Cậu có lo lắng không?”
Câu hỏi của Thẩm Nguyên có chút đột ngột, ánh mắt cậu luôn đặt trên người Lê Tri, như đang chờ đợi câu trả lời của cô.
Khóe miệng Lê Tri hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười nhạt: “Lo lắng? Cậu nghĩ gì vậy? Kết cục đơn giản chỉ có hai, thua hoặc thắng, tôi đều có thể chấp nhận.”
Thẩm Nguyên gật đầu, đồng tình với câu trả lời của Lê Tri: “Vậy thì tốt.”
Trong giọng nói của cậu thoáng chút vưi mừng: “Tôi đã nghĩ xong rồi, nếu tôi thắng, tôi muốn gì.”
Nghe vậy, lông mày Lê Tri hơi nhíu lại.
“Cậu vẫn tự tin thật đấy.”
“Đương nhiên rồi.” Thẩm Nguyên vừa nói, vừa bước về phía trước, giọng nói theo gió đêm truyền đến.
“Cậu có muốn nghe xem tôi muốn gì không?”
Lê Tri khẽ gật đầu.
“Thứ nhất, tôi muốn ăn một bát Tây Thi đậu hũ do cậu làm. Còn thứ hai…”
Thẩm Nguyên dừng lại một chút, thừa nước đục thả câu, rồi nói tiếp: “Tôi còn muốn nhìn lại một lần cậu mặc chiếc váy đó.”
Lời nói của Thẩm Nguyên chân thành, ngay lập tức kéo suy nghĩ của Lê Tri trở về cái đêm ấy.
Cảm giác lụa là đêm đó phảng phất như đang quấn quanh cổ tay, chiếc váy hở vai ôm sát da thịt, hơi lạnh từ lưng lan lên.
Đôi mắt cô chăm chú nhìn vào những bóng cây lay động trong khe hở của lối đi bộ, hoảng hốt trông thấy ánh trăng đang in bóng hai người vào sâu thắm ký ức.
“Còn chưa thắng đâu, đã mơ mộng rồi!”
Lê Tri bất ngờ bước nhanh vượt qua Thẩm Nguyên, đuôi tóc vểnh lên kiêu ngạo trong gió đêm.
Ánh trăng xuyên qua thời không, rơi xuống bờ vai run rẩy của cô, phảng phất như chiếc váy đen đã cất vào tủ kia đang lặng lẽ tuôn chảy Ngân Hà.
Thẩm Nguyên nhìn theo bóng lưng Lê Tri, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ.
Cậu bước nhanh đuổi kịp Lê Tri, ghé sát tai cô nhẹ giọng nói: “Váy là đủ rồi, tất đen thì không cần đâu.”
“Biến thái, chết đi!”
Thẩm Nguyên nhanh chóng chạy về phía khu nhà, vừa chạy vừa cười ha ha.
Lê Tri cuối cùng cũng đuổi kịp cậu trước cửa nhà, cô gái xinh đẹp chộp lấy thời cơ, tặng cho Thẩm Nguyên một cú đá.
Đau điếng, Thẩm Nguyên nhăn nhó…
Hơi nước bốc lên trong phòng tắm, phủ mờ mặt kính.
Lê Tri quấn khăn tắm đứng trước tủ quần áo. Khi cô định lấy bộ đồ ngủ, ánh mắt vô thức rơi vào chiếc váy hở vai.
“Còn muốn nhìn… nằm mơ đi!”
Lê Tri hừ nhẹ một tiếng vào không khí, đưa tay vuốt ve chiếc váy.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu cô gái.
“Bộ đồ này em mặc rất đẹp.”
Lê Tri giật mình vì giọng nói đột ngột.
Cô nhanh chóng liếc mắt nhìn xung quanh, ý thức được Thẩm Nguyên không có trong phòng, Lê Tri đột ngột lắc đầu lùi lại nửa bước, gần như cam chịu, đóng sầm cửa tủ, khiến móc áo rung lên leng keng.
Đôi tai thiếu nữ ửng đỏ, có chút bướng bỉnh hất cằm lên với hư không, như thể đang thuyết phục một người xem không tồn tại.
“Chỉ là kiểm tra xem có bị xước chỉ không thôi, chứ không phải là muốn mặc đâu.”