Ánh trăng xanh lam len lỏi qua khe rèm cửa sổ, Lê Tri bồn chồn trằn trọc, mân mê góc chăn.
Váy ngủ lụa đã nhàu nát, hệt như tâm trạng rối bời của nàng lúc này, bị chiếc bánh gạo và cơn thèm ngủ giằng xé.
Giường êm ái thế này, sao nàng lại hứa sáng sớm đi mua cái bánh gạo chết tiệt kia chứ?
Dù vị ngon thật đấy, nhưng cũng đâu đến nỗi phải dậy sớm thế này chỉ vì một miếng ăn!
Nhưng lỡ hứa rồi, giờ biết làm sao?
"Lê Tri ơi Lê Trị, chỉ vì hai cây kem, mày định bỏ cái tật ngủ nướng khó khăn lắm mới có được hả?"
Lê Tri vùng dậy, ngồi bật dậy trên giường, mái tóc rối bời vểnh lên dưới ánh đèn ngủ vàng ấm.
"Bực chết đi được! Tất cả tại cái tên keo kiệt Thẩm Nguyên!"
Nghĩ đến đó, Lê Tri quay người, giơ chân đạp mạnh vào con búp bê đặt bên giường.
Để chắc chắn có thể dễ dàng "trút giận" lên lũ búp bê này, Lê Tri thường bày chúng ở cạnh giường.
Như vậy, mỗi khi không vưi, nàng có thể tùy thời đá chúng một cú, lại vừa có thể tạo cảm giác an toàn, như có thứ gì đó vây quanh giường.
Đá búp bê xong, Lê Tri thấy lòng mình dễ chịu hơn hẳn.
Nàng thả người xuống giường, gối ôm rầu rĩ đón lấy.
Cô nàng nằm ngửa, cuối cùng cũng tự thuyết phục được bản thân.
"Thôi kệ đi. Dù sao quốc khánh cũng sắp đến, có ba ngày nghỉ tha hồ ngủ. Hơn nữa còn có một tuần kem nữa!"
"Hừ, mỗi ngày ăn ba cây! Cho cái tên keo kiệt Thẩm Nguyên kia tức chết!"
Cô nàng hung tợn nghĩ thầm.
Thẩm Nguyên có thể bị kem làm cho tức chết sao?
Chắc là ăn không hết thì có.
Dù hệ thống có keo kiệt thật, nhưng ăn kem bán ở siêu thị trường học thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Trước khi đi ngủ, Thẩm Nguyên đã tranh thủ tập luyện nửa tiếng đồng hồ, nâng tổng thời gian nhiệm vụ lên 45 tiếng.
Từ đầu tuần sáu đến giờ, Thẩm Nguyên cơ bản duy trì cường độ vận động 5 tiếng mỗi ngày.
Nào là xách giang, bóp sức nắm khí, rồi cả cong nâng.
Emmmm...
Cong nâng sách giáo khoa.
Thẩm Nguyên cũng không ngờ, cái trò này lại tính được thật.
Hóa ra tri thức đúng là có trọng lượng!
Nhưng vì biên độ động tác quá lớn, nên thường ngày đến trường, Thẩm Nguyên chỉ chọn xách giang và bóp sức nắm khí.
Trong đó, xách giang là Thẩm Nguyên thích nhất.
Vì căn bản không ai nhận ra.
Hơn nữa còn giúp dân văn phòng, học sinh ngồi nhiều tránh được nỗi khổ bệnh trĩ.
Lại còn có thể tăng cường...
Thôi không nói nữa, hiểu là được.
Thẩm Nguyên ngủ rất ngon, một giấc đến sáng, khi cậu tỉnh lại thì đã năm rưỡi.
Để phòng "đại biểu tỷ" ngủ quên, Thẩm Nguyên liền gọi điện thoại đánh thức cô.
"“Ừm?” Đầu dây bên kia vọng lại giọng ngái ngủ của "đại biểu tỷ".
"Dậy đi! Không phải bảo đi phố cũ sao?"
"20 phút nữa gọi lại."
Dương Dĩ Thủy nói xong liền cúp máy, không cho Thẩm Nguyên cơ hội nói thêm câu nào.
Thẩm Nguyên nhìn chiếc điện thoại đã tắt, khóe miệng hơi giật.
Thôi được, 20 phút nữa vậy.
Vừa đặt điện thoại xuống, mắt Thẩm Nguyên liền hướng về phía bức tường đầu giường.
Không biết Lê Tri đã dậy chưa.
Thẩm Nguyên định gọi điện thoại, nhưng lại nhớ lời "đại biểu tỷ",
"Thôi vậy, mình dậy trước đã."
Thẩm Nguyên nói rồi bước xuống giường.
Điểm dở của việc tràn đầy năng lượng là đây.
Mỗi sáng thức dậy, Thẩm Nguyên hầu như không nghĩ đến chuyện ngủ tiếp.
Căn bản là không ngủ được.
Đúng 20 phút sau, Thẩm Nguyên gọi lại cho "đại biểu tỷ", rồi cúp máy giữa tràng càu nhàu của cô.
Nhưng nhờ vậy, "đại biểu tỷ” cũng đã bị Thẩm Nguyên đánh thức thành công.
Đánh thức Dương Dĩ Thủy xong, mắt Thẩm Nguyên dừng lại ở một cái tên khác trong danh sách trò chuyện.
Thẩm Nguyên không do dự quá lâu, liền gọi Wechat cho Lê Tri.
5:50, ánh bình minh xanh lam còn chưa tràn qua bậu cửa sổ, khi Lê Tri ấn nút gọi, Thẩm Nguyên nghe thấy tiếng sột soạt của vải vóc.
Trong ống nghe vọng lại tiếng váy ngủ lụa và chăn bông cọ xát, như tiếng tằm ăn lá dâu nho nhỏ, liên miên.
"Ừm?"
Giọng mũi mơ hồ pha lẫn hơi thở ấm áp sát qua microphone, giọng thiếu nữ khàn khàn như kem tan chảy, chất giọng đặc quánh kéo theo dư âm ngọt ngào trong dòng điện.
"Dậy đi, mặt trời chiếu đến mông rồi kìa."
Lời Thẩm Nguyên vừa dứt, trong cổ họng cô nàng liền tràn ra tiếng nghẹn ngào kéo dài, cơn buồn ngủ quện đặc, biến âm tiết thành tiếng nũng nịu rung động:
"Ô ——"
Chăn bông đột ngột phát ra vài tiếng "tách tách” căng cứng, có lẽ là do cô nàng đang hờn dỗi xoay người trong chăn, tiếng oán trách buồn bực hòa lẫn tiếng vuốt ve truyền đến:
"Không cần... Thẩm Nguyên đáng ghét..."
Câu chữ bị tiếng ngáp cắt vụn, nhưng vẫn nghe ra giọng mũi dần trở nên tỉnh táo, như mũi kem gặp nóng, chậm chạp sụp đổ, mềm mại dễ chịu.
Nghe tiếng từ điện thoại vọng ra, yết hầu Thẩm Nguyên khẽ động.
Mẹ kiếp, sáng sớm đã kích thích mình thế này!
Thẩm Nguyên cố kìm nén ý định chuyển sang video, tiếp tục thuyết phục Lê Tri.
"Dậy đi! Thủy tỷ dậy rồi kìa."
"Em muốn ngủ, cho em ngủ thêm chút nữa đi."
Dù miệng nói vậy, Thẩm Nguyên vẫn nghe ra âm cuối của Lê Tri bắt đầu mang theo chút tinh nghịch.
Bằng sự hiểu biết của Thẩm Nguyên về Lê Tri, có thể đoán ra, cô nàng giờ chắc đã tỉnh rồi.
Chỉ là còn chưa muốn rời giường thôi.
Lúc này, phải giở chút thủ đoạn.
Thẩm Nguyên nhếch mép, nói dối: "Thôi được rồi, em cứ ngủ ngon đi, có biết không anh đang gọi video đấy?"
Quả nhiên, một giây sau, trong ống nghe điện thoại một tràng tiếng "bíp bíp" dồn dập bỗng nổ tung, chăn bông bị quăng mạnh lên, trong nháy mắt nhấc lên một luồng khí.
Góc chăn tơ tằm và ga giường nhung cọ xát kịch liệt, Lê Tri nhanh chóng cuộn tròn trong chăn thành một con nhộng.
Cô nàng bỗng dưng căng lưng, cong lên trong lớp chăn tơ tằm, các đốt ngón tay nắm chặt chăn nổi lên màu trắng ngọc vì dùng sức, giữa những sợi tóc lòa xòa lộ ra vành tai ửng đỏ.
"Thẩm Nguyên đồ biến thái!!"
Tiếng thét buồn bực trong lớp bông bộc lộ vài phần rung động.
Thẩm Nguyên đưa điện thoại ra xa một chút, cười nói: "Lừa em thôi! Tự nhìn xem chẳng phải sẽ biết anh đang gọi cái gì?"
Lời Thẩm Nguyên vừa dứt, liền nghe thấy đầu dây bên kia im lặng trở lại.
Nhưng rất nhanh, một tràng tiếng sột soạt lại vang lên.
Con nhộng mọc ra một búi tóc đen rối bời, sau khi lớp chăn bị kéo xuống, lộ ra nửa khuôn mặt ửng đỏ.
Hàng mi bối rối chớp động, đổ bóng nhỏ vụn trên mí mắt, như cánh bướm bị sương sớm làm ướt.
Trong đôi mắt hạnh mở to còn đọng hơi nước, chóp mũi rịn mồ hôi mỏng, lấp lánh như trân châu trong không khí mát lạnh.
Khi ánh mắt rơi vào màn hình điện thoại, thấy hiển thị cuộc gọi thoại, Lê Tri sao có thể không biết mình bị Thẩm Nguyên trêu đùa?
Lê Tri lập tức ngồi thắng dậy.
"Anh mẹ nó..."
Lê Tri chưa kịp nói hết câu, đã nghe thấy giọng Thẩm Nguyên nhanh chóng vang lên từ điện thoại.
"Mau dậy đi, không dậy nữa anh gọi video thật đấy nhé!"
Lê Tri chỉ tay lên tường, giận dữ mắng: "Nhé cái đầu anh! Anh chờ đấy, em ra giết anh ngay bây giờ! 5 phút nữa mở cửa ra cho em!"
"Đến đây, anh đến nhà em ngay bây giòi"
Lê Tri nghe xong, lập tức nhổ toẹt một tiếng: "Xí! Mơ đi! Có cửa sắt!"
"Tch."
Thẩm Nguyên tiếc nuối lắc đầu, không mắc lừa.