Khi cả hai đần dứt khỏi những dư âm đùa giỡn, ánh mắt Thẩm Nguyên bỗng dừng lại ở chiếc tất ren lệch lạc của Lê Tri.
Dấu tay hằn trên làn da trắng nõn, nhuộm thành một vệt đỏ nhạt, tựa như lớp son phấn ẩn hiện dưới lớp men sứ trắng, nhẹ nhàng rung động theo nhịp mạch dưới ánh nắng xiên khoai.
Vết hằn sâu nhất in ngay chỗ lõm mắt cá chân, như thể cố tình đánh dấu lãnh địa, tạo nên sự tương phản kiều diễm với làn da ửng hồng xung quanh.
Thẩm Nguyên hơi cúi người, đầu ngón tay lơ lửng trên mắt cá chân, nơi in dấu tay, giọng nói dịu dàng hơn hẳn khi trêu chọc.
"Có đau không?"
Lời còn chưa đứt, ngón trỏ đã nhẹ nhàng vuốt ve chỗ lõm mắt cá chân.
Lê Tri khẽ rụt mũi chân, co rúm lại.
Phản xạ lùi bước này khiến miệng tất ren trượt xuống mu bàn chân, để lộ một mảng da thịt ửng hồng, lấp lánh như ngọc trai dưới ánh nắng chiều.
"Hỏi em đấy."
Thẩm Nguyên ngẩng đầu nhìn Lê Tri.
Lê Tri cắn môi đưới, giọng hờn dỗi trong mũi: "Biết rồi còn hỏi! Mạnh tay như vậy......"
Chưa nói hết câu, Lê Tri đã cảm nhận được một luồng nhiệt từ mắt cá chân truyền đến.
Cảm giác ấm áp khác hẳn với sự ngứa ngáy lúc nãy.
Ngón trỏ Thẩm Nguyên lại lần nữa chạm vào chỗ lõm mắt cá chân Lê Tri, vuốt ve nhẹ nhàng.
Trong đôi mắt thiếu niên phản chiếu vầng đỏ tươi trên mắt cá chân, như thể đang tỉ mỉ ngắm nghía lớp men sứ bí ẩn.
Cơn ngứa ran khiến Lê Tri khẽ rụt chân, nhìn hầu kết Thẩm Nguyên khẽ nhấp nhô.
Khoảnh khắc này, bụi bặm trong tia nắng xuyên qua rèm cửa đều hóa thành hổ phách tĩnh lặng.
Bàn tay như con rắn tham lam chậm rãi thả lỏng, ánh mặt trời đổ bóng xuống, lộ rõ ý muốn chiếm giữ.
Lòng bàn tay lần theo đường vân da thịt, từng chút một dừng lại, nuốt trọn vệt son phấn.
Lòng bàn tay nóng rực ôm lấy mắt cá chân, các khớp xương mu bàn tay nổi rõ, gân xanh hằn lên như dây leo quấn quanh sứ trắng.
Cảm nhận được sự mềm mại trong lòng bàn tay muốn trốn chạy, năm ngón tay vô thức siết chặt hơn một chút, giữ chặt lấy mắt cá chân.
Ánh nắng hòa quyện bóng hình thành hổ phách, mỹ thiếu nữ bị giam cầm giữa sự mềm mại và bỏng rát.
Nàng khẽ cắn môi dưới, răng cửa hằn lên cánh môi một vết nông, như để kìm nén tiếng rên sắp bật ra.
Tiếng vải cọ xát vang lên, Lê Tri vùi mặt vào khuỷu tay, vành tai ẩn sau mái tóc lại đỏ hơn cả mắt cá chân.
"Có muốn bôi thuốc không?"
Giọng thiếu niên khàn khàn vang lên bên tai.
"Không cần, giờ mới giả bộ tốt bụng." Giọng mỹ thiếu nữ buồn bực, oán trách rõ ràng.
Nhưng khi Thẩm Nguyên nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên vết đỏ, nàng chỉ vùi mặt sâu hơn vào đầu gối, mặc cho mái tóc dài che đi vành tai ửng đỏ.
"Để ta mặc tất cho em."
"Ừm." Lê Tri không từ chối.
Nghe tiếng Lê Tri, Thẩm Nguyên đưa ngón tay véo lấy miệng tất ren trượt xuống mưu bàn chân, kéo tất lên.
Đầu ngón tay vuốt dọc theo đường cong ống chân, những nếp ren theo đó mà giãn ra, như chỉnh lại những cánh hoa hải đường bị gió thổi rối.
Khi miệng tất đã trở lại vị trí trên mắt cá chân ba tấc, hắn thuận thế dùng ngón cái vuốt phẳng nếp nhăn cuối cùng, để lại dấu tay ửng đỏ được viền ren bao trọn.
Như hổ phách phong ấn một đóa ánh bình minh rung rẩy.
"Xong rồi."
Lời vừa dứt, lòng bàn tay Thẩm Nguyên nhẹ nhàng vuốt ve lớp tất, lrớt qua ngón chân, rồi mu bàn chân, cuối cùng là mắt cá chân.
Khi đầu móng tay vừa chạm đến mép tất ren, rơi xuống bắp chân thiếu nữ, Thẩm Nguyên nghe thấy tiếng Lê Tri.
"Đừng......"
Lê Tri vội khép hai chân, vệt đỏ chưa tan trên mắt cá chân nối liền với bắp chân ửng hồng.
"Không phải bảo mặc vừa rồi sao?"
Thẩm Nguyên ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt Lê Tri từ khuỷu tay rụt rè nhìn ra.
Trong mắt mỹ thiếu nữ, ngoài sự ngượng ngùng còn có một tia sợ hãi.
"Em......"
Hầu kết Thẩm Nguyên khẽ động, chưa kịp giải thích, Lê Tri bỗng ngẩng cổ, đôi môi anh đào khẽ mở trong ánh sáng.
"Sát lan! Biến thái! Sả Tệ Thẩm Nguyên!"
"Còn mắng?"
Thẩm Nguyên lại đưa tay chạm vào bắp chân, ngón tay khẽ lay động viền tất ren, khiến Lê Tri rụt người.
"Anh, anh chỉ biết bắt nạt em!" Giọng Lê Tri nghẹn ngào.
Thẩm Nguyên nhún vai: "Là em đá anh trước, anh đã cảnh cáo em rồi."
"Nhưng, nhưng anh cũng không thể sờ lung tung chứ!"
Gương mặt Lê Tri đỏ bừng, như trái táo chín, giọng nói có chút rưn rẩy, rõ ràng bất mãn với hành động của Thẩm Nguyên.
"Có phải chưa sờ bao giờ đâu." Giọng Thẩm Nguyên vẫn bình tĩnh, thậm chí còn mang ý trêu chọc.
Hắn nhìn Lê Tri, trong mắt lóe lên một tia tinh nghịch, "Lúc nhỏ em ngã, anh không xoa mắt cá chân cho em à?"
"Chuyện đó có thể giống nhau sao?" Lê Tri trợn tròn mắt.
"Sao lại không giống?"
Thẩm Nguyên đột nhiên cúi người, rút ngắn khoảng cách với làn da trắng nõn kia.
Không đợi Lê Tri kịp phản ứng, hơi thở ấm áp phả vào khiến mu bàn chân nàng khẽ run rẩy.
"Không thèm nói chuyện với anh!"
Lê Tri nghiêng đầu, chiếc cổ thiên nga vẽ nên một đường cong bướng bỉnh.
Thấy vậy, Thẩm Nguyên nở nụ cười tinh nghịch.
"Lê Tri......”
Lê Tri liếc Thẩm Nguyên, hừ lạnh một tiếng rồi lại quay đầu đi.
Ngay lúc đó, Thẩm Nguyên đột ngột nghiêng người đè xuống, Lê Tri hoàn toàn bị bao phủ trong bóng tối cao lớn của hắn.
Khoảng cách đột ngột gần lại khiến nàng giật mình chống tay xuống ghế.
"Anh...... Anh làm gì!!"
Thẩm Nguyên một tay nắm lấy thành ghế, ánh mắt nhìn chằm chằm hàng mi rung động của nàng, bỗng bật CƯỜI.
"Anh nắm được điểm yếu của em rồi."
Vừa dứt lời, Thẩm Nguyên đã cảm thấy một cú đá mạnh vào đùi.
"Cút đi, đồ biến thái!"
Bị Thẩm Nguyên dồn vào chân tường, Lê Tri bùng nổ ý chí sinh tồn mãnh liệt, nhanh chóng đạp Thẩm Nguyên ra.
Nhân lúc Thẩm Nguyên còn đang đau, mỹ thiếu nữ vội vàng đứng dậy, định chạy khỏi phòng Thẩm Nguyên.
Nhưng kế hoạch chỉ mới thực hiện được bước đầu tiên.
Lê Tri vừa đá Thẩm Nguyên, còn chưa kịp đứng vững, năm ngón tay Thẩm Nguyên đã chuẩn xác khóa chặt mắt cá chân đang quẫy đạp kia.
"Chạy thoát được sao?" Giọng khàn khàn pha lẫn đau đớn.
Nhìn nụ cười nguy hiểm trên mặt Thẩm Nguyên, Lê Tri bỗng ngẩng cao cổ, đôi mắt ửng hồng đã sớm để lộ sự sợ hãi: "Là, là anh trước......"
Chưa nói hết câu, Lê Tri đã thấy Thẩm Nguyên có ý định cào lòng bàn chân nàng.
"Sai, sai rồi."
Mỹ thiếu nữ khẽ rên, bắt đầu giả vờ đáng thương.
"Lê Tri."
Thẩm Nguyên hơi nâng cằm, ánh mắt khóa chặt đôi mắt né tránh của thiếu nữ: "Tiếng kêu dễ nghe."
Lê Tri mím môi: "Thẩm ...... Thẩm Nguyên học sinh.”
Thẩm Nguyên lắc đầu, hỏi: "Gọi thế nghe hay sao?"
Nói rồi, đầu ngón tay Thẩm Nguyên nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn chân Lê Tri, cảm giác tê dại khiến chân nàng khẽ run rẩy.
"Nhắc em một chút, là cái em hay gọi lúc nhỏ đấy."
Nghe vậy, Lê Tri lập tức trợn tròn mắt: "Người!"
"ừ?r"
Khi ngón tay lại lần nữa chạm vào lòng bàn chân, Lê Tri khuất phục.
Mỹ thiếu nữ hé môi, khẽ gọi: "Anh... Anh Thẩm Nguyên ca ca."
Lời vừa thốt ra, Thẩm Nguyên nở một nụ cười rạng rỡ.
"Dễ nghe."
Thẩm Nguyên thả mắt cá chân Lê Tri ra, xoay người duỗi lưng.
"Thoải mái!"