Chiếc bút trong tay suýt chút nữa trượt khỏi tay.
Giọng của giám khảo cũng mang theo một tia ngạc nhiên rồi vội vàng vang lên: “Hết giờ! Tất cả thí sinh lập tức ngừng làm bài! Bỏ bút xuống! Ngừng bút!”
“Thu bài!”
Trên bục giảng, một giám khảo khác đã nhanh chân bước xuống, chạy nhanh về phía dãy bàn đầu tiên.
Thẩm Nguyên nhìn bài thi số học và phiếu trả lời trước mặt đã kín đặc những câu trả lời.
Sự im lặng này như gói gọn hai tiếng đồng hồ vừa qua với những tư duy khuấy động.
Một cảm giác phong phú, trĩu nặng sau những tính toán cường độ cao và suy luận logic, dồn nén trong các giác quan của Thẩm Nguyên.
Đầu ngón tay dường như còn lưu lại xúc cảm nóng rực khi viết, đốt ngón tay tê rần, ê ẩm vì thời gian dài nắm chặt bút.
Cuối cùng, cậu cũng chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Hơi thở này, dường như trút bỏ tất cả áp lực dồn nén trong lồng ngực kể từ khi bắt đầu thi thử.
Trong đầu cậu nhanh chóng nhớ lại mạch lạc của toàn bộ bài thi.
Các câu hỏi lựa chọn, điền vào chỗ trống đều tránh được bẫy, những tính toán quan trọng đều được trình bày đầy đủ, đáp án và phép tính kiểm tra cuối cùng khớp nhau.
So với đề toán học kỳ đầu khiến người ta choáng váng, độ khó lần này... Bình tĩnh mà xét, dường như không tăng đột ngột.
Đề toán cuối kỳ có xu hướng tư duy nhảy nhót, bẫy rập xảo quyệt, các dạng bài kết hợp kỳ dị.
Còn đề lần này, giống như đẩy chiều sâu và chiều rộng của kiến thức toán học cấp ba lên cực hạn, đòi hỏi bản lĩnh tuyệt đối vững chắc, ổn định và sức chịu đựng tính toán mạnh mẽ.
Nó giống một chiếc búa tạ nặng nề, chứ không phải một ám khí tỉnh xảo khó phòng.
Những "chỗ khó đại tổng hợp" mà Thẩm Nguyên tập trung ôn luyện trong quá trình chuẩn bị kiểm tra vừa vặn bao trùm những thử thách cốt lõi của bài thi này.
Đề khó, nhưng khó trong dự kiến, thậm chí mơ hồ mang lại cảm giác thành tựu khi cậu nuốt trôi được nó.
Giám khảo đã đứng cạnh bàn, với quyền uy không thể nghi ngờ, vươn tay lấy đi phiếu trả lời chứa đựng tất cả tâm huyết của cậu lúc này.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đã ngả về tây.
Sự tĩnh lặng ngắn ngủi bao quanh cậu.
Mặc dù cuộc chiến thực sự chưa kết thúc, nhưng môn toán này, Thẩm Nguyên coi như đã đạt đến sự vững chắc và ổn định.
Theo dòng người ùa ra khỏi phòng thi, những tranh cãi về đáp án liên tiếp vang lên, hành lang tràn ngập những âm thanh tranh luận "chọn A hay chọn C", "câu cuối cùng đáp án là bao nhiêu".
Thẩm Nguyên chỉ lặng lẽ hòa mình vào dòng người, trên mặt thoáng nét thoải mái không dễ nhận thấy, mục tiêu rõ ràng hướng về khu thí nghiệm.
Khi cậu và Lê Tri gặp nhau chớp nhoáng ở cửa phòng học 305, sau một cái liếc mắt đầy ăn ý, cả hai không về lớp ngay mà hòa vào dòng người lớn hơn, thẳng tiến đến quán cơm.
Túi đạ dày cần được an ủi sau kỳ thi, và những trận chiến tiếp theo cũng cần năng lượng.
Quán cơm buổi tối vắng hơn buổi trưa một chút, nhưng vẫn ồn ào bởi sự náo nhiệt và đói khát sau kỳ thi.
Cơm chan nước thịt bò, đơn giản, ngon, không đắt.
Sau khi tìm được chỗ ngồi, Lê Tri cầm đũa, nhưng không vội ăn.
Cô nàng chống cằm, đôi mắt lúng liếng, mang theo vài phần tinh nghịch, tỉ mỉ đánh giá Thẩm Nguyên ngồi đối diện.
Thiếu niên đã cúi đầu chuyên chú xới phần cơm của mình.
Có lẽ là thật đói bụng, mấy ngụm đã thấy hai má cậu phồng lên.
Vẻ ngưng trọng và chuyên chú trước khi thi toán dường như đã bị sự ấm áp và ồn ào của quán cơm làm tan biến hơn phân nửa, để lộ một cảm giác thư thái đặc trưng sau khi thi xong.
Đôi mắt xinh đẹp của thiếu nữ như Hắc Diệu Thạch ngâm trong nước, chứa đựng nụ cười như nhìn thấu tất cả, chậm rãi nói:
“Ăn ngon thế, xem ra ai kia thi toán cũng được nhỉ?”
Động tác đưa cơm lên miệng của Thẩm Nguyên khựng lại, đôi môi đính nước sốt thịt bò bóng nhẫy còn dính hạt cơm.
Cậu ngước mắt, đối diện với đôi mắt mang theo sự thấu hiểu và trêu chọc của Lê Tri.
Thẩm Nguyên liếc nhìn khóe môi Lê Trí dính chút nước canh, đáy mắt ý cười sâu hơn.
“Lê Bảo,” Thẩm Nguyên kéo dài âm cuối, mang theo chút khàn khàn từ tính, như cố ý gảy dây đàn, “cứ chờ xem.”
Lê Tri có chút giật mình trước câu nói không đầu không cuối này, đôi mắt xinh đẹp khẽ chớp: “Chờ gì?”
Thẩm Nguyên cầm đữa lên lần nữa, gắp một miếng thịt bò từ bát mình, tay vững vàng đưa qua mặt bàn, nhẹ nhàng đặt lên cơm của Lê Tri.
Cậu nhìn biểu hiện ngẩn ngơ của cô nàng, khóe miệng nhếch lên một chút xíu tinh nghịch.
“Đương nhiên là chuẩn bị phần thưởng cho bạn trai rồi.”
Giọng cậu ép xuống thấp hơn, mang theo sự tự tin chắc chắn và sự trêu chọc mơ hồ, như thể đang tuyên bố một điều sắp thành sự thật.
Gương mặt Lê Tri "bá" một cái ửng hồng, cái đỏ ửng nhanh chóng lan đến tận mang tai.
Lê Tri đương nhiên biết phần thưởng mà Thẩm Nguyên nói là gì.
Cô nàng vội cúi đầu, giả vờ gắp miếng thịt bò vừa được thêm vào trong bát.
“Đồ đáng ghét!” Tiếng mắng khẽ khàng của thiếu nữ từ trong bát vọng lên, vừa xấu hổ vừa ngọt ngào.
“…Cậu cứ chờ kết quả đi đã!”
Dưới ánh đèn sáng rực của quán cơm, tiếng người ồn ào dường như chợt tan biến.
Thẩm Nguyên nhìn đôi tai đỏ bừng của cô nàng, hài lòng thu hồi ánh mắt, tiếp tục ăn ngấu nghiến phần cơm chan nước thịt bò của mình, khóe miệng không giấu được ý cười.
Màn đêm buông xuống, phòng học buổi tối sáng như ban ngày.
So với sự ồn ào náo động và bồn chồn trong lúc kiểm tra ban ngày, thời khắc này phòng 305 khu thí nghiệm chìm trong tĩnh lặng.
Mệt mỏi, nhưng lại tràn đầy sự bền bỉ.
Tiếng côn trùng kêu rả rích lúc gần lúc xa ngoài cửa sổ càng làm nổi bật lên âm thanh "soạt soạt" lật trang sách liên miên trong phòng, như những đợt sóng triều yếu ớt xâm chiếm thời gian.
Trên bàn học, khói lửa của môn toán dường như vẫn chưa tan hết, thì bảng tuần hoàn hóa học, sơ đồ mạch điện vật lý, sơ đồ di truyền sinh học đã sẵn sàng nghênh chiến, chiếm lĩnh phần lớn lãnh địa, đè bẹp sự lỏng lẻo sau bữa cơm chiều.
Thẩm Nguyên ngồi thẳng lưng, cau mày.
Trước mắt cậu là một cuốn sổ tổng hợp các lỗi sai nặng nề, những đường nét được tô đậm bằng bút dạ quang nhiều màu, công thức đỏ, đường cong xanh lam, chú giải xanh lá, chi chít như một bản đồ tác chiến.