Cửa thang máy trượt sang hai bên, không khí se lạnh buổi sớm tràn vào.
Lê Tri gần như lập tức bước nhanh ra ngoài, chỉ muốn thoát khỏi không gian ngột ngạt này và cái sự tồn tại mờ ám phía sau lưng.
Ngay khi cô vừa bước ra khỏi thang máy được vài bước, một tiếng gọi trầm thấp vang lên sau lưng.
"Ấy, Lê Bảo."
Bước chân Lê Tri khựng lại, như bị đóng đinh xuống đất.
Tên bại hoại này quả nhiên muốn...
Cô chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, cổ cứng đờ đến mức khó xoay chuyển, chỉ dám liếc trộm người đang chậm rãi tiến đến phía sau.
Thẩm Nguyên đi tới cạnh cô, hơi nghiêng đầu, thích thú ngắm nhìn vẻ ửng đỏ vừa vội vã vừa xấu hổ trên mặt cô, cùng với dáng vẻ thấp thỏm như chờ đợi "phán xét".
Anh cố ý dừng lại vài giây, rồi thản nhiên hỏi bằng giọng điệu tùy tiện đến không thể tùy tiện hơn:
"Muốn ăn gì? Tôi mời."
Chín chữ ngắn ngủi như hòn đá ném xuống mặt hồ đang căng cứng.
Lê Tri đột ngột quay đầu, đôi mắt đẹp mở to vì kinh ngạc, ánh lên vẻ ngốc trệ "chỉ vậy thôi sao?".
Những trêu chọc và xấu hổ như bom nổ chậm mà cô dự đoán không xảy ra, thay vào đó là một lời mời ăn sáng bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Sự hụt hẫng tâm lý quá lớn khiến đầu óc cô khựng lại một khoảnh khắc. Hình tượng "xả thân" tối qua và nỗi bực bội vì bị trêu chọc còn chưa kịp bùng nổ đã bị thay thế bởi sự mờ mịt và chút...ụt chí.
Anh ta thế mà...không đề cập đến?
Cô nhìn khuôn mặt Thẩm Nguyên ở ngay trước mắt, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào, cứ ngây người nhìn anh chằm chằm.
Thẩm Nguyên nhìn dáng vẻ ngây thơ vừa đáng yêu của cô, ý cười trong đáy mắt như muốn trào ra.
Anh tiến thêm nửa bước, gần như kề sát tai cô, cố ý hạ giọng, mang theo hơi thở nóng rực nhẹ nhàng truy vấn: "Hửm? Nghĩ ra muốn ăn gì chưa, Lê lão sư?"
Nhìn dáng vẻ ngây người như phỗng của Lê Tri, anh bỗng xích lại gần thêm chút nữa, hơi thở ấm áp phả lên vầng trán trơn bóng của cô.
Thẩm Nguyên ép giọng trầm thấp, pha chút trêu chọc: "Vẫn chưa nghĩ ra? Vậy...ăn tôi trước cũng được."
Câu ám chỉ bất ngờ mà đầy mơ hồ này như một luồng điện cao thế, trong nháy mắt xuyên thủng phòng tuyến cuối cùng của Lê Tri.
Thời gian như ngừng lại một giây.
Khoảnh khắc tiếp theo, cả người cô như bị ném vào nham thạch đang sôi sùng sục.
"Đằng" một tiếng, dường như toàn bộ huyết dịch đều trong chốc lát dồn lên lớp da bên ngoài!
Không chỉ gương mặt.
Từ vành tai tỉnh xảo, sắc đỏ ửng như ráng chiều đậm đến mức không thể tan ra, lan tỏa với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, "bá" một cái
Nó không chỉ nhanh chóng bao trùm chiếc cổ thon, mà còn lan xuống dưới, xuống dưới nữa, chui vào bóng râm của chiếc cổ áo hơi rộng, in dấu những mảng lớn ửng đỏ nóng hổi và xấu hổ trên xương quai xanh tinh xảo như ngọc của cô.
Sắc đỏ ấy trên làn da trắng nõn gần như trong suốt, đẹp đến kinh tâm động phách, như thể chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ thấm chảy máu châu.
Đôi môi Lê Tri khẽ hé mở, đại não hoàn toàn bị sự xấu hổ ngập tràn thiêu đốt thành trống rỗng.
Nhìn dáng vẻ của cô, ý cười ranh mãnh trong đáy mắt Thẩm Nguyên cuối cùng cũng tan ra một chút dịu dàng khó phát hiện.
Anh đưa tay, bàn tay rộng lớn mang theo nhiệt độ khiến người ta an tâm, nhẹ nhàng xoa lên đỉnh đầu có chút rối bù của Lê Tri, vuốt ve mái tóc mềm mại của cô.
"Được rồi, không đùa em nữa."
Giọng nói của chàng trai giảm bớt sự trêu tức, thay vào đó là một ngữ điệu trấn an.
Sau đó, ngón tay anh trượt xuống theo mái tóc mềm mại của cô, vững vàng nắm lấy tay Lê Tri.
Nhiệt độ ấy, dường như có thể sưởi ấm đến tận đáy lòng.
Thẩm Nguyên truyền đến lòng bàn tay cô một sức mạnh kiên định và ấm áp, nhẹ nhàng kéo đi.
"Đi thôi."
Lê Tri mặc kệ Thẩm Nguyên nắm tay kéo đi về phía trước, vừa đi được vài bước, nhiệt độ trên mặt còn chưa hoàn toàn tan hết, sự xấu hổ cuối cùng cũng tìm được lối thoát.
Cô đột nhiên dùng sức giật tay ra khỏi tay Thẩm Nguyên.
Không được.
Cô nghiêng người sang, đôi mắt đẹp vì xấu hổ giận dữ mà hơi trợn tròn, lớp ửng đỏ trên gương mặt như bị đốt cháy thêm lần nữa, nhuộm thêm vài phần quyến rũ.
"Thẩm Nguyên!"
Giọng cô mang theo sự lên án rõ ràng, như một sự oán trách sau khi chịu đựng đủ tủi thân, vang vọng trong không khí se lạnh buổi sớm.
"Đồ xấu xa! Đồ đại ngốc! Chỉ biết bắt nạt tôi!"
Lời còn chưa dứt, chính cô dường như cũng cảm thấy lời lên án này chẳng có chút sức lực nào, vành tai trong nháy mắt đỏ bừng.
Ánh mắt cô lóe lên, cố gắng tránh né ánh mắt của chàng trai.
Thẩm Nguyên quay đầu, đôi mắt anh chuẩn xác bắt được ánh mắt né tránh của cô.
Nụ cười không nén được nơi khóe miệng không những không giảm mà còn sâu hơn.
Anh không những không buông tay mà ngược lại kéo Lê Tri, người đang cố gắng giữ khoảng cách, lại gần thêm chút nữa.
"Bắt nạt em?"
Thẩm Nguyên hơi nghiêng đầu, ánh mắt sáng rực khóa chặt gương mặt ửng hồng và đôi mắt ướt át của cô, cố gắng chậm lại ngữ điệu.
"Tối qua, là ai tự..."
Đôi mắt Lê Tri đột ngột co rút lại, dường như sự dũng cảm vừa mới gom góp được đã tan rã trong nháy mắt, chỉ còn lại sự bối rối tràn trề.
"...Sa Tệ! Im miệng! Ăn điểm tâm! Em đói! Lập tức! Lập tức!!"
Nụ cười nơi khóe miệng Thẩm Nguyên cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa, tiếng cười trầm thấp rung động trong lồng ngực: "Được, lập tức có đồ ăn."
Anh nắm tay Lê Tri, bước nhanh, quen thuộc đi về phía cửa hàng điểm tâm nóng hổi ở góc đường.
"Chờ tôi một chút, sẽ quay lại ngay."
Không đợi Lê Tri đáp lời, anh đã sải bước đi về phía trước.
Gã này, có phải lại dở chứng rồi không?
Lê Tri há hốc miệng, cuối cùng vẫn nuốt lời vào trong.
Hơi nước bốc lên từ quán bánh bao như một màn sương mờ ảo.
Thẩm Nguyên một tay đút túi, đi về phía trước.
Bên cạnh cửa tiệm, ông chủ đang nhấc chiếc nắp lồng hấp lớn, hơi nóng bốc lên cuồn cuộn, làm mờ đi cánh tay với những đường cong cơ bắp rắn chắc của ông.
Ánh mắt sắc bén của ông xuyên qua màn sương, dừng lại trên người Thẩm Nguyên.
Giọng ông chủ trầm khàn, mang theo một chút sắc bén đã lâu không thấy.
"Đã một tuần không đến."
Năm ngón tay ông nắm chặt chiếc nắp lồng hấp bằng gỗ, như một con mãnh thú đang chờ đợi thời cơ.
Thẩm Nguyên ngẩng đầu, đáy mắt lướt qua một tia thoải mái rồi nhẹ nhàng nói: "Kiểm tra."
Giọng nói ấy, như vừa trải qua một trận ác chiến kinh thiên động địa.
"Thì sao?"
"673."
Lông mày ông chủ khẽ nhíu lại, lau tay cầm nắp nồi lên tạp dề, hơi nước phác họa thân hình cường tráng của ông.