Cuối cùng Dương Trạch cũng gọi Thẩm Nguyên ra.
Chuông tan học vừa reo, cả nhóm ba người đã rủ nhau đi ra khỏi trường.
Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội biết Thẩm Nguyên và Lê Tri không định ra quán ăn cơm, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải ăn trước rồi quay lại.
Vừa ra khỏi lớp, Trác Bội Bội đã kéo Hà Chi Ngọc sang một bên.
“Chi Ngọc, cậu muốn ăn gì, tớ mua cho.”
“Hả?” Hà Chi Ngọc ngớ người, nhưng lập tức hiểu ra kế hoạch của Trác Bội Bội.
“Bánh mì thôi, ăn tạm cho đỡ đói, với cả một hộp sữa.”
Hà Chi Ngọc nói rồi đưa phiếu ăn cho Trác Bội Bội.
“Bội Bội, cậu đi đi, tớ nhất định sẽ ăn thật nhiều đường!”
Trác Bội Bội trả lại phiếu ăn cho Hà Chi Ngọc.
“Cái này tớ phải mua, cậu phải ăn nhiều đường vào thì mới có thêm cảm hứng sáng tác cho «Biến Thù» chứ.”
Trác Bội Bội cảm khái: “Nếu không phải cậu đang học lớp mười hai, tớ nhất định sẽ tiến cử cậu làm hội trưởng hội 'gặm' học khóa này!”
“Bội Bội...” Hà Chi Ngọc cảm động.
Trác Bội Bội gật đầu với Hà Chi Ngọc rồi quay người đi về phía quán ăn.
Hà Chi Ngọc cầm phiếu ăn, đứng ở cửa lớp một lúc rồi quay trở lại.
Vừa vào lớp, Hà Chi Ngọc đã thấy Thẩm Nguyên và Lê Tri ngồi ở chỗ, đang cắm cúi làm bài.
Xem ra, khả năng ăn đường là rất thấp rồi.
Thẩm Nguyên thấy Hà Chi Ngọc trở về chỗ ngồi, tò mò hỏi: “Ơ, không đi ăn cơm à?”
“Bội Bội mua cho tớ rồi, tớ hơi mệt.” Hà Chi Ngọc nói xong liền gục xuống bàn.
Thẩm Nguyên nhìn bóng lưng Hà Chi Ngọc, hơi nheo mắt lại.
Rất nhanh, trên bàn Lê Tri xuất hiện một tờ giấy.
【 Mật vụ hội 'gặm' học ↑】
Lê Tri liếc theo hướng mũi tên chỉ, nhìn bóng lưng của tác giả nhỏ phía trước, rồi viết mấy chữ lên tờ giấy trả lại cho Thẩm Nguyên.
【 Biết rồi. 】
Thẩm Nguyên nhìn dòng chữ trên giấy, liếm môi.
Ý là không quan trọng đúng không.
Ừ, cũng đúng, không quan trọng.
Hà Chi Ngọc muốn "gặm" đường gì thì cứ kệ cô ấy thôi.
Quan trọng là làm bài!
Thẩm Nguyên nhìn đề hóa trước mặt, lập tức tập trung tinh thần.
Tranh thủ làm được thêm bài nào hay bài nấy, để về nhà còn có thời gian "gặm" các đề khácI
A Kiệt và hai người kia đi cũng không lâu.
Mất chừng mười mấy phút, mua xong liền nhanh chóng quay lại lớp.
“Lão Nguyên! Bố già đến đưa cơm cho con đây!”
Người chưa đến, tiếng đã vang.
A Kiệt còn chưa xuất hiện ở cửa lớp, tiếng của cậu ta đã vọng đến tai Thẩm Nguyên.
Chẳng mấy chốc, A Kiệt xuất hiện ở cửa.
Theo sát phía sau là Dương Trạch và Trần Minh Vũ, mỗi người tay xách nách mang những túi đồ thơm nức mũi, bên trong là món gà rán khiến người ta thèm thuồng.
A Kiệt nhanh chân đi đến chỗ Thẩm Nguyên, đặt hai túi gà rán xuống trước mặt, không quên nhắc nhở: “Đây là của Lão Nguyên, đây là của Lê Thiếu.”
Thẩm Nguyên nói cảm ơn.
Nhưng A Kiệt xua tay, không hề khách sáo: “Không có gì, coi như bố mua cho con trai thôi.”
Nghe câu này, Thẩm Nguyên bật dậy, nhanh như chớp tung chiêu "khóa cổ" A Kiệt.
“Ơ? Thế tiền công chạy vặt của tao đâu? Chạy không công à?” Thẩm Nguyên gằn giọng.
A Kiệt vừa giãy giụa vừa cãi: “Tao có thể không trả tiền công cho mày mà!”
“Tao không muốn cho mày chạy, mày có trả bao nhiêu tiền cũng vô dụng!”
Giọng A Kiệt lộ ra vẻ quyết tuyệt.
“Xí, nghe cũng có lý đấy.” Thẩm Nguyên buông A Kiệt ra.
“Mẹ kiếp, sớm biết mày vô tình thế này, cơm này, tao thề là...” A Kiệt trừng mắt nhìn Thẩm Nguyên, nhưng lời đến khóe miệng lại nghẹn lại.
Thẩm Nguyên cúi gập người chín mươi độ, động tác nhanh nhẹn và thành khẩn, miệng lẩm bẩm: “Xin lỗi bố nuôi!”
Hành động bất ngờ khiến A Kiệt trở tay không kịp, cậu ta há hốc mồm, những lời cay nghiệt định nói ra như bị một thế lực vô hình chặn lại, không thốt nên lời.
Im lặng vài giây, A Kiệt mới hoàn hồn, vội vàng nói tiếp: “Sẽ mua, lần sau nhất định sẽ mua.”
Nghe A Kiệt nói vậy, Thẩm Nguyên mới hài lòng mỉm cười.
Thẩm Nguyên khẽ vuốt cằm, vỗ vai A Kiệt, chân thành nói: “Không hổ là bố già tốt bụng của lớp 15, chỉ có Hào Kiệt ca mới sánh được với cậu!”
Câu “Chỉ có Hào Kiệt ca mới sánh được với cậu” gần như là sự công nhận cao nhất dành cho một người trong lớp 15.
So với câu “650 điểm ai có tay cũng làm được” của Lê Thiếu còn hơn một bậc.
Câu nói này như gió xuân, thổi qua lòng A Kiệt, khiến cậu ta cảm thấy sảng khoái lạ thường.
A Kiệt lập tức ưỡn ngực, vỗ ngực thề thốt: “Được được được! Nể thái độ của Lão Nguyên, sau này tao sẽ mua cơm cho mày!”
Thẩm Nguyên khẽ nhếch mép, lộ ra nụ cười nhạt: “Vậy tiền công chạy vặt khỏi trả nhé.”
Nghe Thẩm Nguyên nói, A Kiệt ngớ người, trợn mắt khó tin hỏi: “Dựa vào cái gì? Tao chạy vặt cho mày, tao thu chút tiền công thì có sao? Chuyện này là lẽ đương nhiên mà?”
Thẩm Nguyên lập tức lộ vẻ ghét bỏ, như thể A Kiệt vừa làm điều gì đáng xấu hổ lắm vậy.
Cậu ta dùng giọng khó tin nói: “Mày là bố già tốt bụng của lớp 15 rồi, bố già tốt bụng còn đòi tiền công à? Tình thương của cha như núi Thái Sơn! Lẽ nào tình thương của mày được xây dựng trên tiền bạc sao?“
Thẩm Nguyên vừa nói vừa lắc mạnh vai A Kiệt, như muốn cậu ta tỉnh táo lại.
Cậu ta tiếp tục chất vấn A Kiệt: “Mày như thế này, chẳng lẽ còn muốn tiến xa hơn sao? Chẳng lẽ còn muốn trở thành bố già số một của lớp 15 sao?”
A Kiệt bị Thẩm Nguyên chất vấn liên tục đến choáng váng, ngơ ngác nhìn Thẩm Nguyên, ánh mắt có chút run rẩy, dường như bị Thẩm Nguyên đánh thức.
Một lúc sau, cậu ta mới hoàn hồn, lẩm bẩm: “Tao sai rồi! Tao không nên thu tiền công chạy vặt! Là một người bố ưu tú của lớp 15, sao tao có thể thu tiền công được?”
Giọng A Kiệt càng lúc càng nhỏ, cuối cùng gần như biến thành tiếng ni non.
Cậu ta cúi đầu, trang nghiêm nói, như đang tự kiểm điểm sâu sắc.
“Từ nay về sau, vì các con của tao, tao sẽ không bao giờ thu tiền công chạy vặt nữa.”
“Hay lắm! Vỗ tay!”
Thẩm Nguyên đột nhiên vỗ tay. Tiếng vỗ tay của cậu ta giòn giã vang dội, Dương Trạch và Trần Minh Vũ cũng hưởng ứng, vỗ tay nhiệt liệt.
Trong tràng pháo tay này, A Kiệt cảm thấy nhân cách của mình như được thăng hoa.
Cậu ta ngẩng đầu, trên mặt nở nụ cười vui vẻ.
Tiếng vỗ tay vừa dứt, Trần Minh Vũ hỏi dò: “Ông bố tốt bụng ơi, ngày mai mày mua cho tao cái bánh mật được không? Lâu lắm rồi tao chưa ăn.”
A Kiệt đứng hình.
Trường Kỵ Dương nằm ở nội thành, trong khi hàng bánh mật nằm ở phố cổ Thảo Tháp, từ trường Kỵ Dương đi xe đến Thảo Tháp mất ít nhất 20 phút.
Từ bến xe đi bộ đến tiệm bánh mật ở phố cổ còn mất thêm 5 phút nữa.
Tổng cộng đi đi về về mất ít nhất 50 phút.
Nhưng trọng điểm không phải ở đó.
Trọng điểm là, giờ tự học buổi sáng ở trường Kỵ Dương vào mùa hè bắt đầu lúc sáu giờ, còn chuyến xe sớm nhất là lúc 5 giờ 50.
“Mẹ kiếp, mày coi tao là người Nhật Bản à?”
Giữa tiếng cười vưi vẻ, Thẩm Nguyên chợt nghe thấy tiếng sột soạt của túi giấy.
Cậu ta vô thức quay đầu lại, thấy Lê Tri tay phải vẫn cầm bút tính toán trên giấy nháp, tay trái lại tự nhiên như không cầm que xiên lấy một miếng gà rán trong túi của Thẩm Nguyên.
“Ơ hay, mày ăn của tao hả? Đồ ăn trộm!”
Thẩm Nguyên trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn Lê Tri.
Chưa kịp nói hết câu, Lê Tri đã nhanh chóng rụt tay về, rồi chớp nhoáng nhét miếng gà rán vào miệng.
Cô nàng nhai nhồm nhoàm, miệng đầy thức ăn, nói không rõ tiếng: “Không phải của tao hả?”
Khóe miệng Thẩm Nguyên giật giật, bất lực nói: “Của mày là vị gia vị cam, của tao là vị cay, mày ăn không ra à?”
Lê Tri chớp chớp đôi mắt to long lanh, ra vẻ ngây thơ vô tội, như thể hoàn toàn không hiểu Thẩm Nguyên đang nói gì.
Thẩm Nguyên càng thêm bất lực.
Lại còn giả nai nữa chứ!
Tưởng chiêu này có tác dụng với tao chắc?
“Mày không ăn hết của tao rồi đấy chứ?”
Thẩm Nguyên cầm túi giấy lắc lắc, lớp mỡ đọng lại dưới đáy túi phản chiếu ánh đèn huỳnh quang một cách đáng ngờ, gà rán đã vơi đi thấy rõ.
Thẩm Nguyên lộ vẻ bất đắc dĩ: “Mày ăn nhanh thật đấy.”
Lê Tri nở nụ cười hiền dịu.
“Cũng may, tao vẫn còn lạp xưẻ ớng.” ø may, ậP xưởng nướng.
Thẩm Nguyên nói rồi lấy ra một cây lạp xưởng nướng, nhưng chỉ thấy một cái que trơ trụi.
“Quá đáng rồi đấy.”
Lê Tri lộ vẻ vô tội, nói: “Không phải mỗi người một cây sao?”
“Mày có nói là mày muốn ăn đâu!” Thẩm Nguyên tức giận cãi.
“Tao tưởng mày mời chứ.” Lê Tri hùng hồn nói.
Thẩm Nguyên mím môi: “Tối nay tao bắt mày mời lại.”
Lê Tri gật đầu không chút do dự: “Ừ, không vấn đề gì, cứ để tao lo.”
Hì hì, trộm gà rán thành công.
Ở phía bên kia, Thẩm Nguyên nhìn số gà rán ít ỏi còn lại và cây lạp xưởng nướng duy nhất, bĩu môi, cảm thấy mình không thể vui nổi.
Lúc này, một túi gà rán được đưa đến trước mặt Thẩm Nguyên.
“Thì có phải là tao không cho mày ăn đâu.”
Thẩm Nguyên liếc Lê Tri một cái, bất mãn nói: “Mày tưởng thế này là xoa dịu được trái tim tan vỡ của tao chắc?”
“Thêm một viên kẹo thỏ trắng.” Lê Tri lấy từ trong ngăn bàn ra một viên kẹo sữa.
Thẩm Nguyên hếch mặt lên: “Không đủ.”
Thấy Thẩm Nguyên không lay chuyển, Lê Tri nghiêng đầu suy nghĩ một chút, rồi lấy thêm một viên kẹo thỏ trắng nữa, đặt hai viên kẹo song song trên lòng bàn tay đưa ra.
“Thế hai viên nhé? Ăn nhiều sâu răng đấy.”
Thẩm Nguyên vẫn hếch mặt, không hề động lòng.
Nhưng rất nhanh, Thẩm Nguyên cảm thấy vạt áo mình bị kéo.
Thẩm Nguyên vừa quay đầu lại, đã thấy gương mặt ngước lên của Lê Tri.
Đôi lông mi của cô nàng rung động nhẹ nhàng, đôi mắt màu hổ phách dưới ánh đèn huỳnh quang lấp lánh.
Ngón tay thon dài níu lấy một nếp gấp nhỏ trên tay áo đồng phục của Thẩm Nguyên, theo động tác nghiêng đầu, những sợi tóc mai vương trên bờ vai vẽ nên một đường cong nhỏ nhắn.
Khuôn mặt Lê Tri tràn ra lúm đồng tiền khi Thẩm Nguyên phóng to tầm mắt:
“Thẩm Nguyên, đừng giận mà.”