Chuông báo vào học vừa reo, Thẩm Nguyên còn chưa kịp duổỗi người đã bị A Kiệt ngồi bên cạnh kéo ra ngoài.
Thẩm Nguyên ngơ ngác đứng dậy, phát hiện Dương Trạch và Trần Minh Vũ cũng đã chụm đầu vào nhau từ lúc nào.
Chưa kịp để Thẩm Nguyên hỏi han, ba người đã xúm lại như hổ đói vồ mồi, lôi xềnh xệch cậu đến lan can hành lang.
Gió sớm tháng chín thổi tung những lọn tóc của cả bốn người.
"Ấy ấy ấy, các người làm gì thế?" Thẩm Nguyên ngơ ngác trước hành động bất ngờ, chỉ biết nghi hoặc nhìn ba người kia.
"Thành thật khai báo sẽ được khoan hồng!" A Kiệt đột nhiên hét lớn, đồng thời vỗ mạnh một chưởng vào lan can ngay sát tai Thẩm Nguyên, tạo ra một tiếng "phanh” vang đội.
Chiếc lan can kim loại rung lên bần bật, chim sẻ trên cây dưới sân cũng giật mình bay tán loạn.
"Rốt cuộc mày và Lê Thiếu đang trong tình huống gì?" A Kiệt trừng mắt nhìn Thẩm Nguyên, như muốn nhìn thấu mọi bí mật trên mặt cậu.
Thẩm Nguyên chớp mắt, càng thêm khó hiểu: "Chuyện gì cơ? Tao ngủ từ sáng đến giờ, có chuyện gì được chứ? Ngủ bù cũng phạm thiên điều à?"
Nhưng vừa dứt lời, Thẩm Nguyên đột nhiên ý thức được điều gì.
Chăng lẽ, Lê Tri đã làm gì đó khi cậu ngủ, và chuyện này lại liên quan đến A Kiệt?
Thẩm Nguyên lập tức áp sát A Kiệt, động tác nhanh như chớp, túm lấy A Kiệt đè lên lan can. Lan can khẽ kêu răng rắc dưới sức nặng của cả hai, như đang phản đối sự bạo lực bất ngờ này.
Thẩm Nguyên nhìn chằm chằm A Kiệt, như muốn xuyên thấu ánh mắt cậu để tìm kiếm bí mật sâu kín trong lòng.
"Nói, sáng nay lúc tao ngủ, Lê Tri đã làm gì?"
Lan can khẽ rung lên dưới sức nặng của cả hai, A Kiệt nuốt khan, đang định nói gì đó thì ánh mắt chợt liếc thấy bóng người ở cửa sau lớp học.
Qua khe hở giữa Dương Trạch và Trần Minh Vũ, ánh mắt lạnh lùng của Lê Tri khóa chặt A Kiệt.
Da đầu A Kiệt tê rần, vội nuốt lại những lời định nói, gượng cười hai tiếng, cố gắng che giấu sự căng thẳng, lắp bắp: "Muốn, muốn cái gì đâu... chỉ, chỉ là trêu mày thôi, trêu mày một chút thôi mà."
Thẩm Nguyên nhìn ánh mắt hoảng loạn của A Kiệt, khẽ bật cười trong cổ họng, yết hầu nhẹ nhàng nhấp nhô trong gió sớm.
Ra là, khi cậu còn đang mơ màng trong giấc ngủ, người kia đã lặng lẽ dệt nên một tấm lưới tinh vi, nghiền nát mọi âm thanh có thể làm phiền cậu.
Và giờ khắc này, ngay cả ánh nắng tháng chín gay gắt dường như cũng trở thành đồng phạm của anh, chiếu lên những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán A Kiệt, như đang chế giễu lời nói dối vụng về kia.
"Kiệt."
Thẩm Nguyên đặt tay lên vai A Kiệt, khóe miệng nở một nụ cười: "Tao hiểu rồi."
"Không phải, mày hiểu cái gì?" A Kiệt hoảng hốt.
Lời cảnh cáo của Lê Thiếu vẫn còn vang vọng bên tai, nếu để Thẩm Nguyên biết thì Chu Thiếu Kiệt hắn còn sống nổi không đây!
Nhưng đối mặt với sự nghi hoặc của A Kiệt, Thẩm Nguyên chỉ vỗ vai cậu, rồi chuẩn bị quay về lớp học.
Nhưng chưa kịp bước đi, Thấm Nguyên đã bị Dương Trạch và Trần Minh Vũ giữ lại.
"Rốt cuộc là chuyện gì?"
Hai người mỗi người giữ một bên, đồng thanh hỏi.
Dương Trạch và Trần Minh Vũ đến lớp muộn, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.
Giờ Thẩm Nguyên và A Kiệt lại giở trò bí hiểm trước mặt bọn họ, thật khiến người ta khó chịu.
"Không phải, giữ tao làm gì?”
Thẩm Nguyên giãy giụa: "Tao chỉ đoán mò thôi! A Kiệt mới là người trải qua mọi chuyện!"
Lúc Thẩm Nguyên đang giằng co thì Lê Tri vừa từ nhà vệ sinh ra cũng bị Hà Chi Ngọc bắt gặp.
"Tri Tri, Tri Tri, mày có biết lúc trước mày cảnh cáo Chu Thiếu Kiệt đẹp trai thế nào không!"
Lê Tri bình tĩnh, tùy ý vẩy vẩy tay cho ráo nước, rồi thản nhiên nói: "Chỉ là Thẩm Nguyên bảo tao để ý một chút thôi."
Hà Chi Ngọc vội vàng gật đầu, dường như hoàn toàn không để ý đến lời giải thích của Lê Trị, tiếp tục nói: “Thẩm Nguyên không quan trọng!”
Khóe miệng Lê Tri giật giật.
Không có Thẩm Nguyên thì các người lấy gì mà gặm?
Với những thành viên Hội Học Sinh đang ở trạng thái "gặm" cấp trên, Lê Tri không tin một dấu chấm câu nào.
"Về lớp thôi."
Lê Tri lau khô tay bằng khăn giấy rồi đi về phía lớp học.
Ở cửa lớp 15, Lê Tri thấy Thẩm Nguyên đang đùa giỡn với ba người A Kiệt.
Lúc này Thẩm Nguyên đang bị Dương Trạch giữ tay kéo ngửa ra sau, nhưng khi ánh mắt bắt gặp Lê Tri thì đột nhiên dừng lại.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, trên mặt Thẩm Nguyên, từ đuôi mắt đến khóe miệng, bỗng tràn ra một nụ cười rạng rỡ.
Nụ cười ấy thật xán lạn, má phải còn lộ ra một lúm đồng tiền nhỏ nhắn, đến cả những sợi tóc con cũng nhảy nhót rung rinh.
Ánh mắt Lê Tri lướt qua như một con chim bay trên mặt hồ, dừng lại chốc lát trong đôi mắt ngập tràn ý cười của Thẩm Nguyên, rồi nhanh chóng thu vào đôi con ngươi đen láy khi cổ anh khẽ chuyển động.
Nhìn bóng lưng Lê Tri, nụ cười trên mặt Thẩm Nguyên càng thêm rạng rỡ.
"Các cậu nhìn đi! Các cậu nhìn cậu ta kìa!"
Giọng A Kiệt đột nhiên vang lên bên cạnh: "Các cậu nhìn xem cậu ta cười vui vẻ thế nào kìa! Chuyện này không cần tao phải giải thích nữa đúng không!"
Vừa dứt lời, Dương Trạch, Trần Minh Vũ và A Kiệt đồng loạt đứng chung chiến tuyến, đồng thanh chất vấn Thẩm Nguyên: "Nguyên! Mày nói rõ cho bọn tao biết, mày có yêu đương không? Có phản bội tổ chức không? Có vứt bỏ anh em không?"
“Cái gì với cái gì chứI Sao tao có thể là loại người đó được?”
Thẩm Nguyên vỗ ngực, thề thốt: "Tao, Thẩm Nguyên, là người trọng tình trọng nghĩa, tuyệt đối không vì nữ nhi thường tình mà vứt bỏ tổ chức, vứt bỏ anh em!"
Trần Minh Vũ cười lạnh một tiếng, tung ra một chiêu "Đất hoang tù trời chỉ", lớn tiếng nói: "Vậy mày nói người Kỵ Dương không lừa gạt người Kỵ Dương!"
Thẩm Nguyên thấy vậy, không dám thất lễ, vội vàng xướng theo: "Người Kỵ Dương không lừa gạt người Kỵ Dương!"
Ba người liếc nhau, trao đổi ánh mắt, rồi cùng nhau gật đầu, dường như khá hài lòng với câu trả lời của Thẩm Nguyên.
Ngay sau đó, họ nới lỏng vòng vây.
Thẩm Nguyên như trút được gánh nặng, vừa phủi những hạt bụi không hề tồn tại trên áo, vừa nhanh chân đi về phía cửa lớp.
Nhưng khi vừa quay người chuẩn bị bước vào lớp, cậu đột ngột dừng lại, nói với Dương Trạch, Trần Minh Vũ và A Kiệt:
"Trước hết, tao không phải người."
Vừa dứt lời, Thẩm Nguyên lập tức nhảy phốc vào lớp.
"A Trạch chặn trước! Ngải Mộ Vũ và tao chặn saul”
Dưới vòng vây của ba người, Thẩm Nguyên nhanh chóng bị bắt lại.
Sau một trận "Aruba" trút giận, Thẩm Nguyên gục xuống bàn lẩm bẩm.
Lê Tri quay đầu nhìn dáng vẻ của Thẩm Nguyên, chợt khẽ cười: "Cún con lạc mẹ à? Khóc thương tâm thế?"
Thẩm Nguyên lẩm bẩm một hồi, xoay đầu lại nhìn Lê Tri đầy ai oán, ra vẻ tủi thân diễn: "Đúng vậy đó, giờ chỉ có thể dựa vào người thôi."
Lê Tri lộ vẻ ghét bỏ.
"Tôi từ chối, tôi thích bé mèo Kitty hơn."
"Vậy tôi cũng có thể là..."
Thẩm Nguyên chưa kịp nói hết câu đã bị Lê Tri cắt ngang.
"Tôi có mèo rồi, không cần cậu."
"Hừi Lần sau về nhà anh đến hốt phân!”
Thẩm Nguyên vừa nói xong, liền thấy Lê Tri hơi híp mắt lại, giọng điệu có chút nghịch ngợm:
"Tôi không."