Thẩm Nguyên và Lê Tri cùng quay đầu nhìn theo tiếng gọi, chỉ thấy một cánh tay đang cố sức vẫy về phía Thẩm Nguyên, nhô lên khỏi đống sách và bài thi chất ngổn ngang.
Chu Thiếu Kiệt cười toe toét, ngoắc Thẩm Nguyên: “Tớ lôi được rồi! Đến xem trực tiếp đi!”
Thẩm Nguyên và Lê Tri nhìn nhau, vội lách qua đám đông, nhanh chóng tiến về chỗ ngồi của mình ở cuối lớp.
“Nhanh lên, nhanh lên! Chỗ này này Lão Nguyên! Lê Thiếu!”
A Kiệt cố gắng hạ thấp giọng nhưng vẫn không giấu được vẻ phấn khích, giọng nói run run. Vừa nói, cậu vừa lia lịa gõ vào màn hình điện thoại, nhanh đến mức tưởng chừng tóe lửa.
“Phiếu điểm phát rồi, tự xem đi!”
Thẩm Nguyên và Lê Tri vừa đứng vững cạnh bàn, ngón tay Chu Thiếu Kiệt đã ấn mạnh vào màn hình, một tiếng “hưu” vang lên.
“Keng!”
“Keng!”
Điện thoại của cả hai gần như đồng thời báo tin nhắn mới.
Tiếng rưng nhẹ truyền qua lớp vải, rõ ràng như tiếng trống vô hình, gõ vào lòng hai người đang hồi hộp chờ đợi kết quả.
Lê Tri khẽ nắm chặt cánh tay rắn chắc của Thẩm Nguyên.
Cô cảm nhận được lòng bàn tay mình ứa mồ hôi, và cơ bắp trên tay Thẩm Nguyên đột ngột căng lên.
A Kiệt chẳng để ai kịp mở điện thoại, đã lải nhải:
“Mẹ nó, cậu đúng là không phải người mà! Mẹ cái con chim, điểm của cậu làm thế nào mà cứ tăng vù vù thế hả? Thi lần nào là tăng lần đấy! Tớ thật sự ghen tị muốn chết.”
“Lão tử muốn tố cáo! Tố cáo người mẫu thành công!”
Nước bọt A Kiệt dường như sắp bắn cả ra ngoài.
Ngay khi A Kiệt vừa dứt lời, những ngón tay của Lê Tri đang nắm chặt tay Thẩm Nguyên đột nhiên siết chặt hơn, các khớp ngón tay trắng bệch.
Cô vội quay mặt đi, đôi mắt trong veo mở to như bị ánh sáng mạnh chiếu vào.
Còn Thẩm Nguyên, giữa những lời than vãn điên cuồng của A Kiệt, đầu óc cậu như trống rỗng trong một khoảnh khắc.
Vô thức, cậu liếc nhìn khuôn mặt đầy kinh ngạc của Lê Tri trong khuỷu tay mình, rồi nhìn sang vẻ mặt méo mó vì phấn khích và khó chịu tột độ của A Kiệt...
Một giây sau, niềm vui vỡ òa, ánh sáng rực rỡ của sự phấn khích tột độ bùng lên như ngọn lửa vừa được nhen nhóm, đột ngột lóe sáng trong đáy mắt sâu thẳm của cậu!
Ngọn lửa ấy nóng bỏng, hướng thẳng về phía Lê Tri, người cũng đang chịu sự chấn động của tin tức lớn lao trong khuỷu tay cậu.
Không cần thúc giục, không cho phép nửa điểm do dự. Gần như cùng lúc A Kiệt dứt lời...
Thẩm Nguyên nhanh như chớp!
Bỏ ngoài tai những ánh mắt đổ đồn về phía mình trong lớp và tiếng ồn ào của A Kiệt, tay phải cậu không chút do dự thò vào túi!
Đầu ngón tay chạm vào khung kim loại lạnh lẽo!
Cổ tay giật mạnh, điện thoại nằm gọn trong lòng bàn tay!
Màn hình sáng bừng lên dưới dấu vân tay, ánh sáng trắng chói mắt đột ngột lóe lên trong lớp học buổi chiều, làm nổi bật chiếc cằm góc cạnh và đôi môi mím chặt của cậu.
Ngón tay Thẩm Nguyên không hề do dự hay run rẩy, với một sự vội vàng gần như thô bạo, ấn mạnh vào biểu tượng "khung chat"!
Ảnh đại điện hài hước của A Kiệt ngay lập tức được đẩy lên đầu, bên dưới là ảnh xem trước vừa gửi!
Cậu không mở to ảnh, càng không lướt màn hình tìm tên mình.
Như vậy là không đủ nhanh!
Ngón cái của cậu, nóng hổi, đè chặt lên tấm ảnh trên màn hình!
Giờ phút này, cậu chỉ cần một đáp án!
Một đáp án có thể xác minh lời gào thét của A Kiệt, thắp sáng ngọn lửa chờ mong trong lồng ngực cậu và sự rung động trong đôi mắt Lê Tril
Hình ảnh bung ra dưới đầu ngón tay, chiếm trọn màn hình chật hẹp!
Nền trắng, chi chít tên, lớp và số liệu!
Ngón tay cậu đè lên khu vực phía trên bên phải của bảng điểm!
Mồ hôi dường như mới nhận ra, rịn ra từ lòng bàn tay và nơi tiếp xúc với màn hình, mang đến cảm giác trơn trượt.
Thẩm Nguyên không chờ được nhìn rõ từng pixel của hình ảnh.
Đôi mắt khát khao của cậu đã như chim ưng ghim chặt vào những con số đại diện cho điểm số và thứ tự, được phóng to dưới đầu ngón tay!
Ngọn lửa chờ mong âm ỉ cháy trong lòng, có bùng lên thành đám cháy đồng cỏ hay không, đáp án nằm ở khoảnh khắc này!
Thẩm Nguyên, ngữ văn 125, toán học 127, tiếng Anh 147, khoa học tự nhiên 274, tổng điểm 673.
Con số vô cùng quan trọng "673" như ngọn lửa bùng cháy trong nháy mắt, đập vào mắt cậu không thể nhầm lẫn!
“Tê ”
Tiếng hít sâu đầy bản năng bật ra từ kẽ răng cậu.
Lê Tri, người vẫn đang nắm chặt cánh tay cậu, nhận ra ngay khi cơ thể cậu đột ngột thả lỏng.
Cảm giác căng thẳng bị kìm nén dường như bị hơi thở của cậu dẫn động, chính cô cũng không kìm được mà thở nhẹ.
Cô lập tức ý thức được điều gì, không những không buông tay mà còn siết chặt hơn, các khớp ngón tay trắng bệch.
Cô gái vội nghiêng người về phía Thẩm Nguyên, cằm thon nhỏ gần như đặt lên cánh tay cậu, nửa người chen vào khoảng trống giữa cánh tay và lồng ngực Thẩm Nguyên, mắt sáng rực nhìn vào màn hình điện thoại của cậu.
Hơi thở ấm áp của chàng trai hòa lẫn với sự ấm áp của buổi chiều, bao bọc lấy cô.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại nhảy nhót trong đáy mắt xinh đẹp của cô.
Dãy số then chốt kia - tổng điểm 673!
Cô nhìn thấy rất rõ!
Một cảm giác thoải mái như dòng suối ấm áp thấm vào toàn thân, khiến đôi môi mím chặt của cô không thể kiềm chế mà cong lên thành một đường cong tuyệt đẹp.
Gương mặt trắng nõn của cô gái vẫn chưa hết ửng đỏ vì căng thẳng, đã được thay thế bằng một thứ ánh sáng kiêu hãnh hơn.
Ngay giữa sự kiêu hãnh và thoải mái ấy, một câu nói rõ ràng như tia chớp giáng xuống óc Lê Tri.
“Nếu thành tích ổn định trên 665 không tụt xuống! Nếu cậu thật sự có thể… Hừ… Tớ, tớ sẽ… giúp cậu một lần.”
Đó chính là lời hứa hẹn cô đã trao cho cậu trong lớp học, với vẻ xấu hổ và bối rối!
Trong một khoảnh khắc, ánh hào quang kiêu hãnh trên mặt cô gái bị thay thế bằng sự ửng đỏ dữ dội hơn gấp mười lần!