Trác Bội Bội vừa yên vị, Thẩm Nguyên đã bị A Kiệt ở cửa lớp thu hút.
Chỉ thấy A Kiệt bước đi xiêu vẹo, mặt trắng bệch, như thể bị rút cạn tinh khí thần chỉ sau một đêm.
"Ối dào!" Thẩm Nguyên kinh ngạc thốt lên, "Mới có một tối không gặp, cậu thành ra thế này?"
Hắn trợn tròn mắt, vẻ mặt khó tin.
A Kiệt chậm rãi lê bước về chỗ ngồi, ngồi phịch xuống như một đống bùn nhão, rồi uể oải khoát tay, yếu ớt nói: "Đừng nhắc nữa..."
Thấy vậy, Thẩm Nguyên càng tò mò, vội truy hỏi: "Xuất tỉnh bao nhiêu lần rồi?"
Ngoài dự đoán của Thẩm Nguyên, A Kiệt lắc đầu.
Dựa theo những gì Thẩm Nguyên biết về A Kiệt, cậu ta không phải loại người "chưa bắn cũng khoe đã bắn".
Tính A Kiệt, chưa bắn cũng phải cố nói đã bắn rồi mới thôi.
Điển hình là loại đạn dược sung túc!
Thẩm Nguyên cau mày, nghi ngờ hỏi: "Không phải, vậy cậu đã làm cái gì?”
A Kiệt mím môi, có vẻ do dự và bất an. Một lúc sau, cậu ta mới rụt rè mở miệng: "Tớ nói ra cậu có đánh tớ không?"
Thẩm Nguyên thấy bộ dạng này vừa buồn cười vừa bực mình, cáu kỉnh đáp: "Nói đi!"
A Kiệt lại ngập ngừng, rồi như hạ quyết tâm lớn, nói: "Hôm qua tớ xem «Biển Thủ»."
Giọng cậu ta không lớn không nhỏ, vừa đủ để Thẩm Nguyên ngồi bên cạnh nghe rõ.
"Hả?”
Thẩm Nguyên nghe vậy, chỉ hờ hững gật đầu, đáp lại: "Rồi sao?"
"Nữ chính đáng yêu quá."
Vừa dứt lời, Thẩm Nguyên không chút do dự, tung ngay một chiêu khóa cổ kiểu đô vật!
"Chết đi!!" Thẩm Nguyên giận dữ hét, giọng nói vang vọng không khí, mang theo chút lạnh lẽo.
"Lão Nguyên! Tớ có làm gì đâu! Thật mài”
A Kiệt bị Thẩm Nguyên kẹp chặt cổ, lập tức khó thở, liều mạng giãy giụa, muốn thoát khỏi.
"Tao coi mày là anh em, mày lại muốn NTR tao à? Nghỉ chơi!" Cơn giận của Thẩm Nguyên không hề nguôi ngoai vì lời giải thích của A Kiệt.
A Kiệt bị kẹp đến gần như không thở nổi, mặt đỏ bừng, gân xanh nổi đầy trán.
Cậu ta vội vàng vỗ vào tay Thẩm Nguyên, hy vọng thu hút sự chú ý để hắn buông mình ra.
"Đùa thôi!! Lão Nguyên! Tớ sai rồi! Đùa thôi! Cho thở với! Chết mất!”
Giọng A Kiệt đã khàn đi, hơi thở ngày càng khó khăn.
Thấy A Kiệt thật sự có vẻ sắp ngạt thở, cơn giận của Thẩm Nguyên mới dịu đi phần nào.
Hắn do dự một chút, cuối cùng cũng chậm rãi buông A Kiệt ra.
Hít được không khí, A Kiệt thở hổn hển.
"Không phải anh em, mày làm sao thế?”
Vừa thở dốc, A Kiệt vừa nghi ngờ nhìn Thẩm Nguyên, "Sao mày khỏe thế?"
Thẩm Nguyên nhếch mép, lộ ra nụ cười nửa miệng: "Chắc tại «Biển Thủ» hay quá."
A Kiệt nghe vậy, lập tức lộ vẻ cầu xin: "Anh ơi, đừng nói nữa, thật sự không có. Hôm qua em xem video mới vậy."
Thẩm Nguyên liếc A Kiệt, rồi kéo ghế lại gần Lê Trì hơn một chút.
"Tàm gì?" Mỹ nữ nhíu mày nhìn Thẩm Nguyên.
"Bên cạnh tớ có ngưu đầu nhân, tớ phải bảo vệ cậu."
Lê Trì nhíu mày nhìn Thẩm Nguyên, rồi lại chú tâm đọc sách.
"Lão Nguyên, tin tớ đi!"
Thẩm Nguyên hoàn toàn lờ A Kiệt.
Nhưng rất nhanh, Thẩm Nguyên thấy một hình ảnh lọt vào tầm mắt.
Thẩm Nguyên nhìn hình ảnh, rồi nhìn A Kiệt.
A Kiệt khẽ gật đầu, ra hiệu Thẩm Nguyên xem tiếp.
Thẩm Nguyên nhướng mày, giơ tay lướt một vòng.
Phải nói, những hình ảnh này chất lượng cũng không tệ.
Ai chà, nhìn cái này...
Lần áo kìa!
Mẹ nó mặt đầy râu rậm là cái quái gì vậy!
Khuôn mặt rậm râu ria như đám cỏ dại bị gió thổi rối tung, mọc lộn xộn khiến người ta kinh hãi.
Hơn nữa, khó tin hơn nữa là gã này còn nháy mắt đưa tình!
Ôi! Cái ánh mắt lả lơi đó thật khiến người ta rùng mình!
Quan trọng nhất là Thẩm Nguyên nghĩ đến trên cùng vẫn là một video.
Thẩm Nguyên rùng mình, nhìn A Kiệt với ánh mắt kinh hãi.
Nhìn lại A Kiệt, mặt cậu ta vốn đã yếu ớt, giờ lại như bị rút cạn linh hồn, tiều tụy hơn.
Chỉ thấy cậu ta lê thân xác đau khổ như bị cả thế giới bỏ rơi, chậm rãi đi lấy chổi, lặng lẽ quét rác.
Nhìn dáng đi khập khiếng của A Kiệt, có lẽ cậu ta thật sự không "bay" được.
Dù sao, nếu "bay" nhiều thì hôm sau chỉ hơi mệt mỏi uể oải, còn nếu không "bay" được thì hôm sau không chỉ uể oải đơn giản, mà còn đau đớn hơn nhiều!
Thằng nhãi ranh này, chắc vừa nghe âm thanh trong video, vừa xem hình ảnh, rồi "tự xử" một mình.
Kết quả, ngay lúc cậu ta đang "tự xử" hăng say thì bất ngờ thấy khuôn mặt đầy râu rậm nháy mắt, thật là muốn lấy mạng cậu ta mà!
Trực tiếp khiến cậu ta cứng đờ và dừng lại!
Vất vả lắm mới quét xong, A Kiệt như u linh, lững thững trở về chỗ ngồi.
"Nguyên..."
Cậu ta vừa định nói gì đó, Thẩm Nguyên đột nhiên thở dài, nhẹ nhàng vỗ vai A Kiệt, chân thành nói:
"Cơ trưởng có kinh nghiệm trước khi cất cánh đều cẩn thận kiểm tra đường băng, xem có chướng ngại vật hay vấn đề gì không. Cho nên lần sau cậu cũng phải chú ý nhé! Nếu không cứ tiếp tục thế này, không khéo cuối cùng lại rơi vào kết cục bi thảm máy bay vỡ người tan đấy!"
A Kiệt bi thương gật đầu: "Tớ dễ tin người quá mà!"
Thẩm Nguyên thở dài, lại vỗ vai A Kiệt, rồi bật cười.
"Lần áo! Thằng ranh A Kiệt!"
"Mày còn cười!"
"Cứ rít đi, cứ rít đi!"
Thẩm Nguyên đang cười hăng say thì nghe thấy tiếng nói bất lực bên cạnh: "Trật tự đi!"
Thẩm Nguyên quay sang nhìn Lê Trì, chỉ thấy mỹ nữ bất lực nhìn mình: "Có thể im lặng được không?”
Thẩm Nguyên gật đầu, ra hiệu mình sẽ im lặng.
Lúc này, Lê Trì giơ tay xoa đầu Thẩm Nguyên: "Ngoan lắm."
Chưa đợi Thẩm Nguyên phản đối, mỹ nữ đã lấy ra một viên kẹo như ảo thuật.
"Ăn kẹo đi."
Nhìn viên kẹo sữa thỏ trắng trong tay Lê Trì, Thẩm Nguyên chớp mắt.
Khi ánh mắt Thẩm Nguyên chạm vào viên kẹo bọc giấy màu ngà sữa trong lòng bàn tay Lê Trì, yết hầu cậu không tự chủ được khẽ động.
Cậu nghe rõ tiếng "bộp" giòn tan phát ra từ lồng ngực, như thể trái tim bị mũi tên bọc đường xuyên qua.
Nhìn lớp giấy gói kẹo sữa thỏ trắng, Thẩm Nguyên dường như đã ngửi thấy mùi hương sữa đường thoang thoảng.
Thẩm Nguyên chợt nhớ ra, hôm qua mình còn khịt mũi coi thường những cảnh phát đường trong «Biển Thủ», nhưng bây giờ...
"Chăng phải đã đẹp tiệm rồi sao?"
Thẩm Nguyên nghe giọng mình hơi nghẹn lại.
Nhìn viên kẹo trước mắt, Thẩm Nguyên bỗng hiểu ra một điều.
Không phải "này đường" dẹp tiệm, mà mấu chốt là "người" kia.
Không đúng người, làm gì cũng thành lạc quẻ.
Thẩm Nguyên nhận lấy viên kẹo, tiện thể hỏi: "Lấy đâu ra vậy?"
"Trong ngăn bàn cậu đó, cậu xem có bị mốc không."
Thẩm Nguyên cười với Lê Trì: "Cảm ơn nha, làm cậu bận tâm rồi."
"Keng!"
【Trong khoảng thời gian ở bên Lê Trì, cảm thấy cuộc sống ngày càng có hy vọng, cậu bỗng muốn đến một nơi mình chưa từng đến.】
[Vì điểm thi đại học, các cậu không học cùng trường, nhưng Lê Trì cuối cùng vì nhiều lý do đã không chọn rời khỏi tỉnh. ]
【Dù học đại học cùng thành phố, nhưng bốn năm đại học, cậu chưa từng đến tìm Lê Trì.】
【Một mình hoặc cùng Lê Trì đến Chiết Đại đi dạo, phần thưởng: Mắt sáng.】
【Mắt sáng: Thị lực của bạn sẽ không giảm do dùng mắt quá độ, đồng thời làm chậm quá trình mỏi mắt.】
Nhiệm vụ: 1w/1w(Đã hoàn thành)
Phần thưởng: Mua sắm thả ga (Đã hoàn thành)