Trận đấu không hề "hữu hảo” như Hà Chi Ngọc tưởng tượng.
Ngay khi bắt đầu, Thẩm Nguyên và Lê Tri đã bước vào trạng thái "không khoan nhượng".
"Lê Thiếu! Bên kia có trai đẹp kìa!"
Thẩm Nguyên đột ngột hô lớn, và trước khi dứt lời, cậu ta đã nhanh chóng phát bóng.
"Mấy trò vặt vãnh này chỉ hợp với lũ trẻ con!"
Lê Tri không chút nương tay đập bóng trả, thậm chí còn nhắm thắng mặt Thẩm Nguyên mà đánh tới.
Mái tóc đuôi ngựa vung vẩy, tỏa ra hương cam quýt, tiếng vợt tennis và cầu lông va chạm giòn tan vang vọng khắp sân vận động.
Đế giày hai người ma sát với mặt sân tạo ra âm thanh chói tai. Hà Chi Ngọc nhìn quả bóng di chuyển nhanh chóng giữa hai người, siết chặt chai nước khoáng đến nỗi đốt ngón tay trắng bệch.
"Tôi đi, căng thẳng quá vậy?" Trác Bội Bội nuốt khan, kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt.
Thời gian trôi qua từng giây, bầu không khí trên sân càng thêm khẩn trương.
Khi mọi người đều nghĩ trận đấu sẽ tiếp tục giằng co, Thẩm Nguyên bất ngờ tung ra một cú đập cầu cực mạnh, bóng bay thắng về phía Lê Tri như một viên đạn pháo.
Quả bóng này, Lê Tri không đỡ được.
"Một không!" Hà Chi Ngọc kích động hô.
Lê Tri nhìn quả cầu lông rơi trên sân, khóe miệng khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười khó nhận thấy.
"Chậc, xem ra dạo này mình ít đánh quá, tay chân lạnh hết cả rồi." Lê Tri hời hợt nói.
Thẩm Nguyên cười hắc hắc, không chút khách khí đáp lại: "Đừng kiếm cớ, gà vẫn là gà thôi."
Lê Tri vỗ vợt vào đầu cầu: "Gà chó im miệng!"
Vừa dứt lời, Lê Tri đã phát bóng.
"Cậu cũng chơi trò bẩn đó à!"
Thẩm Nguyên vội vàng đánh trả.
"Như thể cậu không chơi trò bẩn vậy!”
Lê Tri vung vợt mạnh mẽ, bóng đập vào mặt vợt đang lao tới, hóa thành một vệt sáng bay về phía góc chết cuối sân.
Nhưng ngay khi Lê Tri nghĩ rằng quả bóng này sẽ ăn điểm, Thẩm Nguyên nhanh chóng lùi hai bước dài đuổi theo, và ở một góc độ cực khó, cậu ta đã đưa bóng trở lại!
Lúc này, Lê Tri đã ở trước lưới, dùng sức khỏe để đối phó với sự mệt mỏi, nhẹ nhàng vung vợt, đưa cầu lông trở lại.
Quả bóng này của Lê Tri đánh rất nhẹ, gần như sát mép lưới.
Thẩm Nguyên đang ở cuối sân, không còn cách nào để đỡ quả bóng này, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó rơi xuống đất.
"Chậc."
"Một đều!" Hà Chi Ngọc phấn khích bình luận.
Thẩm Nguyên nhặt bóng và nhanh chóng phát trả.
"Bốn ba!"
Hà Chi Ngọc vừa hô điểm số, Thẩm Nguyên vừa lau mồ hôi trên trán.
Hô hấp của Lê Tri lúc này cũng có chút gấp gáp, bóng mờ xương quai xanh dưới cổ áo phập phồng theo nhịp thở.
Nhặt bóng lên, Lê Tri lập tức phát bóng lại.
Sau hai ba pha giằng co, Thẩm Nguyên giả vờ đánh cầu cao rồi đột ngột bỏ nhỏ.
Không ngờ Lê Tri đã đoán trước được, đế giày ma sát với mặt sân tạo ra tiếng xoẹt xoẹt, cô cúi người đánh trả, đường cong quần soóc bên hông căng ra một đường trôi chảy, vợt tennis sát mặt đất hất bóng lên.
"Muốn giở trò lừa bịp à?”
Lê Tri nhướng mày đứng thẳng dậy, những lọn tóc dính mồ hôi bết vào gáy.
Quả bóng Thẩm Nguyên vội vã đánh trả đập vào mặt vợt của cô, hóa thành một vệt sáng bay về phía góc chết cuối sân...
"Mười đều!"
Điểm số hòa xuất hiện.
Quả cầu lông xé gió, tạo thành những vệt mờ trên sân.
Thẩm Nguyên khom lưng, mắt dán chặt vào mặt vợt của Lê Tri, mồ hôi từ cằm nhỏ xuống, in những chấm sẫm màu trên mặt đất.
Khi Lê Tri tung một cú đập cầu, Thẩm Nguyên đã đoán chính xác và đỡ được.
Nhưng lúc này, Lê Tri đã ở vị trí thuận lợi để đánh bóng.
"Bành!"
Lại một cú đập!
Thẩm Nguyên lại đánh trả một quả cầu cao.
"Bành!"
Lại là một cú đập!
Hà Chi Ngọc nhìn quả cầu lông qua lại đến chóng mặt, tim cô như nghẹn lại.
Nhìn quả bóng từ trên cao rơi xuống, ngay khi Hà Chi Ngọc nghĩ rằng Lê Tri sẽ tưng thêm một cú đập nữa, cô thấy Lê Tri cũng đánh một quả cầu cao.
Thẩm Nguyên nhanh chóng nắm bắt được điểm này.
Lê Tri đã mệt.
Với sự hỗ trợ của "tinh lực dồi dào", thể lực của Thẩm Nguyên hồi phục nhanh hơn Lê Tri.
Sau hai mươi pha bóng qua lại, thể lực của Lê Tri dần cạn kiệt.
Mỗi cú đánh đều đòi hỏi cô nỗ lực nhiều hơn, và hơi thở của cô ngày càng gấp gáp.
Sau một quả cầu cao, Thẩm Nguyên nhận thấy rõ vẻ mệt mỏi của Lê Tri.
Cô thở dốc một cách rõ ràng.
Khi quả cầu lông trắng muốt rơi xuống, vợt tennis và ánh đèn phản chiếu ra ánh bạc lạnh lẽo, hòa quyện thành một hình ảnh ngắn ngủi nhưng gây ấn tượng sâu sắc.
Vợt tennis của cậu ta giống như một con rắn độc hung hãn, vung một đường vòng cung sắc bén, đánh mạnh quả bóng vào góc đối diện.
Một tiếng vang thanh thúy vang vọng trên sân, như thể tiếng hy vọng cuối cùng trong lòng Lê Tri tan vỡ.
Ngay cả trước khi nghe thấy âm thanh này, cô đã biết mình thua ván này.
Lê Tri trơ mắt nhìn cầu lông rơi xuống đất, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực và thất bại.
Còn Hà Chi Ngọc, cô sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, dường như vẫn chưa hoàn hồn.
Thẩm Nguyên đắc ý vung vợt, mặt tràn đầy nụ cười chiến thắng.
"Tớ thắng một ván nhỏ rồi nhé, còn sức đánh không?"
Lê Tri cố gắng chịu đựng sự mệt mỏi của cơ thể, chống người dậy, liếc Thẩm Nguyên một cái, tức giận đáp: "Không, mệt rồi."
Thẩm Nguyên thấy vậy, không dây dưa nữa, kẹp vợt vào vai, rồi nhanh nhẹn như một con khỉ, chạy ba chân bốn cẳng đến trước lưới.
Sau đó, cậu ta đi đến chỗ Lê Tri, dường như vẫn chưa thỏa mãn với chiến thắng của mình.
Lúc này, Lê Tri đang ngồi bán thân, cố gắng điều chỉnh nhịp thở.
Trán và cổ cô ướt đẫm mồ hôi, bím tóc đuôi ngựa ướt sũng dính vào da, rung nhẹ theo nhịp thở.
Thẩm Nguyên đột nhiên nghiêng người lại gần, hương cam quýt hòa lẫn với hơi mồ hôi nóng hổi xộc vào mặt.
Ở khoảng cách gần như vậy, Thẩm Nguyên có thể thấy mồ hôi chảy từ cổ Lê Tri xuống hõm xương quai xanh.
"Hơi yếu rồi đấy Lê Thiếu."
Cậu ta cố tình kéo dài âm cuối, đầu ngón tay chọc vào vai cô khiến cô khẽ rưn lên.
Quần áo sớm đã ướt đẫm mồ hôi, cách một lớp vải mỏng cũng có thể cảm nhận được hơi nóng bốc lên từ làn da.
Lê Tri ngẩng đầu trừng mắt nhìn Thẩm Nguyên, những giọt mồ hôi nhỏ xíu dính trên lông mi phản chiếu ánh đèn, lấp lánh như kim cương vỡ.
Cô chưa kịp mở miệng, một giọt mồ hôi đã "tách" rơi xuống lưới vợt mà Thẩm Nguyên đang đưa trước mặt cô.
"Tại bình thường ít luyện tập thôi, đánh không lại cậu."
Thẩm Nguyên nghe vậy, lập tức xua tay: "Ôi chà, Lê Thiếu nói gì vậy, có phải chỉ là cầu lông thôi đâu, qua rồi, qua hết rồi."
Nghe Thẩm Nguyên nói vậy, sự bất mãn trong lòng Lê Tri càng trào dâng, cô không nhịn được liếc xéo cậu ta, một nỗi thôi thúc muốn đánh Thẩm Nguyên một trận xông lên đầu.
"Cậu rõ ràng phát hiện tớ hết sức rồi!" Lê Tri tức giận nói.
Thẩm Nguyên cười hắc hắc, không chút do dự gật đầu: "Đúng vậy, tớ phát hiện. Cú đập của cậu càng ngày càng yếu, tớ biết cậu mệt rồi."
Lê Tri liếc mắt, đầu ngón tay đột nhiên nắm lấy tay Thẩm Nguyên đang định rụt về.
Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi áp sát vào làn da nóng rực của cậu ta, dưới ánh đèn sân vận động, hơi nước bốc lên.
"Cậu rõ ràng cảm thấy cường độ cú đập của tớ yếu đi." Lê Tri thở dốc, dùng vợt tennis lau mồ hôi trên ngực Thẩm Nguyên, những lọn tóc vung vẩy, mồ hôi bắn lên đồng phục của Thẩm Nguyên, tạo thành những chấm đậm màu mờ ảo.
Cô gái nhỏ có chút oán trách: "Không thể nhường tớ một chút à?"
Thẩm Nguyên thuận thế nắm lấy cán vợt đang chắn trước ngực cô, yết hầu ướt đẫm mồ hôi nhấp nhô trong tiếng cười.
Thẩm Nguyên chậm rãi cúi người, tiến gần Lê Tri, mùi cam quýt trên người cô hòa quyện với mùi hormone tỏa ra sau khi vận động, tạo thành một hương vị đặc biệt.
Trên lưới vợt, vẫn còn mấy giọt mồ hôi trong suốt vừa rơi xuống của Lê Tri, như đang kể lại cuộc đối đầu kịch liệt vừa rồi.
"Nếu thực sự muốn nhường," Thẩm Nguyên khẽ gõ ngón tay vào lưới vợt, những giọt nước bắn lên khuôn mặt ửng hồng của Lê Tri, "thì trận đấu này đã phải kết thúc từ lâu rồi."
Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội nghe vậy, đồng loạt nuốt khan.
Thật lòng mà nói, đôi khi Thẩm Nguyên cũng rất đáng tin cậy.
Nhưng rất nhanh, hai người bạn thân đã không thể cười nổi nữa.
Thấy Lê Tri trợn tròn mắt hạnh, trong ánh mắt phản chiếu nụ cười đắc ý của Thẩm Nguyên, cậu ta bỗng nghiêm mặt đè lên vai cô: "Nhưng sân đấu không có sự bố thí nào cả.”
Cái gì mà "người đàn ông Sigma" phát biểu vậy!
Đang yên đang lành, cậu lại lên cơn gì thế!
Nếu không phải Hà Chi Ngọc kéo lại, Trác Bội Bội đã xông lên đấm Thẩm Nguyên hai cái rồi.
Nhưng khác với cảm xúc bị kích động của Trác Bội Bội.