Thẩm Nguyên nhìn từng lớp phương trận đang tiến về phía đài chủ tịch, hít sâu một hơi.
Bên cạnh, A Kiệt giơ ngón tay cái lên cổ vũ hắn.
Rất nhanh, theo nhịp điệu của bài "Vận động viên hành khúc" vang lên, mười lăm khối đội hình lớp bắt đầu diễu hành về phía đài chủ tịch.
Vì chưa đến hồi cao trào, mọi thứ đều diễn ra khá giản dị.
Dẫn đầu đoàn diễu hành, lớp trưởng Dương Dịch Mộng quay đầu nhìn đám nam sinh trong lớp, bất lực lắc đầu.
Thôi vậy, phong cách của lớp 15 xưa nay vẫn thế.
"Tiếp theo, tiến về phía chúng ta là lớp mười hai ban!"
Ngay khi người dẫn chương trình vừa dứt lời, đội hình lớp 15 đột nhiên bùng nổ một cách đầy "ma tính".
Năm nam sinh hàng đầu đồng loạt giơ cao những tấm ván gỗ chồng lên nhau.
Những mảnh KT trắng ghép lại thành câu hỏi đầy ám ảnh: "Ghi nhớ sao?".
Ngoài cùng bên phải, Thẩm Nguyên nghiêm mặt giơ cao tấm bảng trắng lớn hình dấu chấm hỏi, trông chẳng khác nào cầm một cây kẹo mút khổng lồ đầy "oán niệm”.
Hai hàng học sinh hai bên "xoẹt" một tiếng tung ra hai tấm áp phích dài mấy mét!
Bên trái chi chít các công thức lượng giác, phương trình elip viết tay, bên phải thì loang lổ những đoạn trích từ "Đằng Vương Các Tự" và các từ vựng tiếng Anh hay gặp được tô bằng bút dạ quang sặc sỡ.
"Lẻ biến đổi, chẵn không đổi!"
Thể ủy Diêu Quân Hạo đột nhiên hét lớn, đội hình ngay lập tức chuyển thành hình sóng lượn.
Những bạn không cầm áp phích thì nhao nhao lôi "Ngũ Tam” ra vẫy loạn.
Vài "thánh hề" phía sau thậm chí còn lôi cả bảng từ vựng tiếng Anh ra đọc chậm rãi.
"Abandon!"
Trên đài, mấy vị lãnh đạo trường khóe miệng giật giật, nhưng khán đài lại rộ lên tiếng cười vang và vỗ tay.
Tiếng hoan hô vang vọng trên sân vận động của trường Kỵ Dương.
Lão Chu nhìn những trò "lổ” của lớp mình, quay sang cười khổ với chủ nhiệm lớp 14.
Chủ nhiệm lớp 14 cười đáp, nhưng trong lòng không ngừng "cà khịa" Lão Chu.
"Mẹ nó, nếu không có thầy chủ nhiệm gật đầu, bọn nó dám bày ra trò này à?"
Nhưng năm nay, danh tiếng "Sa Tệ" của khối 12 lại bị khối 10 cướp mất.
Đám "Sa Tệ" khối 10 trực tiếp vác cáng cứu thương xông ra đường chạy, trên mỗi cáng đều treo một quyển sách giáo khoa, làm ra vẻ "truyền tri thức".
Dẫn đầu đội hình còn có người kéo băng rôn: "Sắp chết mang bệnh vùng dậy, đìu ta lên học thuộc từ đơn!"
Khôi hài hơn là, trong lúc chạy, một chiếc cáng bị long ra, "bệnh nhân" nằm trên cáng ngã nhào.
Nhưng đúng là "Sa Tệ" có khác, cậu ta hét lớn:
"Ta còn có thể học!"
Trực tiếp cướp luôn spotlight của lớp 15.
Nhìn A Kiệt nghiến răng ken két.
"A Tây, tại sao chứ! Ý tưởng hay như vậy mà!"
Thẩm Nguyên liếc xéo A Kiệt: "Không sao, tuy ý tưởng của cậu không bằng bọn nó, nhưng chúng ta kéo thù hận giỏi hơn."
A Kiệt tán thành gật đầu, chắp tay sau lưng cảm khái: "Thôi vậy, năm nay nhường cho bọn nó, sóng sau xô sóng trước mà!"
Sau khi các lớp vào vị trí, đến phần phát biểu của lãnh đạo trường.
Micro trên đài phát ra tiếng "vù vù”" chói tai, hiệu trưởng chỉnh kính mắt rồi bắt đầu đọc bài điễn văn chào mừng.
Cũng may thời tiết hôm nay không quá nóng, nên mọi người vẫn đứng được.
"Trường ta luôn kiên trì phát triển toàn diện đức - trí - thể - mỹ - lao..."
Bài phát biểu của lãnh đạo trường cứ như một khúc hát ru dài dòng, vang vọng trên sân vận động.
Thẩm Nguyên đứng dưới sân, buồn chán nghe, tâm trí đã trôi dạt lên tận mây xanh.
Nhưng rất nhanh, ánh mắt cậu bị một bóng hình thư hút.
Là Lê Tri, cô đang ngồi trên khán đài cách đó không xa, trò chuyện với Hà Chi Ngọc.
Ánh nắng chiếu lên người cô, phác họa nên dáng vẻ thanh xuân xinh đẹp.
Nhưng dường như Lê Tri không hề nhận ra ánh mắt Thẩm Nguyên, sự chú ý của cô hoàn toàn tập trung vào cuộc trò chuyện với Hà Chi Ngọc.
Mà cho dù có nhận ra, Lê Tri cũng chưa chắc đã nhìn rõ.
Hai người cách nhau khá xa.
Hơn nữa, bên cạnh Thẩm Nguyên còn có người đang đứng xiêu vẹo, tay cầm một tấm bảng trắng lớn, gần như che khuất cậu.
"Nguyên, che điểm!" Một bạn hô.
"Đúng đúng đúng, hàng trước, che nắng cho các bạn nữ sinh kìa!" Một bạn khác phụ họa.
"OK!" Thẩm Nguyên giơ bảng trắng lên.
Rất nhanh, năm tấm bảng "Ghi nhớ sao?" được dựng lên, che chắn một vùng nắng cho lớp 15.
Lớp trưởng Dương Dịch Mộng nghe thấy động tĩnh phía sau, ánh mắt thâm sâu quay lại.
Nhưng...
Nói đi thì phải nói lại.
Lãnh đạo trường tuy cận thị, nhưng chưa đến mức mù.
Mấy tấm bảng to như vậy đứng trong đội hình, lại còn được dựng lên cao thấp không đều, có chút "cà khia” người đang đọc diễn văn.
"Ghi nhớ sao? Ngươi chỉ biết đọc bản thảo, chẳng chuyên nghiệp gì cả!"
Nhưng chuyện nhỏ như vậy cũng không đến mức khiến lãnh đạo "tụt mood", nên mọi chuyện vẫn ổn.
Cuối bài phát biểu, hiệu trưởng đẩy kính lên sống mũi, dùng giọng điệu trầm bổng du dương đọc câu kết: "Chúc các bạn học thể hiện phong thái thanh xuân trên sàn thi đấu, phát huy tinh thần thể thao!"
Micro trên đài phát ra một tràng âm thanh điện giật chói tai, dưới sân lập tức bùng nổ tiếng vỗ tay như sấm.
Theo hiệu trưởng tuyên bố đại hội thể dục thể thao chính thức khai mạc, sân vận động trong nháy mắt hóa thành biển người sôi động.
Trong đại hội thể thao, mọi hoạt động đều do thể ủy phụ trách chính, lớp trưởng và các cán bộ lớp khác hỗ trợ.
Thẩm Nguyên có nội dung thi 3000 mét vào ngày mai, nên việc cậu cần làm bây giờ là đi tìm Lê Tri.
Thẩm Nguyên nhẹ nhàng đi vòng sau khán đài, ánh mắt lướt qua những bóng người ồn ào, cuối cùng cũng thấy bóng dáng quen thuộc đang ngồi trên hành lang.
Lê Tri cúi đầu nghịch điện thoại, mái tóc rối được ánh nắng xuyên qua khán đài nhuộm thành màu nâu vàng, vạt áo đồng phục vắt trên đầu gối khẽ lay động theo gió.
"Không phơi nắng à?”
Cậu bước nhanh xuống bậc thang, bóng người nghiêng nghiêng che khuất cô gái.
Tiếng vải quần cọ xột xoạt đánh động người đang tập trung, Lê Tri ngẩng đầu lên và thấy khuôn mặt quen thuộc của Thẩm Nguyên.
Lê Tri lắc đầu: "Tớ bôi kem chống nắng rồi."
"Vậy thì được."
Thẩm Nguyên nghiêng đầu nhìn hàng ghế trống trải, ngón tay miết lan can, mắt hướng về đường chạy đầy khí thế, tặc lưỡi: "Tớ ngồi đâu đây?”
Lê Tri tiếp tục lướt điện thoại, giọng nói lẫn trong tiếng hò reo của đội cổ vũ bên kia khán đài: "Tùy cậu, còn nhiều chỗ trống mà."