Vì mang nặng túi sách, A Kiệt chưa kịp chạy xa đã bị Dương Trạch và Trần Minh Vũ tóm gọn như bắt gà con.
A Kiệt bị Dương Trạch và Trần Minh Vũ lôi xềnh xệch về phòng học như kéo chó chết. Thấy vậy, Thẩm Nguyên cũng không khách khí, xông lên giúp một tay lôi A Kiệt vào.
Rất nhanh, tiếng kêu thảm thiết của A Kiệt vang lên ngay cửa sau lớp học.
"Á!!!"
Sau trận đòn, A Kiệt khổ sở nằm bò ra bàn lẩm bẩm, trông vô cùng đáng thương.
Thẩm Nguyên thấy vậy chăng những không thông cảm mà còn chế nhạo: "A Kiệt, mày xem mày kìa, tao đã bảo bao nhiêu lần rồi, chơi game hại thân, chơi game hại thân! Mà mày có nghe đâu."
A Kiệt quay đầu nhìn Thẩm Nguyên, mặt đầy oán hận, tức giận nói: "Mẹ nó mày thích học thế làm gì?"
"Cái này mày đừng hỏi." Thẩm Nguyên ra vẻ bí hiểm nói, "Thế giới của những người trên 630 điểm, mày không hiểu được đâu."
"Mày 630 cái búa! Mày không phải mới có 620 thôi à!" A Kiệt nghe xong liền nổi đóa.
Thẩm Nguyên dùng ngón tay thon dài gõ mặt bàn, khóe môi cong lên đầy khiêu khích.
"Có đám cá không?”
Lời vừa dứt, Thẩm Nguyên nhìn thẳng vào mắt A Kiệt.
Ánh mắt hai người chạm nhau, phảng phất có tia lửa bắn ra – đây là sự ăn ý chỉ thuộc về những chàng thiếu niên, đối mặt có nghĩa là ứng chiến.
"Cược!"
A Kiệt đột ngột ngồi thẳng dậy, lưng đụng vào thành ghế đau điếng, nhưng vẫn cố ưỡn cổ trừng mắt Thẩm Nguyên, lẩm bẩm: "Mày nói cược gì!"
"Một tuần... một tuần trà đào!"
Thẩm Nguyên vốn định nói kem ly, nhưng nghĩ tới Lệ Tri chắc không có cơ hội ăn kem nên vội đổi giọng.
"Không được!" A Kiệt xua tay từ chối.
Ngay khi Thẩm Nguyên tưởng A Kiệt không dám thì thấy cậu đột nhiên nghiêm mặt, đặt tay lên ngực như tuyên thệ.
"Bây giờ đang là thời kỳ Chiến Tranh Chén Thánh học đường, mày với tao cùng phe Coca-Cola! Tuyệt đối không thể đụng đến nửa giọt trà đào chết tiệt nào!"
A Kiệt nói, ánh nắng chiều vừa vặn chiếu lên vầng trán bóng loáng của cậu, càng thêm phần trung thành hoang đường.
Khóe miệng Thẩm Nguyên giật giật, gần đây bị Lê Tri Đường tẩy não hơi nhiều, suýt chút nữa quên mất chuyện này.
Thẩm Nguyên gật đầu: "Được rồi, vậy thì Coca-Cola!"
"Tốt! Không thành vấn đề!" A Kiệt trịnh trọng gật đầu.
Thẩm Nguyên đưa tay ra, A Kiệt nắm chặt lấy.
Thời gian trôi qua, lớp học ngày càng đông người.
Nhưng vẫn còn một lúc nữa mới đến giờ tự học buổi tối.
Thẩm Nguyên làm xong một bài thi, vươn vai thư giãn một chút, rồi ánh mắt vô thức rơi xuống Hà Chi Ngọc ngồi bàn trên.
Nhỏ tác giả đến từ lúc nào không biết, nhưng Thẩm Nguyên chỉ tập trung vào bài thi trước mặt.
Nhìn Hà Chi Ngọc, Thẩm Nguyên lại nghĩ đến "Biển Thủ".
Ngay lập tức, Thẩm Nguyên lấy điện thoại ra, mở QQ, nhanh chóng tìm đến "Tường Tỏ Tình Học Đường”, rồi mở trang cá nhân QQ.
Thẩm Nguyên nhanh chóng tìm nhật ký của "Tường Tỏ Tình Học Đường".
Ấn vào xem, Thẩm Nguyên bĩu môi.
"Biển Thủ" chưa có chương mới.
Thẩm Nguyên lại ngẩng đầu nhìn Hà Chi Ngọc, rồi cầm bút chọc nhẹ vào lưng cô.
Nhỏ tác giả giật mình, quay đầu lại thấy Thẩm Nguyên đang cầm bút chọc mình.
Nhỏ tác giả nghiêng đầu: "Sao vậy?"
Thẩm Nguyên cười hì hì: ""Biển Thủ" sao chưa có chương mới?"
Nghe vậy, Lê Tri vội ngẩng đầu lên.
Còn Hà Chi Ngọc thì hoảng hốt.
Chuyện gì thế này?!
Mình bị phát hiện rồi sao?
Mình mình mình...
Hà Chi Ngọc theo bản năng liếc nhìn Lê Tri, đến khi thấy trong mắt cô chỉ có sự tò mò thuần khiết chứ không phải dò xét, nàng mới thoát khỏi cảm giác chết chìm ngạt thở, dùng móng tay cào mạnh vào lòng bàn tay ép mình bình tĩnh lại.
Không đúng, mình chắc là chưa bị phát hiện.
Mình phải trấn định!
Nhỏ tác giả hít sâu một hơi, giả vờ nghi ngờ: "Sao vậy?"
"Trang sức ngon."
Thẩm Nguyên thầm nghĩ.
Nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vẻ hiếu kỳ.
"Mày không phải hội trưởng hội gặm truyện à? Mày có tin nội bộ không? "Biển Thủ" lâu lắm rồi chưa ra chương mới!"
Nghe vậy, Hà Chi Ngọc từ từ thở phào nhẹ nhõm.
Tốt quá, Thẩm Nguyên không phát hiện ra mình!
Mình ngụy trang tốt thật!
Hà Chi Ngọc chớp mắt, nhỏ tác giả lắc đầu với Thẩm Nguyên: "Không biết nữa, dạo này không nghe tin gì. Không biết tác giả dạo này nghĩ gì."
Thẩm Nguyên gật đầu liên tục: "Đã hai tuần rồi! Chắc chắn là sợ tao tìm ral”
Nghe Thẩm Nguyên nói, Lê Tri bật cười khẽ: "Sao? Muốn gặm đường lắm à?"
Thẩm Nguyên quay đầu nhìn Lê Tri, vẻ mặt nghiêm túc: "Lê Tri, tao nói rồi. Mục đích của tao không phải để gặm đường, mà là tìm ra tác giả đó!"
Thẩm Nguyên vô tình hay cố ý liếc nhìn Hà Chi Ngọc, nói: "Truyện người ta viết giờ còn không ngọt bằng tao nữa."
Nghe vậy, Hà Chi Ngọc trợn tròn mắt.
"Không lẽ... hai người...?”
Nghe Hà Chi Ngọc nói, Lê Tri liền vung cuốn từ điển đập xuống.
"Mày nữa hả! Đường cái con khỉ!"
Thẩm Nguyên thuần thục ôm đầu ngồi xuống.
Ngay khi Hà Chi Ngọc còn muốn biết thêm thì Trác Bội Bội đến.
"Uâầy, vừa đến đã thấy mày bị đánh rồi?”
Thẩm Nguyên nghe thấy giọng Trác Bội Bội liền ngẩng đầu lên: "Không phải tại mày thì tại ai?"
"Tao làm gì?" Trác Bội Bội vô tội.
""Biển Thủ" đó! Hai tuần rồi!"
"À, cái đó hả? Tối nay! Tối nay đảm bảo có chương mới! Đừng nóng vội!" Trác Bội Bội vỗ ngực, nở nụ cười Điềm Muội quen thuộc.
"Mày cứ chờ xeml Tuyệt đối là vị ngọt mày chưa từng nghĩ tới!”
Thẩm Nguyên nhíu mày: "Ồ? Vậy thì tao có chút mong đợi đấy!"
Bản thảo của Hà Chi Ngọc thật ra đã gửi cho Trác Bội Bội, và Trác Bội Bội đã hẹn giờ đăng.
Hà Chi Ngọc nói không biết, thật ra là để chối bỏ trách nhiệm.
Nhưng nhỏ tác giả không hề biết, nàng đã bị Lê Tri và Thẩm Nguyên khoá chặt.
Vụ "bể bóng” này, chỉ còn chờ Lê Tri và Thẩm Nguyên muốn vạch trần nàng lúc nào thôi.
Tự học buổi tối vẫn diễn ra như thường lệ.
Lão Chu thường xuyên đi tuần một vòng, tóm mấy đứa chơi điện thoại trong lớp.
Nếu không có thu hoạch gì thì lần sau lại đến.
Lớp trọng điểm tuy không cấm mang điện thoại, nhưng cũng không cho phép đi học chơi điện thoại.
Mang về phòng ngủ mà nghịch, thầy cô không quản.
Thẩm Nguyên bình thường đi học sẽ không chơi điện thoại.
Dù Lão Chu không để ý thì Lê Tri cũng sẽ giám sát cậu.
Với lại Lê Tri còn trực tiếp báo cho Trương Vũ Yến, thuộc loại "hàng độc quyền".
Vì về nhà nên kế hoạch rèn luyện của Thẩm Nguyên bị đảo lộn.
Hiện tại còn thiếu 3 tiếng nữa mới hoàn thành.
Thế là, Thẩm Nguyên dùng hết buổi tự học để rèn luyện, kéo dài gần 2 tiếng.
Vì chủ nhật được nghỉ nên việc đổi chỗ ngồi dời đến bây giờ.
A Kiệt nhìn Thẩm Nguyên, mỉm cười.
"Nguyên ca, sáng mai giúp tao quét lớp nha."
Thẩm Nguyên nhướng mày: "Hả?”
"Hôm nay đến lượt tao trực nhật, tao quét rác." A Kiệt nịnh nọt cười.
Thẩm Nguyên xua tay: "Mẹ nó mày dậy sớm một chút thì có phải xong không."
"Ca..."
"Chuyện gì mày gọi bố cũng vô dụng, chỉ trừ trực nhật là không giúp."
Thẩm Nguyên khoác vai A Kiệt: "Đây là lao động của mày, mày phải tự gánh chịu!”
Thẩm Nguyên nói xong liền dẫn Lê Tri đi.
Đùa à, bảo tao trực nhật á?
Trực nhật đại diện cho cái gì?
Mẹ nó là người cuối cùng rời khỏi lớp đấy!
Trực nhật thì ít nhất cũng muộn 10 phút mới về nhà, Thẩm Nguyên không dại đâu.
Nghĩ đến vẻ mặt bị từ chối của A Kiệt, Thẩm Nguyên lại thấy vui vẻ.
"Mày vui vẻ nhỉ."
Thẩm Nguyên quay đầu lại, định cười với Lê Tri thì nghe cô nói:
"Tuần sau mày phải trực nhật."
Vẻ mặt Thẩm Nguyên sụp đổ.
"Nhưng mà hình như thời gian của mày khá ngắn, lại còn nghỉ lễ Quốc Khánh nữa."
Thẩm Nguyên lại vui vẻ.
"Đợi đã..." Thẩm Nguyên giơ tay ra hiệu Lê Tri đừng nói: "Hình như mày đang khống chế cảm xúc của tao."
Lê Tri gật đầu, khóe miệng hơi nhếch lên, phát ra âm thanh quen thuộc.
"“Toát toát toát.”
Khóe miệng Thẩm Nguyên giật giật.
Lê Tri nhìn Thẩm Nguyên, cười rồi vươn tay ra.
"Nắm tay nha Tiểu Nguyên Tử."
Thẩm Nguyên liếc Lê Tri một cái, rồi "bốp bốp" vỗ hai tay.
“Check--”
Nhiệm vụ: 1w/1w (đã hoàn thành)
Phần thưởng: Mua thật nhiều (đã hoàn thành)