Lê Tri xấu hổ vùi mặt sâu hơn vào cổ Thẩm Nguyên, hơi thở nóng rực phả lên da anh, chóp mũi nhỏ nhắn cọ vào hầu kết hơi nhô ra, cả người như muốn thu mình thành một cục.
Cô cảm nhận rõ lồng ngực anh rung động, tiếng cười trầm thấp chưa tan hết, hòa lẫn nhịp tim đồng bộ, hơi dồn dập, đều đặn.
Thẩm Nguyên siết chặt cánh tay ôm lưng và eo cô, cằm nhẹ nhàng cọ lên đỉnh đầu mềm mại của cô, như trấn an một con vật nhỏ bị hoảng sợ.
Trò đùa vừa rồi có chút "quá trớn", anh cảm nhận rõ sự bối rối của cô trong khoảnh khắc ấy.
Dù sâu trong lòng anh bị lời đề nghị táo bạo của cô trêu chọc đến nóng bỏng khó nhịn, nhưng anh càng không muốn thấy cô rơi vào hoàn cảnh xấu hổ, khó xử.
"Biết rồi..." Anh cố ý chậm giọng, mang theo chút dỗ dành trầm thấp, giọng nói như lông vũ nhẹ nhàng lướt qua thần kinh cô.
Cô gái vùi trong cổ anh khẽ nghẹn ngào như tiếng muỗi kêu, không ngẩng đầu, như muốn tự cô lập mình khỏi thế giới bên ngoài.
Thẩm Nguyên bật cười, đầy cưng chiều, hơi nghiêng đầu, bờ môi ấm áp gần như chạm vào vành tai đỏ ửng của cô.
Giọng anh nhỏ hơn, thấp hơn, như chia sẻ một bí mật chỉ hai người hiểu.
"Ngoan, thật sự sợ thì thôi."
Thẩm Nguyên hiểu cô cần một lối thoát, cần xoa dịu sự căng thắng vì ngượng ngùng.
Đối với Lê Tri, việc dùng tay có lẽ thuần thục hơn?
Anh lặng lẽ cảm nhận sự dịu dàng ngoan ngoãn dựa sát vào, tận hưởng khoảnh khắc vuốt ve an ủi này.
Một lát sau, cái đầu nhỏ vùi trong cổ anh có chút động tĩnh.
Lê Tri chậm rãi ngẩng đầu.
Trước mắt Thẩm Nguyên là một gương mặt gần như chín muồi.
Ánh nắng chiều nhuộm đỏ hai gò má, cả vành tai nhỏ nhắn cũng đỏ như trái lựu chín.
Hàng mi cô còn vương chút ẩm ướt chưa khô, ánh mắt dao động, không dám đối diện trực tiếp với ánh mắt nóng rực, dò xét của Thẩm Nguyên.
Trong đôi mắt ướt át ấy, ẩn chứa sự e lệ, bối rối, và một chút... liều lĩnh.
Nhịp tim Thẩm Nguyên lặng lẽ tăng tốc, nín thở.
Lê Tri hơi mím môi, chau mày.
Cô như đã dùng hết sức lực toàn thân, đôi mắt đẹp mang theo chút tủi thân và xấu hổ, rốt cục run rẩy ngước lên, đón nhận đôi mắt sâu thẳm và chuyên chú của Thẩm Nguyên.
Không khí như ngừng lại một giây.
Sau đó, dưới cái nhìn chăm chú gần như ngưng trệ của Thẩm Nguyên, Lê Tri khẽ gật đầu.
"... Vâng, không sao ạ."
Giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi vo ve, mang theo chút run rẩy ướt át, như một viên sỏi nhỏ ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, tức khắc lan tỏa trong lòng Thẩm Nguyên từng đợt sóng mãnh liệt.
Hơi thở Thẩm Nguyên khẽ chậm lại, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng của cô gái trong ngực.
Anh chậm rãi thu lại bàn tay siết chặt eo và hông cô.
Sự chiếm hữu biến mất, thay vào đó là sự thận trọng nhường nhịn, là khoảnh khắc im lặng trước cơn thủy triều cuồn cuộn, là áp suất thấp trong tâm bão.
Anh không nói gì, chỉ là không còn hoàn toàn đè lên cô nữa.
Thẩm Nguyên đứng dậy kéo rèm cửa, sau đó trở lại giường, nửa tựa vào đầu giường.
Đôi mắt rực lửa của anh không hề chớp mắt, mang theo sự chuyên chú và thúc giục im lặng đến đáng sợ, khóa chặt cô gái ở gần ngay trước mắt.
Ánh sáng xuyên qua khe hở rèm cửa, hắt xuống một bóng tối sâu thẳm dưới đường quai hàm sắc cạnh của anh.
Lê Tri cảm thấy sự trói buộc buông lỏng, như cuối cùng cũng có được một chút không gian thở.
Nhưng ánh mắt nóng bỏng, không hề che giấu của Thẩm Nguyên lại tạo thành một loại lồng giam vô hình khác, càng khiến người ta nghẹt thở.
Gương mặt cô vẫn đỏ bừng, tim đập trong lồng ngực như muốn vỡ tan.
Hàng mi dài khẽ vểnh run rẩy kịch liệt, không dám ngước lên đối diện với ánh mắt kia.
Dũng khí vừa gật đầu như đã cạn kiệt trong khoảnh khắc ấy, cảm giác xấu hổ lại ùa về như thủy triều.
Cô vô thức muốn thu mình lại, muốn trốn chạy, muốn vùi mặt vào cổ anh tìm kiếm một chút bóng tối.
Nhưng... lời đáp đã thốt ra, như bát nước đổ đi.
Cô cảm nhận được Thẩm Nguyên đang chờ đợi.
Sự chờ đợi tĩnh lặng ấy chứa đựng áp lực lớn và khát khao không lời...
"... Ư..."
Một tiếng nghẹn ngào vỡ vụn bật ra từ cổ họng, ngón tay thon dài của Lê Tri vô thức siết chặt tấm chăn lông mềm mại dưới thân.
Cô không ngẩng đầu nhìn Thẩm Nguyên, chỉ hít sâu một hơi, như muốn đè nén nhịp tim hỗn loạn.
Chiếc mũi nhỏ nhắn khẽ thở, lộ ra sự quyết tuyệt và yếu ót.
Sau đó, dưới cái nhìn nín thở của Thẩm Nguyên, bàn tay nhỏ từ trên giường đơn bên cạnh giơ lên.
Nó không lập tức vươn tới nơi hẹn, mà lơ lửng giữa không trung, giằng co.
Ánh nắng rơi trên mu bàn tay cô, có thể thấy rõ những đường gân xanh nhạt dưới làn da.
Mỗi lần run rẩy nhỏ bé đều như nhịp trống gõ vào lòng hai người.
Cuối cùng, sau một trận run rẩy khó mà kiềm chế, nó như tìm được phương hướng.
Từng chút, từng chút...
Dò dẫm tiến tới.
Hầu kết Thẩm Nguyên chuyển động mạnh, cơ bắp toàn thân căng cứng, như muốn nhảy ra khỏi xương cốt.
Khi đầu ngón tay chạm vào mép dây chun quần thể thao, nhịp tim Lê Tri rung động đến đau cả màng nhĩ.
Những ký ức nóng hổi trong chăn bỗng nhiên bùng cháy trong não.
Mỗi hình ảnh đều khiến đầu ngón tay cô run lên.
"... Cũng đâu phải lần đầu..."
Cô bỗng tự nhủ trong lòng, giọng run rẩy nhưng mang theo sự liều lĩnh.
Ý nghĩ này như một mũi kim nhỏ, châm thủng quả bóng xấu hổ đang phình to.
Khi đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vào vạt quần ấm áp, tay Lê Tri lại kỳ dị ổn định.
Sự tự an ủi như một lớp giáp mỏng, bao bọc trái tim cuồng loạn.
Cô hít một hơi, ngón trỏ ôm lấy mép dây chun thô ráp, những ngón còn lại thì dò dẫm chạm vào làn da căng mịn bên eo Thẩm Nguyên - nơi cơ bắp lập tức co giật mạnh.
"... Ư..."
Thẩm Nguyên khẽ rên rỉ, eo hơi cong lên, âm thầm thúc giục.
Lê Tri nhắm mắt, đầu ngón tay dùng lực.
Cô thậm chí có thể nghe thấy tiếng vải cọ xát, và tiếng răng va vào nhau...