Trong ánh mắt nàng còn vương chút hơi nước, cái nhìn thắng ấy chạm vào đáy lòng hắn.
Đôi mắt trong veo của thiếu nữ ánh lên hình bóng hắn.
Rất lâu sau, Lê Tri mới tìm lại được giọng nói. Nàng khẽ hít một hơi, âm thanh mang theo chút rung động khe khẽ, tựa như trân châu rơi trên khay ngọc, khẽ chạm vào đáy lòng Thẩm Nguyên, khiến nó không ngừng xao xuyến.
Thiếu nữ nói từng chữ rõ ràng, mơ hồ lộ ra chút khàn khàn khó nhận ra cùng vẻ thỏa mãn:
“Được...... Kết thúc ôn tập trước kỳ thi.”
Thẩm Nguyên ngắm nhìn dưng nhan thiếu nữ gần kề trong vòng tay.
Ánh đèn thư phòng dịu dàng phác họa vệt đỏ ửng chưa tan trên gò má nàng.
Mỗi nhịp thở khe khẽ của thiếu nữ đều trong veo đến nao lòng, lướt qua cằm hắn, cũng đang nóng lên.
Cảm nhận vòng eo mềm mại vẫn được hắn ôm chặt trong vòng tay, sự ấm áp kề sát cùng thân mật lặng im ấy khiến dư vị của câu "ôn tập trước kỳ thi" vừa rồi lại trỗi dậy mãnh liệt trong lòng Thẩm Nguyên.
Yết hầu hắn khẽ động, ánh mắt dán chặt lên đôi môi hơi ửng hồng của nàng, nhớ về xúc cảm mềm mại và vị ngọt ngào.
Khóe miệng thiếu niên chậm rãi cong lên một độ sâu khó đò, mang theo chút dư vị chưa thỏa mãn, cùng niềm vui sướng khám phá đại lục mới từ tận đây lòng.
Hắn hơi cúi đầu, chóp mũi gần như chạm vào mũi nàng, hơi thở ấm áp phả lên gương mặt mẫn cảm.
Giọng Thẩm Nguyên trầm thấp mà rõ ràng, chứa đựng ý cười nồng đậm và chút khàn khàn còn sót lại sau nụ hôn, vang vọng trong tai Lê Tri còn đang ong ong.
“Lê lão sư......”
Ánh mắt hắn sâu thẳm, nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của nàng, mỗi một chữ dường như mang theo nhiệt độ nóng bỏng và sự đánh giá chăm chú không thể nghi ngờ.
“Hiệu quả ôn tập trước kỳ thi của em thật giỏi.”
Hắn dừng lại một chút, cằm nhẹ nhàng cọ vào đỉnh đầu mềm mại của nàng, giọng nói mang theo chút dò hỏi và mong đợi mãnh liệt, gần như dán sát tai nàng vang lên, như lông vũ khẽ gãi.
“......Về sau, hai đề, ba đề, còn cả thi đại học.”
Thẩm Nguyên ngập ngừng, ánh mắt nóng rực khóa chặt gương mặt nàng vừa mới ửng hồng, truy vấn:
“Có được...... tất cả?”
Lê Tri bị hắn ép sát, yêu cầu ấy khiến gương mặt nàng càng thêm nóng rực, lớp phòng bị mỏng manh kia lại dày thêm mấy phần.
Nàng cố gắng làm ra vẻ nghiêm nghị, muốn tìm lại uy nghiêm của Lê lão sư, nhưng ý cười cùng sự ngượng ngùng còn vương lại trong đôi mắt long lanh kia thì chẳng thể giấu đi.
Nàng đưa tay, ngón trỏ mảnh khảnh mang theo chút hờn dỗi chọc vào trán Thẩm Nguyên.
“Sa Tệ!” Giọng thiếu nữ cố tỏ ra dữ dằn.
“Nghĩ hay nhỉ!”
Nàng hơi hất cằm, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt lên khuôn mặt tràn đầy mong đợi của Thẩm Nguyên.
“Trước tiên cứ làm tốt bài thi thử ngày mai đã rồi tính!”
Đầu ngón tay khẽ điểm lên trán hắn, như gỡ bỏ ảo tưởng viển vông, lại như một lời cổ vũ thầm lặng.
Thiếu nữ mím môi, chút nghiêm túc giả tạo cuối cùng cũng bị ý cười dịu dàng trong đáy mắt làm tan chảy một lỗ hổng nhỏ.
“Thi tốt, em sẽ suy nghĩ lại.”......
Trước tiếng chuông 11:30, Lê Tri đã về đến căn nhà yên tĩnh của mình.
Phòng khách tối om, có lẽ Lão Lê đã ngủ.
Lê Tri lặng lẽ khóa trái cửa, rồi chạy về phòng.
Thiếu nữ tựa lưng vào cánh cửa lạnh lẽo, những rung động kinh tâm động phách trong lồng ngực vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống.
Ánh đèn thư phòng, nhịp tim kề sát, xúc cảm nóng bỏng giữa đôi môi...... Mỗi chi tiết nhỏ đều được khuếch đại vô hạn trong căn phòng tĩnh mịch, thiêu đốt thần kinh nàng.
Nàng vứt giày, chân trần bước đến bên giường, bắt đầu cởi bỏ quần áo.
Trong lúc cử động, đầu ngón tay vô tình lướt qua vị trí dưới bụng, xuyên qua lớp quần áo mỏng manh, nàng bỗng khựng lại.
Như bị kim châm, Lê Tri cứng người.
Nàng vội vã cúi đầu buông dây thun bên hông.
Gương mặt trắng nõn của thiếu nữ "bừng" lên, như nhỏ mực chu sa nóng hổi, trong nháy mắt đỏ bừng.
Sắc đỏ lan nhanh, lan đến tận mang tai, cổ, ngay cả vành tai cũng trở nên trong suốt, dường như sắp ri máu.
Nàng cuống quýt buông tay, như thể chút ẩm ướt ấy có thể đốt bỏng đầu ngón tay.
Đầu óc nàng ong ong, những hình ảnh vừa rồi tại nhà Thẩm Nguyên, nhịp tim dán gương mặt, hơi thở quấn quýt, nụ hôn chưa thỏa mãn lại sầu triền miên......
Tất cả đều trở nên vô cùng rõ ràng, mang theo nhiệt độ mê muội phản công trở lại.
"Đồ ngốc, đồ ngốc Thẩm Nguyên......"
Tiếng mắng khẽ vừa thẹn vừa giận gần như bật ra từ kẽ răng, hơi run rẩy.
Nàng cắn chặt môi dưới, rồi như chạy trốn xông vào phòng tắm, "phanh" một tiếng đóng cửa lại.
Dưới ánh đèn sáng tỏ của phòng tắm, thiếu nữ nhìn mình trong gương, gương mặt vẫn còn đỏ ửng, ánh mắt long lanh mơ màng, cánh môi còn hơi sưng đỏ.
Nàng vội vàng cởi nút áo, trút bỏ lớp vải mỏng manh, không dám nhìn thêm, ném vội vào giỏ quần áo chờ giặt.
Hơi nước ấm áp nhanh chóng bốc lên, tràn ngập không gian, hơi nước mờ ảo che phủ gương mặt đỏ bừng trong gương, lại dường như càng thêm rõ ràng phản chiếu những rung động ướt át vừa được nhen nhóm trong lòng.
Đợi đến khi Lê Tri tắm xong chìm vào giấc ngủ, Thẩm Nguyên ở phòng bên cạnh cũng đã ngủ say.
Ý thức trở nên mơ hồ, đặc quánh.
Nhiệt độ cơ thể dường như được một giấc mơ kỳ dị xoa dịu.
Trong mơ, đôi mắt long lanh ấy ngay trước mắt, còn sáng hơn dưới ánh đèn thư phòng, đáy mắt chỉ ánh hình bóng hắn.
Hơi thở dịu dàng mang theo hương thơm quen thuộc bao bọc lấy hắn.
Hắn cảm thấy gương mặt mình lại vùi vào nơi ấm áp mềm mại ấy, trái tim cuồng đã lại trỗi dậy.
Tiếng tim đập mỗi lúc một lớn, như muốn cộng hưởng với lồng ngực hắn......
Thẩm Nguyên bỗng mở mắt!
Trong phòng vẫn tối om, ánh trăng mờ ảo xuyên qua cửa sổ, phác họa hình dáng bàn học.
Cảm xúc kỳ lạ trên cơ thể vẫn còn nguyên vẹn.
"Thao......”
Một âm tiết khó khăn bật ra từ cổ họng, mang theo sự khàn khàn sau khi tỉnh giấc và sự mờ mịt như bị sét đánh.
Trong không khí dường như tràn ngập một mùi hương nhàn nhạt, bắt nguồn từ bản năng sinh mệnh.
Mùi hương ấy khiến toàn thân hắn cứng ngắc, gương mặt nóng bừng.
Thẩm Nguyên vội vã ngồi dậy, động tác quá mạnh khiến một cơn gió mát ùa đến.